Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 18

Cái kiểu nói chuyện đầy thiền ý như này, có nói cũng như không. Tiểu Lê Hoa đành khiêm tốn cầu xin được chỉ điểm:

“Trụ trì, vậy ngài có thể giúp con được không?”

Vị Trụ trì từ ái nhìn con tiểu yêu nhỏ bé đang quỳ ngồi trên bồ đoàn, khẽ lắc đầu:

“Tiểu Lê Hoa, lão nạp lực bất tòng tâm.”

Tiểu Lê Hoa thất vọng tràn trề:

“Vậy con phải làm sao mới biến lại được như cũ ạ?”

Trụ trì khẽ lần tràng hạt, tiếng mõ bắt đầu vang lên “cộc, cộc, cộc”:

“Muốn giải chuông phải tìm người buộc chuông.”

Tiểu Lê Hoa và Bồ Đề đồng thanh thốt lên:

“Chẳng lẽ lại phải quay về phủ Thái tử?”

Cộc... cộc... cộc...

Đáp lại Tiểu Lê Hoa chỉ có tiếng mõ gõ đều đặn theo nhịp. Nhìn Trụ trì đang chuyên tâm tụng niệm, Bồ Đề nhấc Tiểu Lê Hoa khỏi bồ đoàn, lặng lẽ rút lui khỏi thiền phòng.

Vừa bước ra cửa, gặp một vị tiểu hòa thượng đang xách khay thức ăn đi tới, Tiểu Lê Hoa vẫy vẫy tay nhỏ, thân thiết chào hỏi:

“Tiểu sư phụ, đã lâu không gặp.”

Vị tiểu hòa thượng khoảng ta tuổi, đầu tròn vành vạnh, chắp tay niệm một câu A Di Đà Phật. Giọng nói tuy non nớt nhưng phong thái lại vô cùng đĩnh đạc, già dặn:

“Tiểu Lê Hoa, bần tăng vừa thụ lộc ít đồ cúng trên bàn thờ Phật, đã đặt lên bàn đá dưới gốc cây bồ đề rồi đó.”

Tiểu Lê Hoa chắp tay cảm ơn:

“Đa tạ tiểu sư phụ.”

Sau khi chào tạm biệt tiểu hòa thượng, Bồ Đề đưa Tiểu Lê Hoa trở lại gốc cây, đặt nàng lên bàn đá. Đám tiểu tinh quái lập tức “ào” một cái vây kín lấy nàng.

“Oa, Lê Hoa tỷ tỷ, sao tỷ lại biến thành bé tẹo thế này?”

Tiểu Củ Cải Tinh vươn hai bàn tay mập mạp đầy ngấn thịt, cẩn thận bế Tiểu Lê Hoa lên ngắm nghía, giọng nói ngây thơ, đầy vẻ kinh ngạc.

Tiểu Lê Hoa vỗ vỗ vào cái má phúng phính của tiểu Củ Cải, vẫn câu nói cũ:

“Chuyện này nói ra thì dài lắm.”

Hồ điệp tinh vỗ cánh bay lượn vòng quanh Tiểu Lê Hoa vốn cũng chỉ bé bằng mình, rồi nắm lấy hai tay nàng cùng bay một vòng, vui sướng khôn tả:

“A Lê, muội cứ bé thế này mãi thì tốt biết mấy, ta có thể đưa muội bay lượn khắp nơi”

Trúc tinh thì còng cái lưng khẳng khiu của mình xuống, nằm bò ra bàn đá:

“Ta vẫn thích A Lê lúc lớn hơn, A Lê bé thế này đi chơi trốn tìm khó tìm lắm.”

“Không được, ta thích A Lê bé hơn!”

Hồ điệp tinh nhất quyết không nhường.

Tiểu củ cải thì cười ngây ngô:

“Lê Hoa tỷ tỷ lúc lớn có thể bế muội, còn giờ muội có thể bế lại tỷ tỷ, kiểu nào muội cũng thích hết!”

Đám tiểu tinh quái nhốn nháo ồn ào khiến Tiểu Lê Hoa cười nắc nẻ. Sau đó, nàng nhờ mọi người đưa ra phía bờ tường để thăm Tường Vi. Đứng trước những nhành tường vi, nàng cẩn thận kiểm tra, thấy chỗ nối của hai cành gãy đã liền lại với nhau. Những cành lá héo rũ trước kia giờ đã đâm chồi nảy lộc mới. Thấy mọi thứ đều ổn, nàng mới nhẹ lòng, xem ra vết thương của Tường Vi tỷ tỷ đang dần hồi phục.

Đám tinh quái lại đưa nàng về bàn đá, vây quanh hỏi han đủ điều về chuyến đi xa lần này. Tiểu Lê Hoa bẻ một miếng điểm tâm nhấm nháp, kể lại ngắn gọn mọi chuyện, rồi phủi sạch vụn bánh trên tay, thở dài:

“Ta lại phải về kinh thành rồi. Trụ trì bảo ta phải quay lại bên cạnh Thái tử điện hạ thì mới biến lớn được.”

“Thế bao giờ tỷ mới về?”

“Ta cũng không biết nữa, đợi ta biến lại như cũ đã, ta còn phải đi tìm Tường Vi tỷ tỷ nữa.”

Đám tiểu tinh quái luyến tiếc không rời, đứa thì sờ tay, đứa thì xoa cái đầu nhỏ của nàng. Nghĩ đến việc Thái tử bảo sắp phải đi xa, thời gian gấp rút không thể trì hoãn, Tiểu Lê Hoa ngước nhìn lên cây. Thấy Bồ Đề đang nằm vắt vẻo trên cành bồ đề, thong thả phe phẩy quạt, nàng liền vẫy tay gọi:

“Bồ Đề ca ca, huynh đưa muội về lại kinh thành nhé?”

“Thật là phiền phức.”

Bồ Đề gập quạt, nhảy từ trên cây xuống, nhấc bổng nàng lên:

“Đi thôi.”

"Lê Hoa tỷ tỷ, muội sẽ nhớ tỷ lắm, tỷ phải về sớm nhé!”

Tiểu củ cải lạch bạch chạy theo vài bước chân ngắn ngủn.

"Cả ta nữa, ta cũng sẽ nhớ A Lê!"

“A Lê, sớm quay lại nhé!”

Tiểu Lê Hoa ngoái đầu vẫy tay với đám bạn nhỏ:

“Đợi ta tìm được Tường Vi tỷ tỷ sẽ cùng tỷ ấy quay về, mọi người ở nhà giữ gìn sức khỏe nhé!”

Sau khi chào biệt mọi người, Bồ Đề nhún người một cái, vọt đi thật xa. Chỉ trong nháy mắt đã xuống khỏi núi Lạc Du, hướng thẳng về phía Bắc mà tiến phát.

Lúc đi ngang qua thành Giang Châu, Tiểu Lê Hoa bảo Bồ Đề rẽ vào trong thành vì muốn ghé qua Lê gia:

“Không biết Tố Yên tỷ tỷ giờ thế nào rồi, muội muốn vào thăm tỷ ấy.”

“Nàng ta gả vào Văn gia rồi, giờ đang ở Văn phủ.” Bồ Đề nói.

Người có tình rốt cuộc cũng thành thân thuộc, Tố Yên tỷ tỷ cuối cùng cũng được gả cho người trong mộng, Tiểu Lê Hoa vui mừng khôn xiết:

“Thật sao? Vậy Bồ Đề ca ca mau đưa muội đến Văn gia đi.”

“Cái đồ rắc rối.”

Bồ Đề bĩu môi chê bai, nhưng đôi chân vẫn dứt khoát rẽ hướng.

Hắn đưa nàng lẻn vào Văn phủ. Vì trước đây từng đến đây vài lần cùng Lê Tố Yên nên hai người thuận lợi tìm được viện của biểu ca Văn Thành Viễn, thừa dịp không ai chú ý liền lẻn vào phòng.

Lúc này trời đã sập tối, Văn Thành Viễn vẫn chưa về. Một mình Lê Tố Yên đang ngồi trong phòng thu dọn hành lý, trên tay nàng là một bộ nhu quần hoa nhí, vừa gấp nàng vừa rơi lệ:

“A Lê, là tỷ tỷ đã hại muội.”

Thấy trong phòng không có người ngoài, Bồ Đề đặt Tiểu Lê Hoa xuống, dặn một câu “Ta đợi ở ngoài” rồi lộn người lên nóc nhà.

“Ai đó?”

Lê Tố Yên mơ hồ nghe thấy tiếng người, quay đầu nhìn ra cửa nhưng chẳng thấy bóng dáng ai.

“Tố Yên tỷ tỷ”

Tiểu Lê Hoa vẫy tay, rảo bước chạy về phía nàng.

“A Lê?”

Nghe ra giọng của Tiểu Lê Hoa, Lê Tố Yên vừa mừng vừa sợ, bật dậy chạy ra ngoài, nhưng lại chạy vọt qua luôn cả chỗ Tiểu Lê Hoa đang đứng.

Tiểu Lê Hoa cuống quýt giậm chân, liều mạng vẫy tay:

“Muội ở đây, Tố Yên tỷ tỷ, muội ở ngay đây này!”

Nghe tiếng gọi từ sau lưng, Lê Tố Yên kịp thời dừng bước, quay lại nhìn quanh một vòng. Mãi cho đến khi cảm thấy có ai đó đang cố kéo vạt váy của mình, nàng cúi đầu xuống mới phát hiện ra cái sinh linh bé nhỏ đang đứng dưới chân.

Nàng kinh ngạc đến ngây người, vội vàng quỳ xuống nâng Tiểu Lê Hoa lên lòng bàn tay:

“A Lê?”

Tiểu Lê Hoa híp mắt cười tươi:

“Tố Yên tỷ tỷ, muội là A Lê đây.”

Lê Tố Yên vốn đã biết nàng là yêu, sau phút bàng hoàng liền nghẹn ngào đón nhận. Nàng áp cái sinh linh bé bỏng ấy vào mặt mình, nước mắt tuôn rơi vì hạnh phúc:

“A Lê, muội về rồi, tốt quá rồi! Thành Viễn ngày mai sẽ áp tải hàng lên kinh thành, tỷ vốn đang định đi cùng huynh ấy để tìm muội đấy.”