Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 57

Cảnh tượng lúc này hệt như những đứa trẻ trong một gia đình bình thường đi tìm A Nương của mình, mọi lời nói và hành động đều rất tự nhiên. Thế nhưng, “Nương" trong miệng chúng lại là con Cô Hoạch Điểu đã bắt cóc chúng từ nhà đi, điều này khiến sự việc trở nên vô cùng quỷ dị. Đặc biệt là Phúc Bảo và Nanh Nanh, mới đêm qua còn bị trộm đi mà giờ đây không khóc không náo, cũng chẳng nhớ nhà, lại còn gọi Cô Hoạch Điểu là nương, thật quá đỗi phi lý.

"Đừng chạy ra khỏi cửa hang, nương không cho phép đâu."

Đứa trẻ trông lớn nhất lên tiếng dặn dò. Đám trẻ đồng thanh vâng lời:

"Đại ca, bọn đệ sẽ đứng ở cửa chờ nương."

Đứa trẻ lớn gật đầu, vừa quay đi thì đột nhiên chú ý thấy Lận Vọng Trần trong bộ hắc bào.

Thấy người lạ đột ngột xuất hiện trong nhà, tiểu tử này sợ hãi nhảy dựng khỏi ghế, kéo hai đứa trẻ nhỏ hơn lùi lại mấy bước, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác và đề phòng hỏi:

“Ông là ai? Nương của ta đâu rồi?"

Tiểu tử này vừa lên tiếng, những đứa trẻ khác đang ngồi ở bàn cũng quay đầu lại; những đứa nhát gan thì chạy lại nấp sau lưng nó, những đứa bạo dạn hơn thì bắt đầu nhao nhao hỏi:

"Ông là người xấu phải không?"

"Ông có phải bằng hữu của nương ta không?".

Chưa đợi hai người trả lời, một nha đầu khoảng bốn năm tuổi tinh mắt phát hiện ra Tiểu Lê Hoa đang đứng trên vai Lận Vọng Trần. Nha đầu đó giơ tay chỉ, vui sướng reo lên:

"Đại ca, đằng kia có một người nhỏ xíu kìa!".

Được chủ động nhìn thấy, Tiểu Lê Hoa rất vui, nàng nhảy lên bàn và tiến về phía nha đầu đó. Đám trẻ vốn sợ hãi người đàn ông lạ mặt với khí trường mạnh mẽ, nhưng đối với một người nhỏ nhắn xinh xắn có thể đặt gọn trong lòng bàn tay, chúng đều thấy vô cùng mới lạ. Cả đám lập tức ùa tới, chen chúc nhau tì vào mép bàn, dùng ánh mắt tò mò quan sát người nhỏ bé đang đi tới.

Tiểu Lê Hoa dừng lại trước mặt bọn trẻ, cười tươi vẫy bàn tay nhỏ, dịu dàng chào hỏi:

"Chào mọi người, ta tên là Tiểu Lê Hoa.".

“Nàng ta biết nói kìa!"

"Nàng ta nói mình tên là Tiểu Lê Hoa." - Đám trẻ kinh ngạc thốt lên.

Nha đầu vừa phát hiện ra Tiểu Lê Hoa lấy hết can đảm, đưa một ngón tay ra rụt rè chạm khẽ vào bàn tay nhỏ của Tiểu Lê Hoa, sau đó nhanh chóng rụt lại, phấn khích ôm lấy đôi má chia sẻ với đứa trẻ bên cạnh:

"Ta chạm vào nàng ấy rồi!".

Tiểu Lê Hoa cũng vẫy tay hỏi cô bé:

"Ngươi tên là gì thế?"

Nha đầu cũng học theo dáng vẻ của Tiểu Lê Hoa mà vẫy tay: “Ta tên là Nha Nha.".

"Chào Nha Nha."

Tiểu Lê Hoa tiến thêm hai bước, xoa nhẹ bàn tay Nha Nha vừa đưa tới lần nữa:

"Nha Nha, ngươi đến đây lâu chưa?"

Nha Nha không hiểu:

"Đây là nhà của ta mà, ta luôn ở đây mà."

Tiểu Lê Hoa hỏi những đứa trẻ khác, không ngoài dự tính, câu trả lời của tất cả đều giống nhau.

Mọi đứa trẻ đều cho rằng sơn động này là nhà mình, và chúng đều do Cô Hoạch Điểu sinh ra. Càng nói, chúng lại càng bắt đầu khen ngợi nàng ta:

"Nương của ta nấu ăn ngon lắm."

"Nương của ta là người tốt nhất thế gian, mỗi ngày đều hát dân ca để ru ta ngủ."

“Nương của ta là tiên nữ, xinh đẹp lắm luôn.".

Đám trẻ ngây thơ vô số tội cứ tranh nhau khoe về "người mẹ" của chúng. Tiểu Lê Hoa càng nghe lòng càng lạnh lẽo. Nàng quay lại trước mặt Lận Vọng Trần, thở dài nhỏ giọng nói:

"Điện hạ, không biết Cô Hoạch Điểu đã làm gì bọn trẻ mà chúng quên mất mình là ai, quên cả song thân ruột thịt của mình rồi."

"Phải làm sao bây giờ, không thể cứ để chúng về nhà trong tình trạng này được.".

Lận Vọng Trần nhấc Tiểu Lê Hoa lên, xoa đầu nàng:

"Đừng vội, để ta thử xem."

Tiểu Lê Hoa gật đầu:

"Vậy ngài mau thử đi."

Lận Vọng Trần đặt nàng lên vai, một tay nhấc một tiểu tử lên, đưa tay vuốt qua đầu tiểu tử này rồi đặt lại xuống đất, khẽ lắc đầu:

"Hồn phách không mất, chắc hẳn ký ức đã bị Cô Hoạch Điểu nuốt chửng rồi.".

Đám trẻ thấy huynh đệ của mình bị người lạ mặt áo đen xách lên như xách gà con rồi lại đặt xuống, đang định xông lên giành người thì thấy đã được thả ra, bèn vây quanh hỏi han đủ điều:

"Thập Thất, ngươi có đau ở đâu không?"

“Ta thấy có kim quang, đầu ngươi vẫn ổn chứ?"

Tiểu tử tên Thập Thất sờ đầu, lắc đầu: "Không đau.".

"Bọn ta là người tốt, là bằng hữu của A Nương các ngươi, nên sẽ không làm hại các ngươi đâu.”

Tiểu Lê Hoa nói. Đám trẻ yên tâm, bắt đầu xô đẩy trêu đùa nhau. Chúng yêu thương nhau, vô tư lự, nhưng gia đình thật sự của chúng lại đang ngày đêm dày vò, đau khổ khóc than.

Tiểu Lê Hoa nghe xong mà lòng nặng trĩu, cảm xúc thật khó tả.

"Điện hạ, ký ức đã mất của chúng có tìm lại được không?"

Lận Vọng Trần đáp:

"Phải xem Cô Hoạch Điểu có tiêu hủy những ký ức đó không. Nếu chưa tiêu hủy, còn phải xem nàng ta có chịu trả lại không nữa.".

Tiểu Lê Hoa mặt đầy vẻ lo âu:

“Ta thấy nàng ta như vậy, chắc chắn sẽ không chủ động trả lại đâu."

Lận Vọng Trần tán đồng:

"Trả lại ký ức đồng nghĩa với việc đám trẻ sẽ nhớ ra mình là ai, không gọi nàng ta là Nương nữa, cũng không ở lại bên cạnh nàng ta nữa. Dĩ nhiên, nàng ta sẽ không cam lòng."

Tiểu Lê Hoa sầu não:

"Nếu nàng ta không chịu, Điện hạ ngài có đánh thắng nàng ta để cưỡng ép lấy lại không?"

"Đánh thì thắng, nhưng ký ức bị nuốt chửng thì không thể cưỡng ép lấy về."

Lận Vọng Trần cũng có chút khó xử:

"Đám trẻ chính là mạng sống của Cô Hoạch Điểu, hễ chạm đến bọn trẻ là nàng ta sẽ phát điên, không thể đối xử như người thường. E rằng nàng ta thà bị đánh chết cũng sẽ hủy diệt những ký ức đó.".

Tiểu Lê Hoa xòe đôi tay nhỏ:

"Nói vậy là phải để Cô Hoạch Điểu tâm can tình nguyện thì bọn trẻ mới tìm lại được ký ức sao?"

"Đúng là vậy."

Lận Vọng Trần gật đầu, rồi nói tiếp:

"Nếu không tìm lại được, vẫn còn một cách.".

Tiểu Lê Hoa sốt sắng hỏi:

"Cách gì ạ?"

Lận Vọng Trần nhìn đám trẻ:

"Xóa sạch ký ức của chúng về quãng thời gian này.".