Lận Vọng Trần đưa tay kéo vật nhỏ lại gần mặt mình hơn một chút, chẳng bao lâu sau hắn cũng chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Lận Vọng Trần tỉnh dậy, sau khi chỉnh đốn y phục và vệ sinh cá nhân xong xuôi, Tiểu Lê Hoa vẫn còn đang say giấc nồng. Nghĩ đến chuyện hôm nay phải lên núi Tử Vân, hắn nâng con tiểu yêu đang ngủ đến mềm nhũn ra đặt vào lòng bàn tay, khẽ gọi:
"A Lê, dậy thôi."
Tiểu Lê Hoa mắt nhắm mắt mở liếc nhìn Thái tử, hàng mi dài khẽ run rẩy rồi lại nhắm tịt mắt lại. Thấy nàng vẫn chưa tỉnh hẳn, Lận Vọng Trần đưa tay xoa nhẹ cái đầu nhỏ của nàng:
"A Lê, tỉnh dậy nào."
Nơi này linh khí thưa thớt khiến Tiểu Lê Hoa mệt mỏi, nàng uể oải xoay người, rúc rúc tìm một tư thế thoải mái rồi... ngủ tiếp. Thấy con tiểu yêu lăn lộn trong lòng bàn tay mình, Lận Vọng Trần thấy thú vị vô cùng, bèn đưa tay nhéo nhẹ cái chân nhỏ của nàng:
"A Lê."
Lòng bàn chân vốn là điểm nhạy cảm của nàng, nên còn chưa kịp mở mắt Tiểu Lê Hoa đã "khà khà" cười thành tiếng, đôi chân nhỏ quẫy đạp không cho hắn nhéo nữa. Sau đó, nàng vươn hai tay nhỏ làm một cái ngáp dài thật dài rồi mới chịu ngồi dậy, vừa ngáp vừa hỏi:
"Điện hạ, phải đi rồi sao?"
Lận Vọng Trần ừ một tiếng, cầm đôi hài nhỏ đưa đến trước mặt nàng:
"Mọi người đang dùng bữa sáng, ăn xong chúng ta sẽ xuất phát."
Tiểu Lê Hoa nhận lấy hài, nhanh nhẹn xỏ vào rồi tự vấn cho mình một búi tóc đơn giản. Lận Vọng Trần cầm lấy cây trâm hoa lê, cẩn thận cài lên tóc cho nàng. Hắn nâng con tiểu yêu tới cạnh trường kỷ, đặt nàng lên bàn rồi rót nước vào chén trà để nàng rửa mặt mũi tay chân.
Đợi Tiểu Lê Hoa sửa soạn tươm tất, hắn bưng tới một bát mì, dùng đũa gắp một sợi mì đưa tới tận miệng nàng:
"Vùng này hạn hán nặng, ngoài chợ không có bán rau củ, đành phải ăn tạm thế này mấy ngày vậy."
Lớn bằng ngần này rồi mà còn bị đút ăn, Tiểu Lê Hoa có chút ngượng ngùng. Nàng định nói để ta tự ăn, nhưng sợi mì có nước lèo thế này nàng cũng chẳng thể trực tiếp dùng tay bốc được, lưỡng lự một hồi, nàng đành ghé lại cắn một miếng. Nhìn sợi mì bị khuyết mất một mẩu nhỏ xíu, khóe môi Lận Vọng Trần khẽ cong lên.
Thân hình nhỏ bé nên dạ dày cũng chỉ bằng hạt tiêu, Tiểu Lê Hoa chỉ cần gặm nhấm nửa sợi mì tươi dài ngoằng là đã đủ thấy thỏa thuê rồi.
"Điện hạ, ta no rồi ạ."
"Vậy uống thêm chút nước dùng đi."
Lận Vọng Trần dùng thìa múc một chút nước mì đút tới miệng nàng. Sau khi nàng uống vài ngụm, hắn đưa khăn tay qua. Tiểu Lê Hoa ôm khăn lau miệng rồi ngồi quỳ trên bàn nhìn Thái tử ăn.
Nhìn một hồi, nàng bỗng chỉ tay nhắc nhở:
"Điện hạ, đôi đũa này ta vừa dùng rồi đấy."
Cả nửa sợi mì kia cũng là nàng vừa gặm dở nữa.
"Không sao."
Lận Vọng Trần chẳng mảy may để ý, thản nhiên ăn tiếp.
Điện hạ một chút cũng không chê mình, Tiểu Lê Hoa vui lắm. Nàng quỳ gối bò lên phía trước một chút, nằm bò trước bát nhìn hắn ăn. Càng nhìn nàng càng thấy Điện hạ thập điển trai, ngay cả lúc ăn cũng đẹp đến nao lòng, đúng là một "đại mỹ nam" lòng dạ thiện lương.
Bị vật nhỏ dùng đôi mắt to tròn nước mọng nhìn chằm chằm, Lận Vọng Trần dở khóc dở cười, đưa tay đẩy nàng ra xa một chút. Hắn bưng bát lên nhanh chóng ăn sạch chỗ mì, sau đó lau miệng, khoác lên mình chiếc áo choàng đen, thắt dây, trùm mũ:
"Xuất phát thôi."
Tiểu Lê Hoa đứng bật dậy, vươn hai tay nhỏ chờ được bế. Lận Vọng Trần nâng con tiểu yêu lên nhét vào ngực áo rồi sải bước ra ngoài.
Phương Trúc dẫn theo đám thuộc hạ đã dắt ngựa đợi sẵn bên ngoài viện. Lận Vọng Trần đi tới nhận dây cương, xoay người lên ngựa. Đoàn người bám sát theo sau, giục ngựa ra khỏi thành, lao nhanh về phía núi Tử Vân.
Ra khỏi thành, Tiểu Lê Hoa thò cái đầu nhỏ khỏi ngực áo Thái tử, dòm ngó xung quanh. Mới sáng sớm mà trời đã nắng như đổ lửa, nung nấu đến mức lòng người cũng phát hỏa.
Nhìn ra xa, ruộng đồng nứt nẻ, cỏ dại chẳng mọc nổi một cọng, cả một vùng hoang vu tiêu điều. Cây cối bên đường đã khô khốc, ở độ cao trong tầm tay người, vỏ cây đều đã bị l*t s*ch sành sanh, nơi nơi đều phảng phất hơi thở của sự chết chóc.
Chẳng rõ là do quá nóng hay do linh khí thưa thớt mà Tiểu Lê Hoa cảm thấy hơi khó thở. Nàng thầm nghĩ, nếu không nhờ mấy hôm trước Điện hạ truyền cho chút linh lực và tu vi, chắc lúc này nàng đã ngất xỉu rồi cũng nên.
Lận Vọng Trần cúi đầu, thấy con tiểu yêu tì lên vạt áo mình trông héo rũ như tàu lá chuối, hắn liền đưa tay chạm nhẹ lên trán nàng. Một luồng linh lực dồi dào lập tức tràn vào linh đài, Tiểu Lê Hoa ngay lập tức "hồi máu", nàng ngồi bật dậy, ngước cái đầu nhỏ lên cười híp mắt rồi chắp tay hành lễ tạ ơn Điện hạ.
Lận Vọng Trần mỉm cười không nói, hắn thúc ngựa phi nhanh hơn để đuổi kịp đám thị vệ. Bởi chỉ trong chớp mắt, hai người họ đã bị bỏ xa một quãng. Chạy thêm một lúc, họ rẽ từ quan lộ vào một con đường nhỏ, liền thấy bên đường thấp thoáng vài thi thể. Chỉ trong một khoảnh khắc lướt qua, Tiểu Lê Hoa thấy bàn tay những người đó vẫn còn nắm chặt rễ cỏ đã khô quắt lại, rõ ràng là đã chết từ lâu rồi.
Tiểu Lê Hoa nhìn mà lòng đau xót, định hỏi Thái tử sao không có ai thu dọn thi thể cho họ, thì đã nghe hắn cao giọng ra lệnh:
"Dọc đường nếu thấy thi thể, hãy chôn cất tại chỗ."
Đám thị vệ phía sau đồng thanh vâng lệnh.
Chỉ riêng đoạn đường nhỏ này lướt qua, Tiểu Lê Hoa đã thấy hơn ta cái xác, có người lớn, trẻ con và cả người già. Tâm trạng nàng trĩu nặng, đôi mắt đong đầy nước, không ngừng thở dài. Cảnh tượng này quả thực quá đỗi thương tâm.
Con tiểu yêu này đơn thuần và lương thiện, ngay cả với những người xa lạ cũng có thể đau lòng đến mức này. Lận Vọng Trần không biết an ủi ra sao, chỉ khẽ đưa tay xoa đầu nàng như một lời vỗ về.
Tiểu Lê Hoa ôm lấy một ngón tay của hắn, ngước nhìn:
"Điện hạ, bách tính ở đây thảm quá, Hoàng thượng và triều đình không quản sao ạ?"
Lận Vọng Trần ghì cương ngựa dừng lại, nhìn về phía núi Tử Vân xám xịt ở đằng xa:
"Thánh thượng vô năng, triều đình hủ bại, giờ đây thiên hạ lại thêm yêu vật hoành hành."
Nghe ra sự lạnh lẽo trong giọng nói của hắn, Tiểu Lê Hoa lặng đi một thoáng, buông ngón tay hắn ra. Nàng... cũng là yêu vật mà.
Lận Vọng Trần cúi xuống nhìn, thấy con tiểu yêu đang thu tay lại, cúi gằm mặt, lén lút rụt người vào sâu trong lòng hắn, dáng vẻ như muốn cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình lại hết mức có thể. Hắn chợt nhận ra, bèn bồi thêm một câu:
"Ý ta nói là lũ yêu tà tàn độc, sát hại người vô tội, không phải nói ngươi."
Nghe vậy, vật nhỏ bèn khựng lại, nàng ngước lên, đôi mắt đen láy trong veo không chút tạp niệm. Lận Vọng Trần nói tiếp:
"Người có kẻ ác, yêu cũng có kẻ thiện, không nên chỉ dựa vào chủng tộc mà đánh đồng tất cả."
Lời này thốt ra từ miệng một vị pháp sư trừ yêu vệ đạo khiến Tiểu Lê Hoa lập tức cảm động đến rơi nước mắt. Nàng đứng dậy, vươn hai tay nhỏ, sụt sịt mũi:
"Đúng là anh hùng sở kiến lược đồng. Điện hạ, ta cũng nghĩ y hệt như ngài vậy!"
Hay cho câu “anh hùng sở kiến lược đồng”. Nàng Tiểu Lê Hoa ở đây đang muốn ám chỉ mình và Thái tử tâm đầu ý hợp, người tài thì thường có suy nghĩ giống nhau.