Tàn Tích Cổ Đại

Chương 1: Khởi đầu bi kịch

Sau

Lâm Vũ đứng lặng lẽ bên bờ vực, nơi những tàn tích cổ đại nhô lên giữa ánh sáng mờ ảo của buổi hoàng hôn. Cảm giác lạnh lẽo từ những viên đá cổ xưa như thấm vào da thịt anh. Đó là nơi cha mẹ anh đã hy sinh, bảo vệ những gì họ tin là di sản quý giá của tổ tiên. Ký ức về cái chết bi thảm của họ vẫn văng vẳng trong tâm trí anh, một vết thương không bao giờ lành.

Tiếng gầm rú vọng lại từ những bóng người đang lao tới. Lâm Vũ siết chặt tay vào chuôi kiếm, cảm giác quen thuộc của thép lạnh làm anh tỉnh táo hơn. Anh nhìn thấy họ, những kẻ lạ mặt, mặt mũi bị che kín, đang tấn công những người bảo vệ tàn tích. Một cơn giận dữ trỗi dậy trong anh, nhưng lý trí nhắc nhở rằng hành động bộc phát sẽ không đem lại gì ngoài thất bại.

“Lâm Vũ!” Giọng nói quen thuộc của Nhiên Huyền vang lên từ phía sau. Cô lao đến, mái tóc xanh lam bay trong gió. “Chúng ta phải đi ngay!”

“Không thể!” Anh quắc mắt. “Họ đang phá hoại nơi này!”

Nhiên Huyền nhìn anh, đôi mắt xám lạnh lùng nhưng lại ấm áp. “Chúng ta không thể cứu tất cả. Nếu không hành động ngay, chính chúng ta sẽ bị tấn công.”

Thời gian như ngừng lại khi Lâm Vũ nhìn vào mắt cô, cảm nhận được sự quyết tâm và mạo hiểm. Anh biết cô đúng, nhưng nỗi đau mất mát vẫn còn đó, khiến anh không thể dễ dàng từ bỏ. “Nếu không bảo vệ di sản này, chúng ta sẽ không còn gì,” anh nói, giọng trầm xuống.

“Để làm gì?” Cô hỏi, giọng điệu kiên quyết. “Để trở thành những kẻ tiếp theo nằm trong danh sách hy sinh?”

Những hình ảnh cha mẹ anh xuất hiện trong đầu, những nụ cười ấm áp, những lời dạy bảo đã trở thành ký ức. Anh không thể để họ phải thất vọng. Nhưng cũng không thể để cái chết của họ trở thành vô nghĩa. Anh gật đầu, quyết định. “Được rồi, chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau.”

Cả hai lao vào cuộc chiến, Lâm Vũ tập trung vào sức mạnh của đất, cảm nhận dòng năng lượng chảy từ dưới chân. Những viên đá xung quanh bắt đầu rung chuyển, tạo thành những lá chắn vững chãi. Nhiên Huyền đứng bên cạnh, tay giơ cao, triệu hồi dòng nước trong veo từ không khí, tạo thành những làn sóng bảo vệ.

Tiếng gào thét, tiếng kim loại va chạm hòa lẫn với âm thanh của cuộc chiến. Lâm Vũ cảm thấy sự căng thẳng từ từng cú đánh, từng bước di chuyển. Anh nhắm mắt lại một giây, để thả lỏng tâm trí, chỉ còn lại âm thanh của đất và nước hòa quyện. Đối thủ không ngừng xông tới, nhưng với sức mạnh của cả hai, họ giữ vững trận địa.

“Đằng kia!” Nhiên Huyền chỉ về phía một kẻ cầm đầu, người có đôi mắt đỏ rực rỡ, đứng chỉ huy từ xa. Ánh mắt lạnh lùng của hắn như muốn nuốt chửng mọi thứ xung quanh. “Đó là Vũ Hạo!”

“Chúng ta phải ngăn hắn!” Lâm Vũ hô lớn, dồn sức vào từng nhát kiếm. Họ bắt đầu tiến về phía hắn, nhưng những kẻ đồng bọn của Vũ Hạo như bóng ma, không ngừng xuất hiện, chặn đường họ.

“Không thể để hắn thoát!” Nhiên Huyền nói, giọng đầy quyết tâm. Cô vung tay, tạo ra một làn sóng nước mạnh mẽ, cuốn trôi những kẻ đứng cản đường. “Đi!”Họ lao tới, Lâm Vũ cảm nhận được sức mạnh từ đất, tạo ra một bức tường chắn cho Nhiên Huyền. Mỗi bước đi đều được tính toán cẩn thận, nhưng áp lực từ kẻ thù ngày càng gia tăng. Vũ Hạo cười lạnh, một nụ cười không hề có chút nhân tính.

“Các ngươi nghĩ có thể ngăn cản ta sao?” Hắn gầm lên, và từ tay hắn, bóng tối bắt đầu lan tỏa, tạo ra những ảo ảnh khiến Lâm Vũ hoang mang.

“Tập trung!” Nhiên Huyền kêu lên, giọng cô như một mũi tên xuyên thẳng vào tâm trí anh. “Chúng ta phải hợp sức!”

“Đúng vậy!” Anh thầm nhủ, cảm nhận sự kết nối giữa họ. Họ cùng nhau dồn sức, Lâm Vũ tạo ra một lá chắn đất vững chãi, trong khi Nhiên Huyền triệu hồi sức mạnh nước, hòa quyện thành một nguồn năng lượng khổng lồ.

“Bây giờ!” Cả hai cùng hét lên, phóng sức mạnh về phía Vũ Hạo. Hắn ta nhìn thấy, nhưng không kịp phản ứng. Sóng nước và đất va chạm vào hắn, tạo ra một vụ nổ mạnh mẽ.

Khói bụi mù mịt bao trùm, Lâm Vũ và Nhiên Huyền đứng im, chờ đợi. Nhưng khi khói tan đi, Vũ Hạo vẫn đứng đó, tuy có chút chao đảo, nhưng ánh mắt hắn lại càng điên cuồng hơn. “Các ngươi sẽ không bao giờ ngăn được ta!”

Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Lâm Vũ. Hắn không đơn giản chỉ là một kẻ thù thông thường. Hắn là một mối đe dọa thực sự, không chỉ với họ mà với cả di sản mà cha mẹ anh đã hy sinh để bảo vệ.

“Chúng ta cần rút lui!” Nhiên Huyền gợi ý, nhưng Lâm Vũ đã quyết tâm. Anh không thể để Vũ Hạo có cơ hội lật đổ mọi thứ. “Không, chúng ta phải tiếp tục!”

“Nhưng...” Cô lo lắng.

“Cha mẹ tôi đã chết vì điều này. Tôi không thể lùi bước!” Lâm Vũ kiên quyết, ánh mắt rực lửa. “Hãy đứng bên tôi!”

Cả hai tiếp tục chiến đấu, nhưng sự quyết tâm của họ không thể ngăn cản được sự tàn bạo của Vũ Hạo. Hắn ta bắt đầu thao túng bóng tối, tạo ra những ảo ảnh khiến cho Lâm Vũ cảm thấy như đang chiến đấu với chính những nỗi sợ hãi của mình.

Chỉ còn lại họ, giữa cuộc chiến đẫm máu, giữa những bí ẩn chồng chất. Lâm Vũ biết rằng họ chỉ mới bắt đầu, và những tàn tích cổ đại không chỉ là một nơi chốn, mà còn là một phần của số phận mà anh phải khám phá. Bước tiếp theo sẽ quyết định tất cả.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau