Thái Hậu Xuyên Không Cùng Con Cháu Đỉnh Lưu Tham Gia Show Thực Tế

Chương 10

Nghĩ đến đây, trong lòng Trương Lâm mới dễ chịu hơn một chút. Tiếp theo chỉ mong Thẩm Oánh ra sức hơn, có thể "thuyết phục" được Thẩm Ngôn. Dù sao thì một tiểu thư nhà giàu như Thẩm Oánh đã hạ mình đi cầu xin Thẩm Ngôn tham gia chương trình, nếu hắn còn không đồng ý thì chính là đắc tội với giới tư bản, và ngày hắn bị phong sát cũng không còn xa nữa.

Trước khi hắn bị phong sát, gã cần phải vắt kiệt chút giá trị cuối cùng của hắn để trải đường cho con đường nghệ thuật của các cậu ấm nhà giàu. Loại người như Thẩm Ngôn chỉ xứng làm một vũng bùn để các thiếu gia thẳng tay giẫm đạp lên mà thôi.

Trương Lâm vừa nghĩ, vẻ mặt càng trở nên méo mó.

Thẩm Ngôn lê bước chân nặng trĩu ra ngoài, day day mi tâm. Hôm qua vì quay quảng cáo mà hắn đã thức mấy đêm liền, bây giờ đã sớm mệt rã rời, chỉ muốn về nhà ngủ một giấc.

Còn về chương trình kia, Thẩm Ngôn khựng lại một chút, lòng có chút rối bời, nhưng trên gương mặt tuấn tú vẫn ánh lên một tia mong đợi. Hắn lấy điện thoại ra, hít một hơi thật sâu, rồi bấm số điện thoại đã rất lâu rồi chưa từng gọi.

Tiếng chuông máy móc vang lên bên tai, tim Thẩm Ngôn cũng đập thình thịch. Ngay khi tiếng chuông sắp tự động ngắt, đầu dây bên kia cuối cùng cũng bắt máy.

"Ba đang làm việc, có chuyện gì? Hết tiền rồi à?" Giọng người đàn ông ở đầu dây bên kia trầm đục, mang theo một sự kẻ cả khó nhận ra.

Thẩm Ngôn khẽ siết chặt điện thoại, lờ đi những lời khó nghe của ông, rồi có chút thấp thỏm nói: "Con sắp tham gia một chương trình thực tế về cuộc sống gia đình, ba và mẹ gần đây có rảnh không ạ? Con muốn mời hai người cùng tham gia."

Thẩm Ngôn còn định nói tiếp, nhưng giọng hắn đã nhanh chóng bị người đàn ông kia cắt ngang: "Chương trình thực tế? Mày còn chưa thấy đủ mất mặt à, Thẩm Ngôn? Lúc trước mày vào giới giải trí tao đã không đồng ý, bây giờ mày muốn kéo cả nhà đi mất mặt chung phải không? Mày muốn cái mặt già này của tao để đi đâu? Tao không đi, và mày cũng không được phép đi."

Từng câu từng chữ của Thẩm Trấn Sơn như một lưỡi kiếm đ.â.m thẳng vào tim hắn. Thẩm Ngôn bỗng cảm thấy mình thật nực cười, rõ ràng biết trước kết quả sẽ như thế này mà vẫn cố chấp gọi cuộc điện thoại này.

Hắn bỗng trở nên bực bội, sắc mặt cũng sa sầm lại, trông có chút đáng sợ: "Được rồi, chuyện của con không cần ba quản. Dù ba có đồng ý hay không, chương trình này con nhất định sẽ tham gia. Con chỉ thông báo cho ba biết thôi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn