Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 107

"Cha?"

Một ý nghĩ gì đó lướt qua cực nhanh trong đầu Tiểu Lê Hoa, nhưng nàng không kịp bắt lấy, bèn lắc lắc cái đầu nhỏ, không nghĩ nữa.

Đôi mắt Lận Vọng Trần lại sáng lên, giọng điệu nghe có vẻ khá vui mừng:

"A Lê nói đúng, hèn chi lại là cha, có điều người cha này không phải là Thất hoàng tử, mà nên là lão già Minh Hư kia mới đúng."

Tiểu Lê Hoa và Tường Vi đều sững sờ, đồng thanh hỏi: "Thật sao?"

Lận Vọng Trần: "Chắc là không sai đâu. Trước đây đã có người bàn tán rằng diện mạo của Thất hoàng tử không giống Bệ hạ, ai cũng chỉ tưởng hắn giống mẫu phi. Nhưng hôm nay ngẫm lại kỹ một chút, hắn và Minh Hư lúc trẻ quả thực rất giống nhau."

Hửm? Minh Hư lúc trẻ?

Tiểu Lê Hoa lại kinh ngạc, đứng trên vai Thái tử, hai tay nhỏ bám lấy mặt ngài, nhoài cái đầu nhỏ ra quan sát:

"Đạo trưởng, Minh Hư chẳng phải đã sống một hai trăm tuổi rồi sao, sao ngài lại biết lão lúc trẻ trông như thế nào?"

"..." Lận Vọng Trần im lặng một thoáng, giải thích:

"Ta muốn nói là, nhìn từ tướng mạo, nếu Minh Hư trẻ lại khoảng trăm năm thì hai người bọn họ có nét tương đồng."

"Ra là vậy, ta đã bảo ngài trẻ trung thế này, sao có thể thấy được Minh Hư lúc trẻ chứ."

Đạo sĩ vốn dĩ biết xem tướng, Tiểu Lê Hoa tin tưởng tuyệt đối vào bản lĩnh của Thái tử, ngài nói sao thì nàng tin vậy.

Tường Vi lại nghi hoặc liếc nhìn Lận Vọng Trần một cái:

"Huyền Tri đạo trưởng thật lợi hại, chuyện này mà cũng nhìn ra được."

Tên cẩu đạo sĩ Minh Hư kia, tuy nhờ tu luyện lâu năm nên da dẻ ngũ quan trông vẫn còn khá trẻ, nhưng râu trắng tóc bạc, toát ra khí chất của một lão già sắp gần đất xa trời. Nàng đã thấy Thất hoàng tử đứng cạnh lão rất nhiều lần nhưng chẳng hề nhận ra hai người giống nhau, lúc nãy nàng cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi.

Nhưng Thái tử đã nói họ là cha con thì nàng vẫn tin. Dù sao, chuyện tổn hại đến danh dự nhà mình như thế này, chẳng ai lại rảnh rỗi đi nói bừa.

Có điều, vị Thái tử này sao trông lại có vẻ vui mừng đến thế nhỉ?

Tiểu Lê Hoa cũng nhận ra:

"Đạo trưởng, phát hiện Thất hoàng tử không phải con ruột của Bệ hạ, ngài vui lắm sao?"

Lận Vọng Trần đưa tay nhấc yêu tinh nhỏ đang bám trên mặt mình xuống:

"Chỉ là thấy rất thú vị. Bệ hạ sủng ái hai mẫu tử nhà đó như vậy, kết quả cuối cùng lại là nuôi thê tử nuôi con hộ kẻ khác. Ta thực sự muốn xem xem, ngày Bệ hạ biết chuyện, sắc mặt sẽ ra sao."

Nói xong câu này, Thái tử thậm chí còn khẽ cười thành tiếng.

Tiểu Lê Hoa và Tường Vi nhìn nhau, đều nhất thời cạn lời. Có đứa con nào như thế không cơ chứ, phụ thân bị người ta "cắm sừng" mà hắn còn ở đây hả hê, xoa tay múa chân chờ xem náo nhiệt.

Tiểu Lê Hoa lấy tay che miệng, nói khẽ với Tường Vi:

"Tỷ tỷ, tỷ nói đúng, chốn thiên gia quả nhiên không có tình thân."

Tường Vi gật đầu: "Thì thế đấy."

Hai người nhỏ to vài câu, Tường Vi lắc đầu với vẻ khó mà chấp nhận nổi:

"Tên cẩu đạo sĩ Minh Hư, ngày thường cứ ra vẻ đạo mạo tiên phong cốt cách, ta cứ tưởng là cao nhân băng thanh ngọc khiết gì. Nhưng vạn lần cũng không ngờ tới, một đạo sĩ mà lại còn ngủ với nữ nhân, sinh con trai. Hahaha! Chuyện này truyền ra ngoài chắc người ta cười rụng răng mất."

"Đúng thế, đúng thế," Tiểu Lê Hoa gật gật cái đầu nhỏ, liên tục phụ họa:

"Tỷ xem Trụ trì sư phụ ở chùa Nhạc Du của chúng ta đức cao vọng trọng biết bao nhiêu, đó mới là người tu hành. Còn lão già Minh Hư đó không xứng với cái danh đạo sĩ."

Lời này của hai tỷ muội làm Lận Vọng Trần không vui cho lắm, nhưng ngài là nam nhân nên cũng không tiện xen vào chuyện phiếm của các cô nương.

Ngài giữ im lặng, nhưng hai người họ càng nói càng hăng, sắp mắng chuyện đạo sĩ lấy vợ sinh con đến tám đời tổ tông luôn rồi. Bất đắc dĩ, ngài đành phải tìm kẽ hở chen vào một câu:

"Đạo sĩ cũng có thể thành gia lập thất."

Tiểu Lê Hoa nhảy tưng tưng trong lòng bàn tay ngài, hai tay chống nạnh, hung dữ quát:

"Đạo trưởng, bọn ta đang mắng Minh Hư, ngài rốt cuộc đứng về phe nào đấy?"

Lận Vọng Trần: "... Đứng về phe hai người."

Tiểu Lê Hoa hừ một tiếng, lườm ngài một cái: "Thế mới được chứ."

Trên đường về, vì Tiểu Lê Hoa muốn ngắm cảnh nên Lận Vọng Trần không dùng Thần Hành Thuật, cả ba cứ thế thả bộ về. Nói là ba người, nhưng thực tế người cất bước đi chỉ có Thái tử và Tường Vi, còn Tiểu Lê Hoa hết bị Thái tử nắm trong tay lại ngồi trên vai ngài.

Tường Vi muốn bế Tiểu Lê Hoa qua để trò chuyện, nhưng Lận Vọng Trần nhất quyết không đưa, bảo là sợ nàng làm ngã con bé. Tiểu Lê Hoa thì lo lắng mình rời khỏi Thái tử ngài lại phát bệnh nên cũng không nói gì thêm.

Về đến thành Hội Kê, cổng thành vẫn đóng chặt, Lận Vọng Trần và Tường Vi thi triển pháp thuật vượt tường thành để đi bộ về quán trọ. Theo yêu cầu của Tiểu Lê Hoa, họ còn đặc biệt vòng qua nhà gia đình nọ xem thử, thấy họ vẫn ổn mới yên tâm.

Trở về quán trọ vắng vẻ, Lận Vọng Trần xách hành lý, dùng Thần Hành Thuật đưa hai người đến huyện Cố Chương, nơi giáp ranh giữa quận Đan Dương và quận Hội Kê.

Tiểu Lê Hoa sợ Tường Vi không rõ tình hình nên giải thích:

“Tỷ tỷ, dạo gần ở, ở đây mất tích mười mấy đứa trẻ. Kẻ trộm trẻ con này rất có thể là kẻ đã đổ tội cho Cô Hoạch Điểu. Chúng ta phải bắt được tên trộm đó trước mới có thể đi nơi khác được."

Tường Vi vốn dĩ ra ngoài để ngoan du thiên hạ, dĩ nhiên là không sao cả:

"Được, muội ở đâu thì tỷ ở đó."

Ba người vào trong thành, tìm một quán trọ để tá túc. Tiểu Lê Hoa nghĩ Tường Vi chẳng mang theo hành lý gì, bèn mượn Lận Vọng Trần ba mươi lượng bạc đưa cho Tường Vi, bảo nàng đi mua ít y phục để thay.

Tiểu Lê Hoa đưa thì Tường Vi thản nhiên nhận lấy, chẳng thèm nói lời khách sáo nào. Hai con yêu quái một lớn một nhỏ sống cùng nhau hơn trăm năm, Tiểu Lê Hoa lại hóa hình ngay dưới mí mắt Tường Vi, được Tường Vi nuôi nấng từ nhỏ đến lớn, nói là tỷ muội ruột cũng không quá lời. Giữa hai người luôn là: thứ tỷ có, muội thích cứ lấy mà muội, thứ muội có, tỷ ưng cũng cứ việc mang đi, đồ đạc hầu như không phân biệt của ai. Dĩ nhiên, chủ yếu là vì cả hai đều là "chúa chổm", chẳng có tiền bạc gì nên cũng chẳng có gì để mà phân chia.

Tường Vi cất kỹ ngân phiếu: "A Lê, muội có muốn đi dạo cùng tỷ không?"

"Chắc là không được rồi." Tiểu Lê Hoa quay sang nhìn Thái tử:

"Đạo trưởng, nếu ta ra ngoài dạo với tỷ tỷ một lát, một mình ngài có ổn không?"