“Ăn sạch sành sanh luôn sao? Trời đất ơi.”
Tiểu Lê Hoa bị dọa cho sợ hãi, nàng ngồi bệt xuống bờ vai rộng của Thái tử:
“Sao Lân Hầu lại là hạng yêu quái như vậy chứ? Ngài ấy là yêu thần, triệu tập đàn chim đi diệt châu chấu, ta còn cứ ngỡ ngài ấy là một đại anh hùng.”
Lận Vọng Trần đưa tay lên, nhẹ nhàng gõ vào cái đầu nhỏ của con tiểu yêu:
“Hắn diệt châu chấu là thật, mà thích ăn các tinh linh cỏ cây có mùi thơm ngọt cũng chẳng giả. Ngươi nhỏ bé thế này, tốt nhất là cứ tránh xa hắn ra.”
“Dạ.”
Tiểu Lê Hoa sợ mất mật, nàng nhích lại gần sát cổ Thái tử, túm chặt lấy tóc hắn, tay kia thì kéo vành mũ trùm che kín mít từ đầu đến chân, chỉ sợ Lân Hầu xong việc quay lại sẽ phát hiện ra mình.
Thấy con tiểu yêu nghe lời như vậy, Lận Vọng Trần rất hài lòng. Hắn cách lớp mũ trùm nhẹ nhàng xoa đầu nàng, khóe môi không kìm được mà cứ cong tít lên.
Cách đó không xa, Xích Tùng lấy roi ngựa chọc nhẹ vào Phương Trúc - kẻ đang mải mê quay đầu nhìn theo đàn chim bay tới bay lui, khẽ gọi:
“Này, Phương Trúc.”
“Có chuyện thì nói, đừng có lấy roi chọc ta mãi thế.”
Phương Trúc bất mãn, giơ chân đá Xích Tùng một cái.
Xích Tùng phủi phủi dấu chân trên ống quần, hếch cằm ra hiệu cho gã nhìn Thái tử:
“Điện hạ cười trông vui vẻ thật đấy.”
Phương Trúc ngoái đầu nhìn một cái rồi cũng toe toét cười theo:
“Chứ sao, Điện hạ nhà mình luôn lo cho bách tính, nay đại nạn sắp được dẹp bỏ, Điện hạ không vui sao được.”
“Phải đó, huynh đệ ta cũng thấy vui lây.” Xích Tùng cảm thán, rồi lại lo âu:
“Nhưng dù đuổi được quái xà, diệt được châu chấu, mà đất đai mấy tháng ròng không một giọt mưa, đây cũng là một nan đề lớn.”
Phương Trúc chẳng hề mảy may lo lắng, gã nhìn Thái tử bằng ánh mắt sùng bái:
“Ngươi đúng là lo bò trắng răng. Đến cả yêu thần mà Điện hạ còn mời tới được, nói không chừng ngài ấy còn có thể lập đàn làm phép, hô phong hoán vũ ấy chứ.”
Cuộc đối thoại của hai người lọt vào tai Tiểu Lê Hoa, nàng ghé sát tai Lận Vọng Trần thì thầm:
“Điện hạ, ngài thực sự có thể làm phép gọi mưa được sao?”
Lận Vọng Trần thành thật đáp: “Không thể.”
Tiểu Lê Hoa thở dài, lòng đầy sầu muộn:
“Vậy phải làm sao đây, nếu cứ không mưa thế này, bách tính vẫn sống khổ cực lắm.”
Lận Vọng Trần trầm ổn thong dong:
“Giải quyết xong đám châu chấu này đã, rồi ta sẽ gọi người khác đến giúp.”
Tiểu Lê Hoa vô cùng tò mò: “Gọi ai ạ? Long Vương sao?”
“Đến lúc đó sẽ biết.”
Lận Vọng Trần nói, đoạn đưa tay đẩy cái đầu nhỏ đang tò mò thò ra của nàng vào lại bên trong:
“Lân Hầu quay lại rồi, trốn cho kỹ.”
“Ối ối, tuân lệnh!”
Tiểu Lê Hoa sợ đến mức co rụt cả hai cái chân nhỏ đang đung đưa trên vai Thái tử lại.
Lân Hầu trong hình dạng chim cưu khổng lồ vỗ cánh bay đến trước mặt Lận Vọng Trần. Hắn xoay mình một cái rồi đáp xuống đất nhẹ nhàng, sải bước tiến về phía mọi người:
“Châu chấu ở Tây Bất Canh đã giải quyết xong, con cháu của bản tôn đã tỏa đi các hướng khác, trong vòng một ngày chắc chắn sẽ diệt sạch nạn châu chấu trong vòng mấy trăm dặm quanh đây.”
Nghe thấy tiếng bước chân lại gần, Tiểu Lê Hoa sợ tới mức hai tay túm chặt vành mũ, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
“Đa tạ.”
Lận Vọng Trần chắp tay cảm ơn, rồi ra hiệu:
“Khiêng lên đây.”
Phương Trúc vâng lệnh, nhảy xuống ngựa cùng các thị vệ khiêng mấy hũ gốm lớn đã chuẩn bị sẵn xuống, đặt trước mặt Lân Hầu, cung kính nói:
“Lân Hầu đại nhân, đây là món cá khô ướp mà Điện hạ đặc biệt chuẩn bị cho ngài, còn được chiên qua dầu nữa, mời ngài thưởng thức.”
Lân Hầu nôn nóng mở một hũ ra, trực tiếp thò tay bốc một con cá khô vàng ruộm giòn tan, đưa lên mũi ngửi rồi nhắm mắt lại đầy tận hưởng:
“Chính là cái mùi vị này.”
Dứt lời, cái miệng đen ngòm há hốc ra, nuốt chửng con cá khô to bằng đế giày vào miệng, tiếng nhai "răng rắc" vang lên, đến xương cũng nuốt sạch.
Tiểu Lê Hoa nấp trong mũ trùm, lén nhìn qua khe hở thấy cảnh này thì sợ đến run người. Kèm theo đó, một luồng hương thơm thanh tao ngọt ngào bỗng dưng tỏa ra.
Lân Hầu đang cúi người định thò tay vào hũ lấy thêm con cá nữa, thì ngửi thấy mùi hương đó, đôi mắt hắn bỗng sáng rực lên. Hắn lập tức đứng thẳng dậy, sải bước đi thẳng về phía Lận Vọng Trần:
“Tên keo kiệt kia, trên người ngươi giấu thứ gì mà thơm thế, cho bản tôn nghía qua một cái coi!”
Vừa nghe câu này, Tiểu Lê Hoa kinh hồn bạt vía, cuống cuồng không biết trốn vào đâu. Nhìn cái miệng đen ngòm kia cứ tiến lại gần, trong lúc cấp bách, nàng thuận theo cổ áo của Thái tử, chui tọt vào trong áo ngoài của hắn, hai tay bám chặt lấy cổ áo trong, đung đưa lủng lẳng sau lưng hắn.
Cảm nhận được động tác của vật nhỏ, Lận Vọng Trần dở khóc dở cười.
Thế nhưng Lân Hầu lại hiểu lầm nụ cười trên mặt hắn, cực kỳ bất mãn:
“Ngươi cười cái gì? Bản tôn nói mà ngươi không nghe thấy hả?”
Lận Vọng Trần ngồi vững trên ngựa, bất động như núi:
“Ngươi ngửi nhầm rồi.”
Lân Hầu hít hà liên tục, mùi thơm ngọt đầy lôi cuốn kia càng lúc càng đậm, khiến hắn ngứa ngáy không thôi. Hắn nổi giận lôi đình, lập tức biến sắc, hai tay biến thành móng vuốt sắc lẹm, cái miệng đen biến thành chiếc mỏ chim nhọn hoắt:
“Rõ ràng là mùi lê thơm, ngươi dám bảo bản tôn ngửi nhầm? Ngươi coi bản tôn là con lợn ngốc đấy à?”
Lận Vọng Trần: “...”
Vì Thái tử quanh năm ho khan, trên người luôn mang theo lê thơm là chuyện thường tình, đám thị vệ thỉnh thoảng cũng ngửi thấy mùi ngọt ấy, họ thật không hiểu sao lão chim yêu này lại làm quá lên như thế.
Thấy hắn chớp mắt đã biến thành hình dạng nửa người nửa chim, lại còn tự ví mình là lợn ngốc, ai nấy đều nghiêng đầu nhịn cười, có kẻ nhịn không nổi còn phát ra tiếng "xì xì".
Tiểu Lê Hoa cũng thấy buồn cười, nhưng nàng sợ quá nên không tài nào cười nổi. Hai tay nhỏ bám chặt lấy cổ áo Thái tử, cả người dán chặt vào lưng hắn, đến thở mạnh cũng không dám.
Lân Hầu nửa người nửa chim đối đầu với Lận Vọng Trần một lúc, thấy Lận Vọng Trần vẫn vững như bàn thạch, chẳng mảy may sợ sệt, hắn lại đổi giọng:
“Ngươi là kẻ ăn mặn, chỉ là một quả lê thôi mà, nhường cho bản tôn thì đã sao?”
Lận Vọng Trần giọng điệu thản nhiên nhưng thái độ vô cùng kiên quyết:
“Không nhường.”
Lân Hầu cân nhắc một hồi, tuy rằng quả lê này thơm ngọt lạ thường, nhưng "tên lông đỏ” này (Hồng Mao tức là lông đỏ) kia hung hãn lắm, nếu vì một quả lê mà đánh nhau một trận, lỡ đâu bị thương thì thật không đáng.
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn vung tay áo:
“Thôi bỏ đi, nể mặt mấy hũ cá khô này, bản tôn không thèm tranh quả lê rách đó với ngươi nữa.”
Hắn cất lên một tiếng chim hót lanh lảnh xé tan bầu trời. Ngay lập tức, mấy con chim khổng lồ sà xuống, dùng móng vuốt quắp chặt ta hũ gốm dưới đất mang đi.
Lân Hầu nhìn Lận Vọng Trần đầy vẻ cảnh cáo:
“Đồ keo kiệt, tốt nhất ngươi nên sớm ăn quả lê đó đi, kẻo bản tôn không kiềm lòng được mà cướp đi mất đấy.”