Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 130

Khi bình tĩnh lại, giữa chừng nàng không hề tỉnh giấc. Lần này, cuối cùng nàng cũng nhìn rõ được con yêu quái lông đỏ kia trông như thế nào.

Một đôi mắt đỏ, toàn thân xích hỏa, hình dáng tựa như báo săn, dũng mãnh cường tráng, anh vũ bá khí. Giữa trán mọc một chiếc độc sừng, sau lưng còn tung bay một chùm đuôi đỏ rực lông xù.

Tiểu Lê Hoa tranh thủ lúc con yêu quái dừng chân gầm nhẹ với mình, nàng nhanh tay đếm sơ qua cái chùm đuôi đó:

"Một, hai... năm, chín."

Tổng cộng có chín cái đuôi.

Con yêu quái chín đuôi độc sừng kia hình như vì cây lê cản đường nó mà nổi giận, gầm nhẹ hai tiếng rồi đột ngột há cái miệng đỏ lòm, một phát cắn đứt ngang thân cây lê.

Tiểu Lê Hoa nhìn cái thân cây bị cắn đứt của mình, rồi lại ngước lên nhìn con yêu quái. Con yêu quái nuốt cái cành gãy vào bụng, kết quả bị mắc nghẹn ở cổ họng, há miệng phát ra những tiếng "khục khục" liên hồi. Nó khục một hồi, rướn dài cổ ra mới nuốt trôi được đoạn cành cây đó. Nhưng chẳng biết lại bị cấn ở đâu, nó tiếp tục khục khục thêm một trận, cuối cùng bực dọc đâm sầm vào vách đá bên cạnh hai cái nhưng vẫn không thấy thuyên giảm, miệng không ngừng khục khục rồi chạy biến xuống núi.

Còn Tiểu Lê Hoa thì cứ trôi nổi, trôi nổi mãi chẳng biết bao lâu. Đến khi mở mắt ra lần nữa, nàng đã ở trong một căn phòng trắng toát, nàng nhận ra đó là phòng bệnh ở bệnh viện.

Nàng nằm trên một chiếc giường nhỏ, bên cạnh có một người phụ nữ ánh mắt đầy ý cười, đó là mẹ của nàng ở kiếp trước. Bên cạnh mẹ là người cha đang rơm rớm nước mắt, họ nhìn nàng mà mỉm cười. Được gặp lại cha mẹ lần nữa, Tiểu Lê Hoa vừa mừng vừa xúc động, cười được hai tiếng rồi bắt đầu khóc, khóc mãi cho đến khi đột ngột tỉnh dậy.

Tiểu Lê Hoa ngồi dậy, bàn tay nhỏ đưa lên mặt sờ thử, vậy mà toàn là nước mắt. Nàng nghĩ về tất cả những gì diễn ra trong giấc mơ. Con yêu quái lông đỏ đó chẳng có gì đáng bàn, chắc chắn là vì hồi nhỏ nàng từng bị chó cắn nên để lại bóng ma tâm lý khó phai mờ. Chỉ là, nàng không ngờ rằng hơn một trăm năm trôi qua, gương mặt cha mẹ nàng đều đã có chút mờ nhạt, vậy mà lại được thấy lại lần nữa.

Nàng vừa vui mừng, lại vừa đau lòng khôn xiết. Chẳng biết kiếp đó sau khi nàng đột ngột ra đi, cha mẹ nàng sau này sống ra sao.

* Chú thích: Ở đoạn này, vì nhắc đến bối cảnh hiện đại, nên mình dùng từ “mẹ”, “cha”

Lận Vọng Trần làm xong việc vừa bước vào cửa, liền thấy yêu tinh nhỏ đang ngồi trên gối, hai tay ôm lấy đầu gối, ngẩn ngơ phát đơ, hốc mắt ửng đỏ như vừa mới khóc xong. Hắn bước tới, nhẹ nhàng nhấc nàng lên tay, ôn tồn hỏi:

"Sao lại khóc rồi?"

Tiểu Lê Hoa ôm chặt lấy một ngón tay của Thái tử, khuôn mặt nhỏ áp lên đó cọ cọ, thở dài một tiếng:

"Điện hạ, ta vừa mơ một giấc mơ, mơ thấy phụ mẫu trước kia của ta."

"A Lê cũng có phụ mẫu sao?"

Lận Vọng Trần có chút bất ngờ.

Trước đây A Lê kể với hắn toàn là những chuyện trên núi Nhạc Du, từ lúc nàng còn là một cây lê cho đến khi có Tường Vi bên cạnh tu luyện thành yêu, nàng đều đã kể hết. Nhưng đây là lần đầu tiên hắn nghe nàng nhắc đến việc mình còn có phụ mẫu, không khỏi có chút tò mò.

Tiểu Lê Hoa gật đầu:

"Vốn dĩ ta là con người, sau khi gặp tai nạn qua đời mới xuyên vào cái cây lê đó..."

Nàng đem cuộc sống ở thế giới cũ cùng quá trình xuyên không vào cây lê kể lại vắn tắt cho Lận Vọng Trần nghe.

Nghe nàng kể về phụ mẫu mà đau lòng rơi lệ, Lận Vọng Trần nghe mà xót xa không thôi, hắn áp yêu tinh nhỏ vào mặt mình, cảm thán:

"Không ngờ A Lê còn có một đoạn quá khứ như vậy, thật là vất vả cho nàng rồi."

Tiểu Lê Hoa vươn cánh tay nhỏ ôm lấy khuôn mặt của Điện hạ, thật lâu không muốn rời ra.

Lận Vọng Trần thấy tâm trạng nàng thực sự không tốt, liền mở lời:

"Nếu nàng muốn, hay là tìm lúc nào đó đi thắp một ngọn đèn trường minh cho phụ mẫu nàng, cầu phúc cho họ."

Có một nơi để gửi gắm tâm linh thì lòng sẽ bớt đau buồn hơn.

Tiểu Lê Hoa gật gật cái đầu nhỏ:

"Ta đã thắp cho họ ở chùa Nhạc Du rồi ạ."

Lận Vọng Trần khẽ xoa đầu nàng:

"Vậy thì tốt."

Tiểu Lê Hoa áp vào mặt Thái tử thêm một lát, ngón tay nhỏ chỉ vào gối nói:

"Điện hạ, ngài đặt ta xuống đi, thời gian không còn sớm, chúng ta nên nghỉ ngơi thôi."

Thấy tâm trạng nàng không tốt, Lận Vọng Trần không đồng ý:

"Nàng cứ ngủ đi, đợi nàng ngủ say rồi ta mới đặt nàng xuống."

Tiểu Lê Hoa lúc này cũng không muốn ở một mình, bèn không từ chối, ngoan ngoãn vâng lời, cứ thế nằm bò lên mặt Thái tử mà ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, trời vừa mờ sáng, Tiểu Lê Hoa đã bị đánh thức bởi một trận tiếng gầm rú dữ dội, nàng giật mình ngồi bật dậy, thoăn thoắt bò lên người Thái tử:

"Điện hạ, có người xông vào kết giới."

"Cũng được, đến không tính là chậm."

Lận Vọng Trần nhấc Tiểu Lê Hoa đặt lên gối, đứng dậy thong thả mặc y phục. Nghe tiếng kết giới bị va đập liên hồi từ bên ngoài, lòng Tiểu Lê Hoa căng thẳng, nàng nhảy tưng tưng trên gối, ngón tay nhỏ chỉ vào bàn:

"Điện hạ, mau lấy giày cho ta."

"Đừng hoảng."

Lận Vọng Trần điềm tĩnh như núi, bước tới bàn nhặt đôi giày nhỏ xíu của Tiểu Lê Hoa lên đưa tới trước mặt nàng.

Tiểu Lê Hoa đón lấy rồi nhanh chóng xỏ vào, "vèo" một cái nhảy lên người Lận Vọng Trần, bám lấy vạt áo chui vào lòng hắn, thúc giục:

"Mau đi thôi Điện hạ."

Thấy yêu tinh nhỏ cuống cuồng hoảng loạn, Lận Vọng Trần khẽ cười thành tiếng, xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng trấn an:

"Đừng sợ, mọi việc có ta."

"Được ạ!"

Tiểu Lê Hoa gật đầu, nói thì nói vậy nhưng hai bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt vạt áo Thái tử.

Hai người vừa nói chuyện vừa bước ra cửa, liền thấy bọn Phương Trúc đã mặc áo giáp, kiếm đeo ngang hông, sẵn sàng chiến đấu. Tường Vi cũng mặc hồng y đứng giữa sân. Lận Vọng Trần đưa mọi người ra khỏi viện, đến khoảng sân rộng trước cửa chính, phất tay một cái gỡ bỏ kết giới, lại phất tay thêm phát nữa, một luồng kình phong đánh tới làm vỡ vụn then cài, cửa chính lập tức mở toang.

Ngay khoảnh khắc sau, một nhóm người ùn ùn xông vào. Minh Hư đi đầu tiên, phía sau dẫn theo hàng chục hàng trăm đạo sĩ và pháp sư bắt yêu, kẻ cầm phù chú, kẻ bấm quyết, lại có kẻ ôm trên tay đủ loại pháp khí phục yêu.