Tàn Phượng

Chương 10

 

Ta ngơ ngác ngẩng đầu.

“Hóa ra… phụ thân cũng biết.”

Hắn khẽ đáp: “Trẫm sợ ngươi còn nhỏ, không giấu được chuyện.”

“Ngươi chỉ cần làm theo ý Phượng Nghi cung, đi tới bước này, trẫm tự nhiên sẽ đỡ lấy ngươi.”

Ta ngoan ngoãn gật đầu, vùi mặt trở lại trong lòng hắn.

Nước mắt làm ướt vạt áo hắn, lòng ta lại dần trở nên lạnh lẽo.

Phụ thân làm rất tốt nên hắn có thể yên tâm.

Nhưng còn ta thì sao?

Hắn phải tận mắt nhìn ta bị cô mẫu ép đến đường lui cũng không còn, mới chịu tin rằng ta không đứng nhầm phía.

Nếu ban nãy ta thật sự tiến thêm một bước về phía long tháp, trong số những người bị kéo ra ngoài đêm nay chắc chắn cũng sẽ có ta.

15

Căn “bệnh” của Nguyên Chiêu Lang khỏi vô cùng nhanh ch.óng.

Đêm trước, những triều thần còn uống rượu mừng tại Đông cung, sáng hôm sau trời chưa sáng đã bị cấm quân chặn kín cửa phủ.

Lụa đỏ trong cung còn chưa được tháo hết, bên ngoài Văn Xương môn đã quỳ đầy người.

Bộ giá y thêu chim công của Hạ Mộng Lam còn chưa kịp thay, tấm biển Hạ phủ đã bị tháo xuống trước.

Nguyên Chiêu Lang không cho bọn họ cơ hội biện giải.

Kẻ đáng vào ngục thì vào ngục, kẻ đáng lưu đày thì lưu đày.

Có mấy đại thần cậy già lên mặt, quỳ ngoài Thái Cực điện khóc lóc nói Bệ hạ bị gian nhân mê hoặc.

Nguyên Chiêu Lang chỉ sai Lương công công mang những chiếu thư phong thưởng có đóng kim ấn Phượng Nghi cung mà bọn họ từng nhận, lần lượt đọc từng bản.

Mỗi lần đọc một bản, lại kèm theo một phần chứng cứ về những chuyện dơ bẩn bọn họ âm thầm làm.

Đọc đến cuối cùng, những người ấy ngay cả quỳ cũng không vững, trực tiếp ngã quỵ xuống đất.

Cuối cùng bọn họ cũng hiểu, từ đầu đến cuối đây vốn là một ván cờ Đế vương dùng để thanh tẩy triều đình.

Chỉ tiếc bọn họ đã đứng nhầm đội.

Đông cung bị cấm vệ quân bao vây ba tầng trong, ba tầng ngoài.

Trời vừa sáng, thánh chỉ phế truất trữ quân đã được đưa tới.

Nguyên Tri Dục quỳ trước điện kêu oan, trước tiên đẩy mẫu hậu của mình ra ngoài, khẳng định bản thân hoàn toàn không biết Phượng Nghi cung mưu nghịch.

Nhưng khi Tam hoàng t.ử lục soát được bản đồ thay đổi quân phòng trong cung thành, lại lấy ra thư điều binh do chính tay chàng viết, tất cả lời biện giải đều trở nên vô dụng.

Trong thư viết rõ ràng, sau khi phụ hoàng bệnh nặng băng hà, nhất định phải định tội Tam hoàng t.ử mưu nghịch trước lúc trời sáng.

Hai mươi năm làm trữ quân, phong quang vô hạn.

Chỉ sau một đêm, mọi thứ tan thành mây khói, chàng trở thành một phế nhân bị giam cầm tại hoàng lăng.

Còn Tam hoàng t.ử lại lập được công lớn.

Đội quân cũ được Phượng Nghi cung điều tới chính là do hắn dẫn người chặn ngoài Tây Hoa môn.

Ngụy chiếu Hạ gia muốn đưa tới Nội các cũng do chính tay hắn cản lại.

Nguyên Chiêu Lang lập tức phong hắn làm Túc Vương ngay trên triều.

Trong ngoài triều đình đều nhìn thấy rất rõ.

Đông cung đã không còn, Hoàng hậu cũng “bệnh nặng”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Phượng ấn bị thu hồi, Phượng Nghi cung bị niêm phong.

Việc phế truất trữ quân đã khiến triều đình và dân gian chấn động, để ổn định cục diện, bên ngoài chỉ được biết Hoàng hậu nghe tin Thái t.ử mưu nghịch, quá mức đau lòng nên bệnh nặng không thể gặp người.

Mỗi ngày Thái y đều tới Lãnh Hương cung chẩn trị, mọi loại t.h.u.ố.c tốt đều được dùng, chỉ riêng việc c.h.ế.t là không được phép.

Hậu cung đã đổi trời, Thẩm Quý phi tạm thời quản lý công việc lục cung.

Ta cũng được xác nhận đã mang thai.

Cung nữ chưởng sự mới tới cung kính dâng yến sào, dáng vẻ thành kính đến mức chỉ sợ ta hơi không vui thì đầu nàng sẽ lập tức rơi xuống.

Còn A Thường vốn là người của cô mẫu, sống hay c.h.ế.t đều không còn liên quan đến ta.

Hiện giờ trong hậu cung không còn ai dám xem thường ta.

Về phần Lam gia, tuy là mẫu tộc của Đông cung nhưng lại thật sự đứng về phía bảo vệ Hoàng đế.

Bệ hạ không ban thưởng, cũng không trách phạt.

Phụ thân liên tiếp dâng ba bản tấu xin nhận tội.

Người nói thẳng mình là con cháu Lam thị nhưng không thể sớm phát hiện dã tâm của Trung cung và Đông cung, xin Bệ hạ tước bỏ tước Hầu, cho phép người dẫn gia quyến rời kinh, trở về quê tổ đóng cửa sám hối.

Những bản tấu ấy bị giữ lại hơn một tháng.

Người trong kinh thành đều đoán Bệ hạ muốn đợi sóng gió phế Thái t.ử qua đi rồi mới xử lý Lam gia.

Nhưng không ai ngờ Nguyên Chiêu Lang lại chuẩn cho phụ thân từ quan.

Không có vinh quang đầy nhà, cũng không có m.á.u chảy thành sông.

Có lẽ đây đã là kết cục tốt nhất phụ thân có thể cầu được cho chúng ta.

Ta vuốt bụng dưới đã hơi nhô lên, tâm trí chợt quay trở về một năm trước.

Khi ấy ta vừa từ Phượng Nghi cung trở về sau một thời gian ở lại, phụ thân liền sai người gọi ta đến thư phòng.

Thư phòng của phụ thân có một ô cửa đón nắng, người thích nhất là nghe gió viết mưa.

Nhưng hôm ấy cửa sổ và cửa ra vào đều đóng vô cùng kín.

Phụ thân ngồi sau án, ta chưa từng thấy người mệt mỏi đến vậy.

Người nói: “Sau này, lời bà ấy nói, con đừng tin hoàn toàn.”

Ta sững sờ: “Phụ thân, đó là cô mẫu.”

Bà là Hoàng hậu, con trai bà là Thái t.ử, Lam gia và bọn họ vốn là châu chấu bị buộc trên cùng một sợi dây.

Từ nhỏ phụ thân vẫn luôn dạy ta như vậy.

16

Phụ thân không vội giải thích, chỉ mở chiếc tráp cũ trên bàn.

Bên trong đặt vài tờ giấy đã ố vàng và một con dấu sáp.

“Vụ án cũ tại Thiều Châu, Bệ hạ đã bắt đầu điều tra.”

Ta không hiểu, chỉ im lặng chờ phụ thân nói tiếp.

“Có những thứ Lam gia đã giấu mấy chục năm, cứ tưởng thật sự có thể giấu được.”

“Nhưng một khi Hoàng đế thật lòng muốn tra, chẳng cần bao lâu, mọi việc sẽ sáng tỏ.”

Mãi đến ngày hôm ấy ta mới biết bên dưới phượng tọa của Phượng Nghi cung đang đè một mạng người năm xưa.

Phụ thân nói rất chậm.

Mỗi lần ngừng lại đều giống như đang thay Lam gia nuốt xuống một món nợ m.á.u.