Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 118

“Nhớ”

Tiểu Lê Hoa gật đầu, ngay sau đó mắt nàng sáng lên,

"Đạo trưởng, ngài có nghĩ là do lão Minh Hư kia làm không?"

Lận Vọng Trần: "Vẫn chưa rõ, phải tìm gặp lão, hỏi một câu mới biết được."

Tiểu Lê Hoa nghĩ đến những phụ mẫu đang đau buồn tiều tụy, sốt sắng hỏi:

"Vậy khi nào chúng ta đi?"

Lận Vọng Trần: "Thu dọn xong con Hắc Sảnh này rồi đi."

Nói đoạn, hắn gọi Tường Vi quay lại, vung tay tung ra một đạo kim quang biến thành dây thừng, trói chặt Hắc Sảnh.

Thân hình Hắc Sảnh phiêu hốt, ra sức vùng vẫy muốn thoát thân nhưng vô ích, nó phẫn nộ gào rú:

"Tên đạo sĩ nhà ngươi, sao nghe không hiểu tiếng yêu thế hả, ta đã bảo không phải ta trộm, ngươi trói ta làm gì?"

Lận Vọng Trần siết nhẹ tay, sợi dây kim quang thắt chặt lại, ép con Hắc Sảnh to lớn thành một cụm nhỏ:

"Lần này không phải ngươi trộm, nhưng trước kia ngươi đã từng ăn thịt trẻ con."

Dứt lời, hắn siết chặt nắm tay, kim quang lại thắt thêm vòng nữa. Con yêu quái quấn trong làn sương đen kêu la oai oái, bị ép thành từng luồng khói đen vụn vặt, tản mát khắp nơi.

Lận Vọng Trần xòe tay ra, lòng bàn tay bùng lên ngọn lửa đỏ rực, hắn phất tay một cái, ngọn lửa quét qua không trung nhanh như chớp. Trong nháy mắt, làn khói đen hoàn toàn tan biến.

Trong không khí vương lại mùi hôi thối nồng nặc của xác chết bị thiêu cháy, khó ngửi đến cực điểm, khiến người ta cảm thấy ngạt thở. Tường Vi bị ám mùi không chịu nổi, "vèo" một cái lao ra khỏi ngõ nhỏ, chạy đi thật xa.

Tiểu Lê Hoa dùng hai bàn tay nhỏ bịt chặt mũi, dùng chân đá đá vào bụng Thái tử, ra hiệu bảo hắn mau đi thôi. Lận Vọng Trần gật đầu, đưa Tiểu Lê Hoa nhanh chóng rời khỏi hẻm, ra tới đường lớn.

Tiểu Lê Hoa hở ra một kẽ tay, không khí trong lành ùa vào, nàng cảm giác như mình vừa được sống lại, ngước cái đầu nhỏ lên hỏi:

"Con yêu quái đó biến mất rồi ạ?"

Lận Vận Trần gật đầu:

"Biến mất rồi."

"Vậy thì tốt, sau này nó không thể ăn thịt trẻ con được nữa." - Tiểu Lê Hoa thở phào, lại hỏi:

"Sao nó lại hôi như thế ạ?"

Lận Vọng Trần: "Yêu quái ăn thịt người đều sẽ như vậy, nhưng hôi đến mức này thì chắc chắn là đã ăn không ít đâu."

"May mà Đạo trưởng gặp được nó rồi thu phục, nếu không chẳng biết còn bao nhiêu đứa trẻ bị hại nữa."

Tiểu Lê Hoa thầm cảm thấy may mắn, rồi nói:

"Vậy chúng ta về quán trọ rước đi, để lấy hành lý."

Lận Vọng Trần: "Được."

Tiểu Lê Hoa vươn tay nhỏ, cố với tới Tường Vi đang đi cách đó vài bước:

“Tỷ tỷ, đợi muội với.”

Lúc nãy có ác yêu nên nàng sợ hãi mới trốn đi, nhưng giờ mọi chuyện đã giải quyết xong, nàng còn ở trong ngực Thái tử thì thật không ra thể thống gì.

Nghe tiếng Tiểu Lê Hoa gọi, Tường Vi dừng bước, theo bản năng liếc nhìn Thái tử trước, liền thấy ánh mắt hắn lạnh lẽo, lộ vẻ không vui, dường như nếu nàng dám đón Tiểu Lê Hoa sang thì hắn sẽ ra tay diệt nàng luôn vậy.

Tường Vi tận mắt chứng kiến Thái tử thu phục yêu quái hai lần, đã sớm bị tu vi mạnh mẽ của hắn làm cho chấn động, không dám tùy tiện thách thức uy quyền của Thái tử, vội nói:

"A Lê à, tỷ hơi mệt, mang muội theo không nổi đâu, muội cứ để Đạo trưởng mang theo đi."

Dĩ nhiên, nàng không hoàn toàn vì sợ Thái tử, chủ yếu là vì thấy hắn rất cưng chiều A Lê, không hề có chút gì không tốt với nàng. A Lê cái đồ nhóc con này đúng là sướng mà không biết hưởng, cứ thích tự mình dằn vặt, nhưng hiện giờ rõ ràng Thái tử không muốn buông người, nàng cũng chẳng dại gì mà làm kẻ ác.

“Tỷ nói dối không chớp mắt.”

Nghe Tường Vi nói vậy, Tiểu Lê Hoa tức đến muốn đánh người, nàng vươn ngón tay nhỏ chỉ chỉ vào mình, ra bộ đo đạc chiều cao:

"Muội có tí xíu thế này mà tỷ bảo mang không nổi?"

Tường Vi lại bước lên phía trước vài bước, cách xa Tiểu Lê Hoa thêm một chút:

"Tin hay không tùy muội, tỷ đây chính là mang không nổi đấy."

Ai mà tin được lời ma quỷ của tỷ chứ, Tiểu Lê Hoa bám vào vạt áo Thái tử trèo ra ngoài, định nhảy sang đuổi theo.

Mặc dù trong ngực Điện hạ rất ấm áp, rất thoải mái, nhưng cứ nghĩ đến khoảnh khắc mình "khỏa thân chạy rông" trong lòng Thái tử đêm đó là nàng lại thấy da đầu tê rần... Hơn nữa, nàng đã đơn phương quyết định chia tay với Điện hạ rồi, sau này nàng sẽ từng chút một, chậm rãi giữ khoảng cách với ngài.

Dù cứ nghĩ đến đây là tim lại đau nhói, nhưng Tiểu Lê Hoa nàng là một con yêu nói được làm được, tuyệt đối không dây dưa kéo dài.

Nghĩ đoạn, Tiểu Lê Hoa nhắm hướng Tường Vi phía trước mà nhảy tới, định bụng nhảy lên đầu tỷ tỷ mà cho một trận ra trò. Nhưng không ngờ, nàng vừa mới nhảy lên không trung, Điện hạ đã đưa tay ra đỡ, hứng nàng trở lại.

Tiểu Lê Hoa quay đầu nhìn ngài, bất mãn nói:

"Đạo trưởng, ngài làm gì thế hả?"

"A Lê, ngực ta hơi khó chịu, e là lại sắp ho rồi."

Lận Vọng Trần nói dối mà mặt không biến sắc, tim không đập nhanh, nói xong còn nghiêng đầu, khẽ ho vài tiếng.

Hết lần này tới lần khác đột ngột phát bệnh, Tiểu Lê Hoa khó tránh khỏi nghi ngờ, nàng nghiêng cái đầu nhỏ nhìn ngài:

"Nhưng lúc nãy chẳng phải vẫn tốt sao, sao tự dưng lại muốn ho rồi?"

Lận Vọng Trần khẽ lắc đầu:

"Không rõ, chắc do lúc nãy thi pháp quá tay, linh lực hao tổn quá nhiều nên bị mệt, dù sao con Hắc Sảnh kia cũng không dễ đối phó."

Không dễ đối phó sao?

Nàng thấy Điện hạ chỉ cần vươn tay, kéo một cái, rồi chộp một nhát là Hắc Sảnh bay màu rồi mà. Cảm giác nhẹ tựa lông hồng vậy.

Tiểu Lê Hoa sinh nghi, nhưng nàng cũng không hiểu mấy thứ pháp thuật của đạo sĩ, cuối cùng vẫn chọn tin hắn.

“Vậy ta ở bên cạnh ngài một lát nhé?"

Lận Vọng Trần chờ mãi câu này, nên liền gật đầu:

"Vậy làm phiền A Lê rồi."

Tường Vi đi phía trước, nghe đối thoại của hai người đằng sau mà không nhịn được đảo mắt một cái. Diễn xuất lần này của Thái tử tệ như vậy mà Tiểu Lê Hoa không nhìn ra sao? Đúng thật là kẻ muốn đánh, người nguyện chịu.

Tường Vi tự thấy mình đã thấu rõ mọi chân tướng, chẳng buồn nghe bọn họ sến súa lề mề nữa, một mình rảo bước đi thẳng lên phía trước.

“Tỷ tỷ, tỷ đừng đi nhanh thế, đợi bọn muội với”

Trên phố không có người, Tiểu Lê Hoa không yên tâm về Tường Vi nên gọi với theo một câu. Dĩ nhiên, chủ yếu là vì không có Tường Vi tỷ tỷ bên cạnh, chỉ còn lại nàng và Thái tử, nàng luôn cảm thấy có chút ngượng ngùng.

"Biết rồi."

Tường Vi đáp một tiếng, bước chân hơi chậm lại.