Qua lời kể của ông chủ, những nhà có trẻ con mất tích thường xuyên liên lạc với nhau để cùng tìm kiếm tung tích con cái. Lận Vọng Trần đã nhờ ông dẫn đường đi thăm hỏi vài nhà.
Kết quả, sau khi đi một vòng, thông tin thu thập được đều trùng khớp: Đứa trẻ mất tích vào ban đêm, tại hiện trường đều phát hiện những chiếc lông vũ màu đen rụng lại, thậm chí trên quần áo phơi ngoài sân của một số nhà còn vương lại vết máu.
Thậm chí, có một hộ gia đình đã vô tình chạm trán kẻ bắt cóc đúng lúc đứa trẻ bị mang đi. Người phụ nữ trong nhà vừa khóc vừa kể lại rằng, bà đã tận mắt nhìn thấy con mình bị một con yêu quái màu đen biết bay bắt mất. Nhưng khi yêu cầu bà mô tả kỹ hơn về hình dạng của con yêu quái đó, bà lại chẳng nói được gì, chỉ nhớ rằng thấy một bóng đen lù lù bay tới, chộp lấy đứa trẻ rồi bay mất hút.
Sau khi đi qua khoảng bốn, năm nhà, mọi người đều nói như vậy, không có thêm thông tin gì mới và hữu ích hơn, Lận Vọng Trần bèn dừng việc thăm hỏi. Hắn xin gia đình cuối cùng vài sợi tóc của đứa trẻ, sau đó chào từ biệt ông chủ quán ăn, rồi đưa Tiểu Lê Hoa và Tường Vi tìm một tiệm bánh, mua một ít điểm tâm mang về quán trọ.
Trên đường về đi ngang qua một tiệm may, Lận Vọng Trần hỏi ý kiến hai tỷ muội xem có muốn vào dạo không, nhưng cả Tiểu Lê Hoa và Tường Vi đều từ chối, bởi việc chính vẫn là quan trọng nhất.
Trở về quán trọ, Tường Vi theo hai người về phòng. Ba người ngồi xuống vừa ăn điểm tâm vừa bàn bạc kế hoạch tiếp theo.
Lận Vọng Trần nói: "Chờ đến khi trời tối, ta sẽ dùng số tóc xin được để làm một con rối làm mồi nhử, thả ra ngoài xem có thể dẫn dụ con yêu vật kia xuất hiện hay không."
Tiểu Lê Hoa hỏi: "Vậy còn bọn ta thì sao? Sẽ bí mật đi theo ạ?"
Lận Vọng Trần gật đầu: "Đúng vậy, chúng ta sẽ nấp một chỗ để xem rốt cuộc nó là loại yêu ma quỷ quái gì."
Tiểu Lê Hoa chợt nhớ ra liền hỏi Tường Vi: "Tỷ ơi, sao tỷ biết mấy sợi lông đó là của quạ?"
"Gần đây tỷ đã b*p ch*t mấy con rồi, nhìn nhiều nên nhận ra ngay thôi." Tường Vi nói với vẻ mặt đầy chê bai.
Tiểu Lê Hoa không hiểu, tò mò hỏi: "Đang yên đang lành, tỷ b*p ch*t quạ làm gì?"
Tường Vi đáp: "Vì mấy con quạ đó đều là do tên cẩu đạo sĩ Minh Hư nuôi. Chúng cứ bay loạn xạ trong phủ rồi kêu quàng quạc nhức cả đầu, con nào bay qua trước mặt là tỷ túm lấy b*p ch*t hết."
Tiểu Lê Hoa và Lận Vọng Trần nhìn nhau, nàng lại hỏi: "Lão nuôi quạ để làm gì nhỉ?”
Tường Vi: "Tỷ có hỏi Lăng Vương, hắn bảo đó là quạ đưa thư của Minh Hư. Người ta dùng bồ câu, riêng lão lại thích dùng quạ."
Tiểu Lê Hoa nhìn sang Lận Vọng Trần: "Đạo trưởng, ngài nói xem chuyện bắt cóc trẻ con này liệu có liên quan gì đến Minh Hư không?"
Lận Vọng Trần đáp: "Hiện giờ vẫn chưa rõ, qua đêm nay xem tình hình thế nào đã." Tiểu Lê Hoa gật đầu đồng ý.
Ba người trò chuyện thêm một lát, Tường Vi về phòng bên cạnh nghỉ ngơi. Tiểu Lê Hoa bê chiếc ghế nằm nhỏ của mình ra đặt trên bàn, nằm lên đó chuẩn bị ngủ một lát.
Lận Vọng Trần không buồn ngủ, hắn lấy giỏ kim chỉ ra, vừa trông chừng Tiểu Lê Hoa vừa ngồi bên bàn tiếp tục khâu váy.
Tiểu Lê Hoa nằm nghiêng trên ghế, quay đầu nhìn Điện hạ trông cực kỳ thuận mắt đang cúi đầu, một tay cầm miếng vải hoa nhỏ, một tay cầm kim chỉ, vô cùng tỉ mẩn khâu khâu vá vá. Nhưng vì miếng vải quá nhỏ, cây kim lại quá thanh mảnh, Điện hạ chỉ có thể dùng hai ngón tay kẹp lấy, mấy ngón tay còn lại vô thức hơi vểnh lên.
Tiểu Lê Hoa nhìn một lúc bỗng thấy cảnh tượng này rất buồn cười, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Lận Vọng Trần ngẩng đầu lên, thấy Tiểu Lê Hoa đang dùng bàn tay nhỏ bịt miệng, giả vờ như mình không cười, hắn mỉm cười hỏi: "Sao vậy?"
Tiểu Lê Hoa xua tay: "Không có gì, ngài cứ khâu tiếp đi ạ"
Lận Vọng Trần biết yêu tinh nhỏ đang trêu chọc mình, hắn đưa một ngón tay gõ nhẹ lên trán nàng, đẩy nàng nằm xuống:
"Mau ngủ đi, tối nay còn phải thức khuya đấy."
Tiểu Lê Hoa "vâng" một tiếng rồi nằm ngay ngắn, nhưng chỉ một lát sau lại ngồi dậy, nhảy lên bàn, kéo chiếc ghế nằm lại gần Điện hạ hơn một chút, còn điều chỉnh lại hướng đối diện thẳng với hắn để không cần phải ngoẹo cổ nữa.
Sau khi đặt ghế xong, nàng lại nằm xuống, lần này còn đá văng hai chiếc giày nhỏ, để chân trần nằm nghỉ. Hai chiếc giày nhỏ nằm vẹo vọ trên bàn, Lận Vọng Trần đưa tay nhặt lên xếp lại gọn gàng cho nàng, rồi thở dài đầy tiếc nuối:
"Tiếc là ta không biết làm giày, nếu không sẽ làm cho ngươi vài đôi để phối với những bộ váy hoa khác nhau."
Nghe ngài nói vậy, Tiểu Lê Hoa bỗng tưởng tượng ra cảnh Điện hạ đang ngồi đóng đế giày, thế là lại không nhịn được mà bật cười:
"Điện hạ, chờ khi nào ta biến trở lại như cũ, ta cũng sẽ học thêu thùa may vá, lúc đó ta sẽ khâu cho ngài vài bộ đồ nhé."
Ánh mắt Lận Vọng Trần giãn ra, chân mày hơi nhướng lên:
"Không cần làm nhiều, một bộ là đủ rồi."
Tiểu Lê Hoa gật đầu: "Được ạ."
Lận Vọng Trần lại nói:
"Làm màu nguyệt bạch (màu trắng xanh nhạt) nhé, màu nền gần giống với bộ váy hoa lê của ngươi ấy."
"Đồng ý." Tiểu Lê Hoa gật đầu, rồi lại thở dài:
"Điện hạ, ngài nói xem, ta ở bên cạnh ngài lâu như vậy rồi, sao vẫn chưa biến trở lại nhỉ? Chẳng lẽ ta cứ nhỏ xíu thế này cả đời sao? Như vậy bất tiện quá."
Lận Vọng Trần an ủi: "Đừng vội, rồi sẽ biến lại thôi."
Tiểu Lê Hoa có vẻ không tin lắm: "Thật không ạ? Sao ta chẳng thấy có chút dấu hiệu nào hết vậy."
Nàng còn muốn giống như Tường Vi tỷ tỷ, đi chu du khắp nhân gian một chuyến nữa mà. Giờ nhỏ tí thế này, đi đứng mệt đã đành, đến đâu cũng không thể đường đường chính chính lộ diện, cũng không dám tùy tiện mở miệng nói chuyện, nếu không người ta nhận ra là yêu quái, không bị dọa sợ thì cũng gặp kẻ xấu hãm hại. Cứ phải trốn trốn tránh tránh mãi thế này cũng không ổn, nghĩ thôi đã thấy sầu rồi.
Thấy yêu tinh nhỏ ủ rũ, thở ngắn thở dài, Lận Vọng Trần trấn an:
"A Lê đừng vội, có dấu hiệu biến trở lại rồi mà."
Tiểu Lê Hoa thắc mắc: "Dấu hiệu gì cơ? Sao ta lại không biết?"
"Chính là..." Lận Vọng Trần nhất thời nghẹn lời, không biết phải giải thích thế nào.
Thấy vị Thái tử điện hạ vốn luôn ăn nói lưu loát đột nhiên ấp úng như có điều khó nói, Tiểu Lê Hoa cảm thấy chuyện này hình như có uẩn khúc gì đó.