Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 141: Ngoại truyện 1

Sáng hôm sau, vừa mở mắt ra, Tiểu Lê Hoa đã chạm phải một đôi mắt dịu dàng như nước.

Vừa tỉnh dậy đã nhìn thấy gương mặt đẹp trai của Điện hạ, tâm trạng nàng vô cùng vui vẻ, nhất thời chưa kịp phản ứng, bèn cười hì hì:

“Điện hạ, chào buổi sáng.”

Nhưng vừa nghe thấy giọng nói hơi khàn của chính mình, nàng liền sững người, rồi lập tức nhớ ra.

Hôm qua nàng đã thành thân với Điện hạ.

Không chỉ thành thân, tối qua nàng còn cùng Điện hạ làm chuyện đó...

Nghĩ đến từng hình ảnh khó mà mở miệng nói thành lời ấy, tim Tiểu Lê Hoa đập thình thịch như đánh trống, khuôn mặt lập tức đỏ bừng. Nàng vội kéo chăn trùm kín đầu, làm một con rùa rụt cổ.

Chui vào trong chăn rồi nàng mới ý thức được, hai người vẫn đang đắp chung một chiếc chăn, lúc này vẫn còn tr*n tr** đối diện nhau, chân tay quấn quýt...

Ánh mắt Tiểu Lê Hoa không tự chủ được mà liếc xuống dưới.

Khi vô tình nhìn thấy Tiểu Điện hạ đang tràn đầy sức sống, hăng hái ngẩng cao từ sáng sớm, gan nàng run lên bần bật.

Trong chớp mắt, nàng cảm thấy cái eo và tấm lưng vừa mới nghỉ ngơi được một đêm, khó khăn lắm mới đỡ hơn một chút, giờ lại bắt đầu ê ẩm đau nhức.

Nàng lập tức thò đầu khỏi chăn, đưa tay che mắt:

“Ôi trời, cay mắt quá.”

Thấy tiểu yêu quái làm trò, Lận Vọng Trần không nhịn được bật cười, đưa tay xoa đầu nàng:

“Vẫn còn ngại à?”

Tiểu Lê Hoa đạp chân, đá văng bàn chân to vẫn luôn cọ cọ chân nàng, nhất quyết không chịu thừa nhận:

“Ai ngại chứ, ta chỉ thấy cay mắt thôi.”

Lận Vọng Trần cười rồi ghé tới hôn lên má nàng:

“Đói chưa? Ta dậy đi lấy bữa sáng cho nàng nhé?”

“Ta vẫn chưa đói.”

Tiểu Lê Hoa lắc đầu, nhìn hắn qua kẽ tay, giọng đầy oán trách:

“Điện hạ, chàng không thấy mệt chút nào sao?”

Mới sáng sớm mà đã tinh thần phấn chấn như thế.

Tối qua nam nhân này giống như không biết mệt là gì, hết lần này tới lần khác, thật sự quá đáng sợ.

Lúc đầu nàng cũng rất tò mò, cũng đầy hứng thú.

Nhưng nàng chỉ là một hoa yêu nho nhỏ, sao có thể so với hậu duệ của Lung Điệt được.

Bất kể là thể lực hay tu vi, hai người hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

Về sau nàng thật sự không chịu nổi nữa, thể lực hoàn toàn theo không kịp. Nghĩ rằng cũng gần đủ rồi nên nàng đề nghị nghỉ ngơi.

Không ngờ nam nhân mất hết nhân tính kia lại liên tục truyền linh lực cho nàng...

Lận Vọng Trần bị hỏi đến chột dạ, nắm lấy tay Tiểu Lê Hoa đặt lên môi hôn hết lần này tới lần khác, ánh mắt đầy quyến luyến:

“Ta không mệt.”

Hắn nắm lấy bàn tay trắng nõn mềm mại ấy mà hôn.

Hôn một lúc, đôi mắt hắn lại dần chuyển sang màu đỏ.

Tiểu Lê Hoa sợ tới mức lập tức rút tay về, dùng chân đạp hắn:

“Chàng mau dậy đi. Chẳng phải hôm nay chúng ta phải lên đường sao? Chàng còn không mau đi sắp xếp.”

“Có Phương Trúc bọn họ lo rồi, không cần đến ta.”

Lận Vọng Trần nhích người tới gần hơn, đôi mắt đầy ý cười. Giọng nói trầm thấp đầy từ tính như mang theo sự mê hoặc:

“A Lê, hôm nay ta ở bên nàng cả ngày, được không?”

“Cả... cả ngày?”

Nghe câu nói đầy ẩn ý ấy, Tiểu Lê Hoa muốn khóc tới nơi.

Nếu thật sự ở trên giường cả ngày, cái mạng yêu quái của nàng e rằng khó giữ nổi.

Nhìn đôi mắt càng lúc càng đỏ kia, nàng chắp hai tay trước ngực, run run thương lượng:

“Điện hạ, Điện hạ tốt bụng, có thể để ta nghỉ một ngày trước được không?”

Thấy Tiểu Lê Hoa thật sự không muốn, Lận Vọng Trần hơi thất vọng.

Nhưng hắn không muốn ép buộc nàng, cũng không muốn mất mặt, bèn tự tìm bậc thang để xuống:

“A Lê ngốc, ta đùa nàng thôi.”

Tiểu Lê Hoa rất muốn học tỷ tỷ mình trợn trắng mắt.

Nói là đùa nàng ư?

Nàng tin mới lạ.

Chỉ cần nàng gật đầu một cái thôi, nam nhân này chắc chắn sẽ lập tức nhào tới.

Lận Vọng Trần đưa tay kéo nàng vào lòng, bàn tay lớn đỡ lấy sau đầu nàng, cằm tựa l*n đ*nh đầu nàng cọ cọ:

“A Lê vất vả rồi, ngủ tiếp đi.”

Hắn biết tối qua mình có hơi quá mức.

Nhưng chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách hắn.

Bao nhiêu năm nay hắn vẫn luôn sống thanh tâm quả dục, trước giờ chưa từng biết chuyện ấy lại khiến người ta muốn ngừng mà không được đến vậy.

Mà A Lê của hắn lại còn ngọt ngào đến mức không gì sánh nổi.

Đặc biệt là những lúc quan trọng nhất, toàn thân nàng đều tỏa ra mùi hương thanh mát dễ chịu.

Ngay cả nước mắt cũng mang vị thơm ngọt của quả lê.

Có mấy lần hắn suýt nữa lại biến về yêu hình.

Trời mới biết mỗi lần như thế hắn phải dùng ý chí lớn đến mức nào mới miễn cưỡng chống đỡ được, giữ vững hình người.

Lúc ấy trong lòng hắn thậm chí còn nảy sinh một ý nghĩ tà ác không thể nói thành lời...

Muốn trực tiếp biến về nguyên hình.

Nhưng hắn sợ A Lê lại bị dọa đến biến nhỏ, rồi giận dỗi không để ý tới hắn nữa.

Đến lúc đó người chịu thiệt vẫn là hắn.

Cho nên giữ được hình người mới là chuyện quan trọng nhất.

Sau mấy phen kinh tâm động phách tối qua, hắn đã sâu sắc nhận ra rằng tu vi của mình vẫn còn chưa đủ, sau này phải chăm chỉ tu luyện hơn nữa.

Có điều chuyện này đâu phải chỉ có tu vi là được.

Định lực cũng rất quan trọng.

Định lực ấy...

Có lẽ giống như sói ăn xương thịt vậy?

Hiện giờ hắn giống hệt một con sói đã đói rất lâu, đột nhiên nhìn thấy một khúc xương thơm phức, chẳng phải sẽ lập tức ngấu nghiến, chẳng còn chút hình tượng nào sao?

Đợi sau này ăn no rồi, hắn sẽ có thể tao nhã hơn, tiết chế hơn.

Ừm, chính là đạo lý ấy.

Muốn no bụng thì trước tiên phải để hắn được ăn no đã.

Muốn lấp đầy bụng, vậy thì phải để A Lê của hắn mau chóng hồi phục thể lực mới được. Nghĩ như vậy, bàn tay to của Lận Vọng Trần đang đỡ sau đầu Tiểu Lê Hoa lại bắt đầu chậm rãi truyền linh lực vào cơ thể nàng...

Tiểu Lê Hoa đang cuộn mình trong vòng tay ấm áp, lim dim buồn ngủ.

Đột nhiên nàng cảm nhận được một luồng linh lực mạnh mẽ từ linh đài xông thẳng vào cơ thể.

Nàng lập tức dựng cả lông lên:

“Điện hạ, chàng làm gì vậy?”