Mọi người đều khen Thẩm Quý phi có tài làm Trung cung.
Hoàng hậu không còn, vị Quý phi miệng lưỡi sắc bén năm xưa cũng bắt đầu học dáng vẻ ung dung cao quý.
Bà biết ta không phải người dễ đối phó, nhưng không thể tìm thấy lỗi của ta.
Ta không tranh cung quyền, cũng không cướp danh tiếng của bà.
Ngay cả đồ Nguyên Chiêu Lang ban xuống, ta luôn chọn vài món đưa đến cung bà.
Bà quản lục cung, ta nuôi con, nhìn bề ngoài, mỗi người đều có thứ mình cần.
Nhưng mẹ con bọn họ đã tính sai một chuyện, đó là Nguyên Chiêu Lang vẫn còn sống vô cùng vững vàng.
Con trai ngày càng có hiền danh, mẫu phi được lục cung ca tụng.
Mẹ con bọn họ càng tốt, sợi dây trong lòng hắn càng căng c.h.ặ.t.
Thỉnh thoảng ta nhắc đến Thẩm Quý phi trước mặt hắn cũng chỉ nói những lời tốt đẹp.
“Quý phi nương nương làm việc chu toàn, Túc Vương điện hạ cũng hiếu thuận ổn trọng.”
“Có mẹ con bọn họ thay Bệ hạ phân ưu, thần thiếp nhìn cũng thấy yên tâm.”
Nguyên Chiêu Lang nghe xong chỉ xoa mặt tiểu hoàng t.ử, không tiếp lời.
Ta cũng không nói thêm.
Gió bên gối là thứ nếu thổi quá mạnh sẽ khiến người khác chán ghét.
Chỉ cần thổi một hơi thật nhẹ, đúng vào nơi nên thổi là đủ.
18
Khi Thừa Huy ba tuổi, nó đã có thể ngồi trên đầu gối Nguyên Chiêu Lang, nhận biết chữ viết trong tấu chương.
Nó sinh ra trắng trẻo đáng yêu như ngọc tuyết, tính tình lại ngoan ngoãn, nhìn thấy ai cũng cười.
Lam gia đã lui khỏi triều đình, ngoại thích không có thế lực.
Một Hoàng t.ử tuổi còn nhỏ, sau lưng sạch sẽ không vướng quyền thần, ngay cả triều thần muốn tìm sai sót cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Nguyên Chiêu Lang nhìn đứa trẻ nhỏ bé trong lòng, nụ cười vô cùng yên tâm.
Khi Thừa Huy lên năm tuổi, Nguyên Chiêu Lang sắc phong ta làm Huệ Quý phi, cùng Thẩm Quý phi chia nhau quản lý lục cung.
Thẩm thị mất hơn mười năm mới bước lên được vị trí Quý phi.
Còn ta tính từ đêm đầu tiên bước vào Thái Cực điện cũng chỉ mới bảy năm.
Ta không cần phải trở mặt với bà.
Thậm chí ta còn tự mình ôm Thừa Huy tới Ngự Tiên cung, cảm tạ bà đã chăm sóc chúng ta những năm qua.
Bà nâng chén trà, che giấu sự hung ác trong mắt.
“Huệ Quý phi quả thật thông tuệ, mạnh hơn Lam thị năm xưa rất nhiều.”
Ta đáp: “Nương nương quá khen.”
“Có nương nương làm gương phía trước, muội muội tự nhiên không dám lười biếng.”
Nguyên Chiêu Lang tuổi ngày càng cao, càng thêm yêu thương người con nhỏ này.
Con người khi về già dường như cũng có thêm kiên nhẫn, hắn chỉ vào chữ trên tấu chương hỏi.
“Chữ này đọc là gì?”
Thừa Huy nhanh ch.óng trả lời: “Dân.”
Hắn lại chỉ vào một chữ khác.
“Lương.”
“Hai chữ đặt cùng nhau là gì?”
Thừa Huy vô cùng nghiêm túc trả lời: “Phụ hoàng có con dân, cũng có lương thực.”
“Vì vậy hai chữ này hợp lại chính là phụ hoàng.”
Nguyên Chiêu Lang sững sờ một lát rồi bật cười lớn.
Ngày hôm ấy, hắn ban thưởng hậu hĩnh cho sư phụ của Thừa Huy, cũng ban thưởng cho toàn bộ người trong Thấm Phương cung.
Sau khi tin tức truyền ra, tiếng nói lập trữ trong triều càng trở nên mạnh mẽ.
Những năm qua danh tiếng của Túc Vương quá lớn.
Trong ngoài triều đình nhắc đến hắn, gần như không có một lời chê trách.
Ngay cả trong các trà lâu dân gian cũng lưu truyền rằng tuy Bệ hạ đã mất một Thái t.ử, nhưng lại có được một Hoàng t.ử tốt hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mỗi lần Nguyên Chiêu Lang nghe thấy cũng thuận theo khen ngợi, nhưng ý cười chưa từng chạm tới đáy mắt.
Cho đến một ngày trong buổi chầu sớm, một vị Ngự sử họ Chu bỗng tháo mũ quan, quỳ giữa đại điện.
“Bệ hạ, quốc bản không thể bỏ trống quá lâu.”
“Túc Vương điện hạ hiền danh lan xa, có công với xã tắc, toàn thể quân dân đều mong người vào chủ Đông cung.”
Nguyên Chiêu Lang ngồi trên long ỷ, sắc mặt không hề thay đổi.
“Vậy Chu ái khanh tới dạy trẫm lập Thái t.ử sao?”
Chu Ngự sử dập đầu.
“Thần không dám.”
“Nhưng thần cả gan hỏi Bệ hạ, lẽ nào người muốn vì nhất thời sủng ái mà làm lỡ giang sơn trăm năm của Đại Phất?”
Một khi đã mở lời, hắn vốn không định toàn thân rút lui.
Vì vậy từng câu nói càng lúc càng nặng.
“Huệ Quý phi xuất thân Lam thị, lại có quan hệ dây dưa với Phế Thái t.ử.”
“Lục hoàng t.ử còn nhỏ, chưa biết tư chất thế nào.”
“Nếu Bệ hạ vì sủng phi và con nhỏ mà lạnh nhạt với Hiền vương, thần e thiên hạ không phục.”
Lời vừa nói xong, ngay cả mấy vị lão thần cũng nhíu mày.
Một lúc lâu sau, Nguyên Chiêu Lang nói: “Ngươi suy nghĩ thật xa.”
Chu Ngự sử phủ phục không đứng lên.
“Thần vì Đại Phất mà tính, cũng vì Bệ hạ mà tính.”
Nguyên Chiêu Lang lần chuỗi ngọc trong tay, không nhìn ra vui giận.
“Vì Đại Phất mà tính nên đem một đứa trẻ năm tuổi ra nói chuyện?”
“Vì trẫm mà tính nên ép trẫm lập trữ ngay trên Kim điện?”
“Chu Ngự sử đã lo nước thương dân như vậy, ở Ngự Sử đài quả thật là khuất tài.”
“Năm nay Hà Đông hạn hán nghiêm trọng, dân chúng thiếu lương, trẫm thấy ngươi có một thân trung cốt, chi bằng tự mình tới giám sát việc cứu tế.”
Chu Ngự sử không hề sợ hãi, thậm chí còn lập tức lớn tiếng.
“Bệ hạ hồ đồ!”
“Người bị yêu nữ Lam thị mê hoặc, sẽ khiến hàng vạn thần t.ử lạnh lòng!”
“Hôm nay thần nguyện lấy cái c.h.ế.t tỏ chí, chỉ mong đổi lại sự tỉnh táo của Bệ hạ!”
Nói xong hắn lập tức muốn đ.â.m đầu vào cột điện.
May mà thị vệ trước điện nhanh tay lẹ mắt, lập tức ngăn người lại.
19
Đúng lúc ấy, Túc Vương bước ra khỏi hàng, đỏ mắt dập đầu.
“Phụ hoàng, lời nói của Chu Ngự sử quả thật mạo phạm, có tội bất kính.”
“Nhưng hắn dù sao cũng xuất phát từ một tấm lòng trung thành.”
“Nếu phụ hoàng vì nhi thần mà trọng phạt một vị trực thần, sau này trên triều còn ai dám mở lời can gián?”
“Nhi thần chưa từng dám mơ tưởng đến Đông cung, chỉ mong giang sơn vững vàng, phụ hoàng an khang.”
“Nhi thần chỉ cầu phụ hoàng đừng khiến thần t.ử trong thiên hạ lạnh lòng.”
Sau ngày hôm ấy, hiền danh của Túc Vương càng thêm vang dội.
Khắp trà lâu t.ửu quán đều lưu truyền rằng Túc Vương nhân hậu, thà từ bỏ Đông cung cũng muốn bảo vệ tính mạng của trực thần.
Nhưng nghe xong, ta chỉ cảm thấy nước cờ này đi quá tệ.
Lấy lui làm tiến, hắn càng nói không muốn làm Thái t.ử, bá quan lại càng muốn đưa hắn lên vị trí Thái t.ử.
Một câu “đừng khiến thần t.ử lạnh lòng” đã đặt Nguyên Chiêu Lang lên vị trí của một hôn quân lạnh m.á.u.
Tối hôm ấy, khi Nguyên Chiêu Lang đến Thấm Phương cung, sắc mặt hắn âm trầm đến đáng sợ.
Cung nhân vừa dâng trà đã bị hắn phất tay áo quét xuống đất.
Người trong điện quỳ kín cả sàn.
Ta không khuyên nhủ, chỉ ôm Thừa Huy yên lặng quỳ dưới đất.
Hoàng hậu không còn, vị Quý phi miệng lưỡi sắc bén năm xưa cũng bắt đầu học dáng vẻ ung dung cao quý.
Bà biết ta không phải người dễ đối phó, nhưng không thể tìm thấy lỗi của ta.
Ta không tranh cung quyền, cũng không cướp danh tiếng của bà.
Ngay cả đồ Nguyên Chiêu Lang ban xuống, ta luôn chọn vài món đưa đến cung bà.
Bà quản lục cung, ta nuôi con, nhìn bề ngoài, mỗi người đều có thứ mình cần.
Nhưng mẹ con bọn họ đã tính sai một chuyện, đó là Nguyên Chiêu Lang vẫn còn sống vô cùng vững vàng.
Con trai ngày càng có hiền danh, mẫu phi được lục cung ca tụng.
Mẹ con bọn họ càng tốt, sợi dây trong lòng hắn càng căng c.h.ặ.t.
Thỉnh thoảng ta nhắc đến Thẩm Quý phi trước mặt hắn cũng chỉ nói những lời tốt đẹp.
“Quý phi nương nương làm việc chu toàn, Túc Vương điện hạ cũng hiếu thuận ổn trọng.”
“Có mẹ con bọn họ thay Bệ hạ phân ưu, thần thiếp nhìn cũng thấy yên tâm.”
Nguyên Chiêu Lang nghe xong chỉ xoa mặt tiểu hoàng t.ử, không tiếp lời.
Ta cũng không nói thêm.
Gió bên gối là thứ nếu thổi quá mạnh sẽ khiến người khác chán ghét.
Chỉ cần thổi một hơi thật nhẹ, đúng vào nơi nên thổi là đủ.
18
Khi Thừa Huy ba tuổi, nó đã có thể ngồi trên đầu gối Nguyên Chiêu Lang, nhận biết chữ viết trong tấu chương.
Nó sinh ra trắng trẻo đáng yêu như ngọc tuyết, tính tình lại ngoan ngoãn, nhìn thấy ai cũng cười.
Lam gia đã lui khỏi triều đình, ngoại thích không có thế lực.
Một Hoàng t.ử tuổi còn nhỏ, sau lưng sạch sẽ không vướng quyền thần, ngay cả triều thần muốn tìm sai sót cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Nguyên Chiêu Lang nhìn đứa trẻ nhỏ bé trong lòng, nụ cười vô cùng yên tâm.
Khi Thừa Huy lên năm tuổi, Nguyên Chiêu Lang sắc phong ta làm Huệ Quý phi, cùng Thẩm Quý phi chia nhau quản lý lục cung.
Thẩm thị mất hơn mười năm mới bước lên được vị trí Quý phi.
Còn ta tính từ đêm đầu tiên bước vào Thái Cực điện cũng chỉ mới bảy năm.
Ta không cần phải trở mặt với bà.
Thậm chí ta còn tự mình ôm Thừa Huy tới Ngự Tiên cung, cảm tạ bà đã chăm sóc chúng ta những năm qua.
Bà nâng chén trà, che giấu sự hung ác trong mắt.
“Huệ Quý phi quả thật thông tuệ, mạnh hơn Lam thị năm xưa rất nhiều.”
Ta đáp: “Nương nương quá khen.”
“Có nương nương làm gương phía trước, muội muội tự nhiên không dám lười biếng.”
Nguyên Chiêu Lang tuổi ngày càng cao, càng thêm yêu thương người con nhỏ này.
Con người khi về già dường như cũng có thêm kiên nhẫn, hắn chỉ vào chữ trên tấu chương hỏi.
“Chữ này đọc là gì?”
Thừa Huy nhanh ch.óng trả lời: “Dân.”
Hắn lại chỉ vào một chữ khác.
“Lương.”
“Hai chữ đặt cùng nhau là gì?”
Thừa Huy vô cùng nghiêm túc trả lời: “Phụ hoàng có con dân, cũng có lương thực.”
“Vì vậy hai chữ này hợp lại chính là phụ hoàng.”
Nguyên Chiêu Lang sững sờ một lát rồi bật cười lớn.
Ngày hôm ấy, hắn ban thưởng hậu hĩnh cho sư phụ của Thừa Huy, cũng ban thưởng cho toàn bộ người trong Thấm Phương cung.
Sau khi tin tức truyền ra, tiếng nói lập trữ trong triều càng trở nên mạnh mẽ.
Những năm qua danh tiếng của Túc Vương quá lớn.
Trong ngoài triều đình nhắc đến hắn, gần như không có một lời chê trách.
Ngay cả trong các trà lâu dân gian cũng lưu truyền rằng tuy Bệ hạ đã mất một Thái t.ử, nhưng lại có được một Hoàng t.ử tốt hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mỗi lần Nguyên Chiêu Lang nghe thấy cũng thuận theo khen ngợi, nhưng ý cười chưa từng chạm tới đáy mắt.
Cho đến một ngày trong buổi chầu sớm, một vị Ngự sử họ Chu bỗng tháo mũ quan, quỳ giữa đại điện.
“Bệ hạ, quốc bản không thể bỏ trống quá lâu.”
“Túc Vương điện hạ hiền danh lan xa, có công với xã tắc, toàn thể quân dân đều mong người vào chủ Đông cung.”
Nguyên Chiêu Lang ngồi trên long ỷ, sắc mặt không hề thay đổi.
“Vậy Chu ái khanh tới dạy trẫm lập Thái t.ử sao?”
Chu Ngự sử dập đầu.
“Thần không dám.”
“Nhưng thần cả gan hỏi Bệ hạ, lẽ nào người muốn vì nhất thời sủng ái mà làm lỡ giang sơn trăm năm của Đại Phất?”
Một khi đã mở lời, hắn vốn không định toàn thân rút lui.
Vì vậy từng câu nói càng lúc càng nặng.
“Huệ Quý phi xuất thân Lam thị, lại có quan hệ dây dưa với Phế Thái t.ử.”
“Lục hoàng t.ử còn nhỏ, chưa biết tư chất thế nào.”
“Nếu Bệ hạ vì sủng phi và con nhỏ mà lạnh nhạt với Hiền vương, thần e thiên hạ không phục.”
Lời vừa nói xong, ngay cả mấy vị lão thần cũng nhíu mày.
Một lúc lâu sau, Nguyên Chiêu Lang nói: “Ngươi suy nghĩ thật xa.”
Chu Ngự sử phủ phục không đứng lên.
“Thần vì Đại Phất mà tính, cũng vì Bệ hạ mà tính.”
Nguyên Chiêu Lang lần chuỗi ngọc trong tay, không nhìn ra vui giận.
“Vì Đại Phất mà tính nên đem một đứa trẻ năm tuổi ra nói chuyện?”
“Vì trẫm mà tính nên ép trẫm lập trữ ngay trên Kim điện?”
“Chu Ngự sử đã lo nước thương dân như vậy, ở Ngự Sử đài quả thật là khuất tài.”
“Năm nay Hà Đông hạn hán nghiêm trọng, dân chúng thiếu lương, trẫm thấy ngươi có một thân trung cốt, chi bằng tự mình tới giám sát việc cứu tế.”
Chu Ngự sử không hề sợ hãi, thậm chí còn lập tức lớn tiếng.
“Bệ hạ hồ đồ!”
“Người bị yêu nữ Lam thị mê hoặc, sẽ khiến hàng vạn thần t.ử lạnh lòng!”
“Hôm nay thần nguyện lấy cái c.h.ế.t tỏ chí, chỉ mong đổi lại sự tỉnh táo của Bệ hạ!”
Nói xong hắn lập tức muốn đ.â.m đầu vào cột điện.
May mà thị vệ trước điện nhanh tay lẹ mắt, lập tức ngăn người lại.
19
Đúng lúc ấy, Túc Vương bước ra khỏi hàng, đỏ mắt dập đầu.
“Phụ hoàng, lời nói của Chu Ngự sử quả thật mạo phạm, có tội bất kính.”
“Nhưng hắn dù sao cũng xuất phát từ một tấm lòng trung thành.”
“Nếu phụ hoàng vì nhi thần mà trọng phạt một vị trực thần, sau này trên triều còn ai dám mở lời can gián?”
“Nhi thần chưa từng dám mơ tưởng đến Đông cung, chỉ mong giang sơn vững vàng, phụ hoàng an khang.”
“Nhi thần chỉ cầu phụ hoàng đừng khiến thần t.ử trong thiên hạ lạnh lòng.”
Sau ngày hôm ấy, hiền danh của Túc Vương càng thêm vang dội.
Khắp trà lâu t.ửu quán đều lưu truyền rằng Túc Vương nhân hậu, thà từ bỏ Đông cung cũng muốn bảo vệ tính mạng của trực thần.
Nhưng nghe xong, ta chỉ cảm thấy nước cờ này đi quá tệ.
Lấy lui làm tiến, hắn càng nói không muốn làm Thái t.ử, bá quan lại càng muốn đưa hắn lên vị trí Thái t.ử.
Một câu “đừng khiến thần t.ử lạnh lòng” đã đặt Nguyên Chiêu Lang lên vị trí của một hôn quân lạnh m.á.u.
Tối hôm ấy, khi Nguyên Chiêu Lang đến Thấm Phương cung, sắc mặt hắn âm trầm đến đáng sợ.
Cung nhân vừa dâng trà đã bị hắn phất tay áo quét xuống đất.
Người trong điện quỳ kín cả sàn.
Ta không khuyên nhủ, chỉ ôm Thừa Huy yên lặng quỳ dưới đất.