Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 23

Chủ tiệm vờ như vô tình liếc nhìn Lận Vọng Trần đang chuyên tâm ăn mì, vẻ mặt khó hiểu hỏi lại con trai mình:

"Có gì đâu, người ta chẳng phải vẫn đang ăn bình thường đó sao?"

Tên tiểu nhị lại xích tới gần hơn, vẻ mặt đầy hóng hớt:

"Con thấy ngài ấy lén lút đút thịt vào trong ngực áo, rồi cứ thỉnh thoảng lại cười một mình. Cha bảo xem, người bình thường ai lại làm thế?"

Chủ tiệm là người đã có tuổi, nên dĩ nhiên có kiến thức phong phú hơn cậu con trai ngây ngô của mình:

"Chắc là vị khách kia giấu con mèo con chó gì đó trong người thôi. Đừng có mà thần hồn nát thần tính nữa, mau vào bếp giúp A Nương của mày làm việc đi."

Người tu đạo vốn có thính lực hơn người, Lận Vọng Trần nghe hết lời của hai cha con nọ, bèn cúi xuống nhìn con tiểu yêu trong lòng mình. Mà đúng thật, ngẫm kỹ lại, hắn thấy mình quả thực như đang nuôi một con mèo nhỏ vậy.

Tiểu Lê Hoa cũng nghe thấy chủ tiệm ví mình là mèo là chó, nàng ngẩn người ra, ngước nhìn Thái tử thì bắt gặp ngay ánh mắt đang chứa chan ý cười của hắn.

Thấy con tiểu yêu đang ngậm miếng thịt cừu với vẻ mặt ngơ ngác, Lận Vọng Trần giãn mày mỉm cười, đưa tay vỗ nhẹ sau lớp áo để trấn an nàng.

"Người ta là Tiểu Lê Hoa, không phải mèo mèo chó chó đâu nhé."

Tiểu Lê Hoa hừ nhẹ một tiếng, lại cúi đầu tiếp tục gặm miếng thịt cừu.

Bị cha mắng, nhưng tên tiểu nhị vẫn chưa hết hứng chuyện, hắn liếc nhìn về phía bàn của Thái tử, lầm bầm:

"Cái thời buổi này, mấy vị đại nhân vật cứ kỳ kỳ quái quái sao ấy. Nhớ đợt trước, có vị lang quân bế một cô nương bị gãy chân vào đây ăn mì, trông cũng quái dị lắm. Cô nương kia đập cả bát mì, tát hắn một cái cháy má mà hắn vẫn cứ cười hơ hớ được..."

Chủ tiệm cảnh giác nhìn quanh, rồi giơ chân đá tiểu nhị một cái, quát khẽ:

"Mấy vị đại nhân vật đó đâu phải hạng tiểu dân như cha con ta có thể tùy tiện bàn tán! Mau vào giúp Nương của mày nhào bột đi, lát nữa khách đông lại làm không kịp bây giờ."

"Dạ, con biết rồi."

Tiểu nhị bị ăn đòn bèn gãi đầu, lủi thủi đi vào bếp.

Tiểu Lê Hoa nép trong lòng Thái tử, tay trái cầm thịt cừu, tay phải cầm bánh Vân Phiến, vừa ăn vừa nghe hai cha con nọ tán dóc. Nghe đến đoạn có kẻ bị đánh mà vẫn cười, nàng thấy cũng thú vị thật. Cô nương kia gãy chân mà tính khí vẫn nóng nảy như vậy, hẳn là một người ghê gớm.

Khoan đã, gãy chân?

Tiểu Lê Hoa "cạch" một cái đứng phắt dậy, dùng giọng nhỏ như tiếng ta kêu gọi hắn:

"Điện hạ, Điện hạ!"

Lận Vọng Trần cúi đầu: "Sao vậy?"

Tiểu Lê Hoa sốt ruột chui ra, để lộ nửa thân trên ra ngoài, dùng bàn tay nhỏ vẫn còn cầm miếng thịt cừu chỉ về phía bóng lưng tên tiểu nhị, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ lo lắng:

"Điện hạ, ngài giúp ta hỏi về cô nương gãy chân kia đi!"

"Ngươi quen sao?" Lận Vọng Trần đặt đũa xuống, rút khăn tay lau miệng.

Tiểu Lê Hoa gật đầu lia lịa, lúc này cũng chẳng màng giấu giếm nữa:

"Người đó có khả năng là tỷ tỷ của ta. Tỷ ấy mất tích rồi, ta vẫn luôn tìm kiếm tung tích của tỷ tỷ bấy lâu nay.”

Thấy tên tiểu nhị sắp bước vào bếp, Tiểu Lê Hoa cuống quýt giậm chân:

"Điện hạ, Điện hạ, mau gọi hắn lại!"

Lận Vọng Trần cất tiếng gọi tiểu nhị quay lại. Tiểu Lê Hoa lập tức "vèo" một cái rụt vào trong, áp tai vào vạt áo im lặng nghe ngóng.

Tiểu nhị nhìn bát mì và đĩa thịt vẫn còn một nửa, khách khí hỏi:

"Khách quan có điều gì sai bảo ạ?"

Lận Vọng Trần vào thẳng vấn đề:

"Vị cô nương gãy chân mà ngươi vừa nhắc tới, làm phiền ngươi kể lại chi tiết cho ta nghe."

Nghe câu này, hai cha con chủ tiệm mày mặt ngượng ngùng, vì biết được rằng những lời thì thầm sau lưng vừa rồi đã bị người ta nghe thấy.

Nhìn vị khách dù đang ăn vẫn trùm mũ kín mít, toàn thân toát ra khí chất lạnh lùng khiến người khác phải kiêng dè, tên tiểu nhị run cầm cập, vội vàng cúi người chắp tay tạ lỗi:

"Xin khách quan bớt giận, là tiểu nhân miệng mồm không giữ lễ nghĩa, mong ngài đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt tiểu nhân."

Chủ tiệm cũng buông bàn tính xuống, im lặng quan sát, hai chân ông đã vào tư thế sẵn sàng chạy ra dập đầu xin lỗi bất cứ lúc nào.

Nhưng bất ngờ, Lận Vọng Trần phẩy tay:

"Không sao, ngươi cứ kể về vị lang quân và cô nương gãy chân đó đi."

Thấy hắn không giận mà chỉ muốn hỏi thăm tin tức, tiểu nhị như trút được gánh nặng, bản tính nhiều chuyện lại trỗi dậy. Hắn định mở miệng thì theo bản năng quay lại nhìn cha, thấy ông khẽ lắc đầu ra hiệu đừng có nhiều chuyện, hắn lại bắt đầu lưỡng lự.

Lận Vọng Trần thấy vậy liền đặt một thỏi bạc lên bàn, giọng điệu không cho phép từ chối:

"Nói."

Vừa uy h**p vừa dụ dỗ, tên tiểu nhị không dám từ chối nữa, vội cầm thỏi bạc nắm chặt trong tay, bắt đầu kể một cách vô cùng sống động:

"Khách quan, ngài mà không thấy thì phí nửa đời người! Vị lang quân và cô nương ấy đúng là bậc thiên nhân, trai tài gái sắc. Lang quân kia thì không nói, chứ vị cô nương ấy... tiểu nhân cả đời này chưa thấy ai đẹp đến thế. Nói sao nhỉ, đẹp đến mức... không giống người phàm."

Tường Vi tỷ tỷ vốn dĩ cực kỳ xinh đẹp, nhưng yêu quái trong thiên hạ đa phần đều đẹp, chỉ dựa vào dung mạo thì chưa thể khẳng định là tỷ ấy. Tiểu Lê Hoa muốn Thái tử hỏi kỹ thêm, thấy hai tay mình đều đang bận cầm đồ ăn, nàng liền dùng đầu húc húc vào ngực hắn.

Lận Vọng Trần cúi nhìn, thấy con tiểu yêu dùng ngón tay nhỏ chỉ chỉ vào váy của mình, rồi lại chỉ lên cái đầu nhỏ.

Hắn hiểu ý, ngẩng đầu hỏi tiếp:

"Cô nương đó ăn mặc thế nào? Trên đầu có cài vật gì đặc biệt không?"

Tiểu nhị ngẫm nghĩ một lát rồi vỗ tay cái bộp:

"Ngài nhắc tiểu nhân mới nhớ! Cô nương đó mặc cả bộ váy áo đỏ rực, trên đầu cài một cây trâm giản dị, có một chùm hoa nhỏ màu trắng. Vị lang quân kia ánh mắt dữ tợn lắm, tiểu nhân không dám nhìn kỹ là hoa gì, chỉ thấy cô nương ấy mặc đồ đỏ lộng lẫy như thế mà lại cài hoa trắng thì thấy hơi lạ."

Lận Vọng Trần cúi xuống, thấy con tiểu yêu đang ngước mắt nhìn mình, đôi mắt lớn đã đong đầy nước, khóe môi mếu máo sắp khóc đến nơi.

Hắn hiểu rõ, xem ra đó đúng là tỷ tỷ của nàng rồi.

Thấy hai bàn tay nhỏ của nàng vẫn đang cầm miếng thịt cừu và miếng bánh Vân Phiến ăn dở, hắn vươn tay nhận lấy giúp nàng, rồi đưa vào một chiếc khăn tay khác. Thấy vị khách quan này cứ làm mấy hành động kỳ quặc trong ngực áo, tên tiểu nhị vội cúi gằm mặt xuống không dám nhìn.

Đợi con tiểu yêu dùng khăn lau sạch tay rồi ngẩng đầu lên, Lận Vọng Trần mới nhìn tiểu nhị:

"Ngươi nói tiếp đi."

Tiểu nhị tiếp tục:

"Chỉ là không biết sao mà cả hai chân của cô nương ấy đều bị gãy, phải bó nẹp gỗ. Nhưng có thể thấy vị lang quân kia sủng ái nàng lắm, bế đi bế về, bị đánh cũng không giận. Bao nhiêu người nhìn vào như thế mà hắn vẫn cười được, phải là tiểu nhân thì đã xấu hổ muốn độn thổ rồi."

Lận Vọng Trần lại hỏi:

"Bọn họ có nói gì không?"

Tiểu nhị lắc đầu:

"Vị lang quân đó nhìn là biết bậc đại nhân vật. Đầu tiên có ta mấy thị vệ cầm binh khí xông vào, ném bạc lên mỗi bàn rồi đuổi hết khách đang ăn dở đi để bao trọn cửa tiệm, sau đó vị lang quân kia mới bế người vào."