Minh Hư phất tay tung ra một đạo phù chú, Tường Vi sợ hãi lập tức thu hồi dây leo:
"Xin lỗi A Lê, tỷ đánh không lại tên cẩu đạo đó, chúng ta cứ nhịn đi, cứ coi như bọn chúng đang sủa bậy là được."
Tục ngữ có câu, anh hùng không ăn thiệt thòi trước mắt, Tiểu Lê Hoa và Tường Vi có chung một nguyên tắc xử thế: Đánh không lại thì tuyệt đối không lấy trứng chọi đá. Đối phương đông người như vậy, nàng cũng không muốn gây rắc rối cho Thái tử, liền gật đầu:
"Được, vậy nhịn đi, chấp nhặt với chó làm gì."
Hai tỷ muội nói chuyện không hề hạ thấp giọng. Những lời đó lọt vào tai đám nam nhân vô liêm sỉ phía đối diện khiến chúng cười rộ lên hung hãn.
Khóe môi Lận Vọng Trần vốn đang hơi nhếch lên bỗng trầm xuống: "A Lê đừng sợ."
Tiểu Lê Hoa tưởng Thái tử định ra tay trút giận giúp mình, nàng đang định khuyên ngài không cần bị bọn chúng kích động, việc giấu kín thân phận quan trọng hơn, nhưng không ngờ ngài lại tiếp lời:
"A Lê đánh hắn đi, đánh cho thật mạnh vào."
Nghe câu này, Tiểu Lê Hoa rục rịch muốn thử. Có Đạo trưởng chống lưng, nàng cũng muốn luyện tay một chút. Nhưng nàng vẫn còn phân vân:
"Đạo trưởng, ta còn phải che mặt giúp ngài mà."
Lận Vọng Trần khích lệ:
"Không sao, A Lê cứ việc đánh đi."
Tiểu Lê Hoa không yên tâm quay đầu nhìn lại, kết quả phát hiện Thái tử chẳng biết từ lúc nào đã đeo một chiếc mặt nạ đen lên mặt, che khuất đại bộ phận gương mặt ngài, nếu không phải người cực kỳ thân thiết thì rất khó nhận ra ngài là ai.
Tiểu Lê Hoa cạn lời một hồi. Rõ ràng có mặt nạ mà lúc đầu còn bắt nàng che, làm nàng lo sốt vó, hai tay cứ phải gồng lên giữ chặt áo choàng, sợ sơ suất một cái là ngài lộ mặt, bại lộ thân phận. Hóa ra, Điện hạ nhà này lại đang trêu đùa nàng đấy à.
Nhìn khóe môi Thái tử đang nén cười, Tiểu Lê Hoa thật muốn nhảy lên mặt ngài đá cho hai cái, nhưng hiện tại không phải lúc giải quyết mâu thuẫn nội bộ, nàng gật đầu: "Được, vậy ta đánh đây."
Tiểu Lê Hoa xoay người lại, nhưng còn chưa kịp ra tay thì Lăng Vương đã động thủ trước. Chỉ thấy hắn vung roi ngựa trong tay, quất mạnh lên người tên thị vệ vừa buông lời bất kính và đang dẫn đầu đám cười nhạo kia, lạnh lùng quát mắng: "Láo xược!"
Tên thị vệ không kịp đề phòng bị quất một roi đau điếng, ngã nhào khỏi ngựa. Mấy kẻ vừa vây quanh hắn cười nhạo đều đồng loạt biến sắc, vội vã xuống ngựa đỡ hắn dậy.
Tên thị vệ được mấy người dìu cho đứng vững, tức tối nhìn Lăng Vương đang sa sầm mặt trên ngựa, lớn tiếng chất vấn:
"Hoàng huynh, huynh vì một con yêu vật mà đánh đệ?"
"Hoàng huynh?" Tiểu Lê Hoa kinh ngạc nhìn Thái tử, nhỏ giọng hỏi:
"Đạo trưởng, người kia gọi Lăng Vương là hoàng huynh, vậy đó chẳng phải cũng là đệ đệ của ngài sao?"
Lận Vọng Trần quan sát kỹ một lúc mới nhận ra:
"Nhớ ra rồi, đây là Thất hoàng tử."
Tiểu Lê Hoa: "..."
Đúng là chẳng ai bằng ngài, đệ đệ ruột thịt cùng một cha sinh ra mà khi đối mặt cũng không nhận ra, còn phải nhận dạng hồi lâu mới nhớ nổi. Nàng tò mò hỏi tiếp:
"Vậy Thất hoàng tử và Lăng Vương có cùng một mẹ sinh ra không ạ?"
Lận Vọng Trần: "Không phải."
Tiểu Lê Hoa nhìn hai người đang ở trạng thái giương cung bạt kiếm kia, thấp giọng hỏi lại:
"Quan hệ giữa Lăng Vương và Thất hoàng tử hình như cũng chẳng tốt lành gì?"
Lận Vọng Trần giải thích:
"Mẫu phi của Thất hoàng tử rất giỏi khúm núm chiều lòng, Thất hoàng tử cũng rất biết cách nịnh nọt Phụ hoàng, mẫu tử bọn họ rất được lòng Phụ hoàng. Khổ nỗi cả hai đều là hạng ngu xuẩn, cậy được sủng ái nên trước nay luôn kiêu căng ngạo mạn, không ít lần xảy ra xung đột với mẫu tử Lăng Vương, nên dĩ nhiên Lăng Vương luôn bất mãn với hắn."
Tiểu Lê Hoa gật đầu: "Ta thấy hắn cũng rất đáng ghét. Thế nếu Lăng Vương với hắn quan hệ không tốt, tại sao còn đưa hắn theo cùng?"
Tường Vi xen vào: "Lần này Lăng Vương xuất kinh, Thất hoàng tử cứ đòi theo để rèn luyện. Lăng Vương coi thường hắn, không muốn đưa đi, hắn liền lấy thân phận thị vệ mà mặt dày bám theo bên cạnh Lăng Vương, còn nói là ý của Bệ hạ. Chẳng hiểu sao tên cẩu đạo sĩ Minh Hư lại nhìn hắn rất vừa mắt, hai kẻ đó đúng là một giuộc. Thất hoàng tử chẳng có tài cán gì, nhưng hễ gặp tinh quái là lại thích thêm dầu vào lửa, lần trước lão đạo đánh gãy chân ta cũng là do tên khốn này đứng sau kích động đấy."
Tiểu Lê Hoa nghe mà giận run người, nhỏ giọng hỏi: "Đạo trưởng, hắn là đệ đệ của ngài, vậy ta vẫn đánh hắn được chứ?"
"Hắn không phải đệ đệ ta." Lận Vọng Trần nói: "A Lê muốn dạy dỗ thế nào thì cứ dạy dỗ, không cần nể nang gì hết."
Lận Vọng Trần nói vậy thì Tiểu Lê Hoa cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho là Thất hoàng tử kia quá đáng ghét khiến Điện hạ tức giận đến mức không nhận đệ đệ, liền xắn tay áo lên: "Được, vậy ta biết phải làm gì rồi."
Ba người bên này nhỏ to tâm sự, bên kia Thất hoàng tử vẫn đang gào thét với Lăng Vương, liên tục chất vấn tại sao hắn lại bênh vực yêu quái, hỏi có phải vì say mê con hoa yêu kia mà định phản bội Thánh thượng hay không.
Lăng Vương vốn dĩ không phải hạng người hiền lành, cộng thêm sự chán ghét tột độ với Thất hoàng tử, hắn lại quất thêm một roi thật mạnh. Mấy tên thị vệ của Thất hoàng tử không dám cản, chỉ đành lấy thân mình ra che chở cho chủ tử.
Lăng Vương thu roi lại, nhìn Thất hoàng tử đang ôm đầu trốn trong lòng đám thị vệ, cười khẩy lạnh lẽo:
"Có bản vương ở đây, chỗ nào đến lượt ngươi lên tiếng, cút ra phía sau cho bản vương."
Lăng Vương đang cực kỳ tức giận, cái đồ ngu xuẩn này hoàn toàn không biết nhìn sắc mặt, bị hắn quấy rầy như vậy, khả năng hắn có thể kết giao với vị cao nhân kia gần như đã bằng không.
Quất xong hai roi, dạy dỗ xong kẻ ngu xuẩn, Lăng Vương xoay người lại chắp tay với Lận Vọng Trần, vẻ mặt đầy hối lỗi:
"Vị huynh đài này, thật xin lỗi, xá đệ hành xử vô lễ, có nhiều mạo phạm, Lận mỗ xin được tạ lỗi ở đây, mong huynh đài rộng lòng bỏ qua."
Là một hoàng tử đang được sủng ái lại có quyền thế trong tay, Lăng Vương hành xử như vậy xem như đã hạ mình hết mức, nếu là người bình thường thì chắc chắn đã bỏ qua rồi. Nhưng Lận Vọng Trần không phải người thường, ngài nhàn nhạt đáp: "Không bỏ qua."
Nói đoạn, hắn nâng Tiểu Lê Hoa lên lòng bàn tay: "A Lê, đánh."
Lăng Vương đây là lần đầu tiên bị đối đãi như vậy, sắc mặt cứng đờ, nhưng nghĩ cao nhân thì ai cũng có tính khí thất thường nên không giận, cũng không ngăn cản. Hắn còn rất nể mặt mà kéo dây cương điều khiển ngựa lùi sang bên cạnh hai bước, nhường lối cho Thất hoàng tử đang trốn sau lưng, tay ôm cổ k** r*n rỉ ở phía sau.