Tàn Nhẫn Bản Ngã

Chương 9: Cuộc Đối Đầu Vô Hình

Hạ Minh thức dậy trong một buổi sáng tĩnh lặng, nhưng trong lòng cô, mọi thứ đều đang dậy sóng. Cô ngồi dậy, cảm nhận sự nặng nề đè lên tâm trí. Đêm qua, những suy nghĩ về Nguyên và sự phản bội của Thủy đã làm cô không thể chợp mắt. Cô biết rằng sự tin tưởng trong nhóm đang lung lay như những mảnh ghép không còn khớp với nhau.

Căn cứ vẫn giữ nguyên những âm thanh quen thuộc: tiếng bước chân của các thành viên trong nhóm, tiếng động từ bếp khi Quốc đang chuẩn bị bữa sáng. Nhưng hôm nay, không khí có gì đó khác lạ. Ánh mắt của mọi người đều có chút nghi ngờ, như thể họ đang chờ đợi một điều gì đó xấu xảy ra.

“Cô ổn chứ?” Hùng hỏi, bước vào với một cốc nước trong tay. Đôi mắt anh luôn mang theo sự quan tâm, nhưng hôm nay, có phần lo lắng hơn.

“Không biết nữa,” Hạ Minh thở dài. “Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn.”

Hùng gật đầu, không nói thêm. Anh hiểu rằng những mối quan hệ trong nhóm đang bị thử thách. Hạ Minh cảm thấy ánh mắt của Thủy từ xa, ánh mắt đó vừa châm chọc vừa đầy thách thức. Cô ta không còn che giấu sự không hài lòng của mình nữa.

“Chúng ta sẽ đi thu thập mẫu vật hôm nay,” Hạ Minh quyết định, cố gắng lấy lại tinh thần. “Cần phải chứng minh với Nguyên rằng chúng ta có thể hợp tác.”

“Nhưng có chắc rằng anh ta sẽ giữ lời hứa?” Thủy lên tiếng, giọng điệu châm biếm. “Hay chỉ đang dẫn chúng ta vào cái bẫy của anh ta?”

Cảm giác tức giận và bất lực trào dâng trong Hạ Minh. “Nếu cô không muốn tham gia, có thể ở lại,” cô đáp, ánh mắt sắc lạnh. “Chúng ta không có thời gian cho những cuộc tranh cãi vô nghĩa.”

Thủy cười nhạt, nhưng trong ánh mắt cô ta, Hạ Minh thấy một sự mưu mô đang âm thầm hình thành. Nhóm bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi, nhưng sự căng thẳng vẫn hiện hữu. Mọi người đều có thể cảm nhận được rằng, bầu không khí đang dần trở nên ngột ngạt.

Khi nhóm rời khỏi căn cứ, Hạ Minh cố gắng tập trung vào nhiệm vụ. Mỗi bước đi đều nặng nề, như thể những mối nghi ngờ đang bám chặt lấy họ. Cô dẫn đầu, lòng đầy quyết tâm, nhưng cũng không thể ngăn cản hình ảnh Thủy lén lút làm việc với Nguyên hiện lên trong tâm trí.

Họ đi qua những khu vực hoang tàn, nơi mà sự sống gần như đã tắt ngúm. Những sinh vật đột biến thỉnh thoảng xuất hiện, nhưng chúng không phải là mối đe dọa lớn nhất. Điều khiến Hạ Minh lo lắng hơn cả chính là sự tan rã của lòng tin trong nhóm.

“Chúng ta nên chia ra tìm mẫu,” Hùng đề nghị khi họ đến một khu vực có nhiều dấu hiệu của sự sống. “Cách này sẽ nhanh hơn.”

“Không, tôi không muốn bất kỳ ai đi một mình,” Hạ Minh đáp, giọng điệu cương quyết. “Chúng ta phải ở bên nhau.”

“Cô không thể kiểm soát mọi thứ,” Thủy lại lên tiếng, sự kiêu ngạo trong lời nói của cô ta khiến Hạ Minh cảm thấy bực bội. “Nếu chúng ta không hành động nhanh, thì sẽ không có gì để thu thập cả.”Cuộc tranh cãi nổ ra giữa Hạ Minh và Thủy, và những thành viên khác trong nhóm bắt đầu nhìn nhau với ánh mắt lo lắng. Hạ Minh cảm thấy sự đoàn kết đang dần bị rạn nứt. Cô phải làm gì đó để giữ nhóm lại với nhau, nhưng phương án nào cũng đều không dễ dàng.

Cuối cùng, Hạ Minh quyết định vẫn đi theo nhóm, nhưng cô dặn mọi người phải cẩn thận. Họ bắt đầu tìm kiếm mẫu vật, nhưng không khí vẫn ngột ngạt. Những sinh vật đột biến xuất hiện, và từng tiếng động nhỏ cũng khiến mọi người giật mình.

Khi nhóm tìm thấy một sinh vật đột biến lớn, Hạ Minh ra hiệu cho mọi người dừng lại. Cô cảm thấy nỗi sợ hãi và quyết tâm hòa quyện. “Đừng để nó chạy đi,” cô nói. “Chúng ta cần mẫu vật này.”

Thủy nhìn chằm chằm vào sinh vật, ánh mắt đầy tham lam. “Nếu chúng ta có thể thu phục nó, thì mọi thứ sẽ dễ dàng hơn.”

“Đừng có mơ!” Hạ Minh cắt ngang, cảm giác tức giận bùng lên. “Chúng ta không phải là những kẻ săn mồi.”

Nhưng Thủy không nghe, cô ta bắt đầu tiến tới gần sinh vật, sự liều lĩnh trong ánh mắt. Hạ Minh cảm thấy như mọi thứ đang diễn ra quá nhanh. “Cô đang làm gì vậy?” Hạ Minh hét lên.

Cú nhảy của Thủy khiến sinh vật giật mình, nó quay lại, gầm gừ với sự tức giận. Nhóm nhanh chóng bị cuốn vào cuộc chiến sinh tử, mỗi người đều phải chiến đấu để bảo vệ bản thân.

Hạ Minh lao vào, cảm thấy nỗi lo lắng chuyển thành quyết tâm. Nhưng bên cạnh cô, Thủy vẫn không ngừng gây rối, khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn. Hạ Minh cố gắng kiểm soát tình hình, nhưng không thể ngăn cản những hành động mạo hiểm của Thủy.

Cuối cùng, Hùng lao tới, tóm lấy Thủy và kéo cô ta lùi lại. “Đủ rồi!” anh quát. “Chúng ta không thể tiếp tục như thế này!”

Hạ Minh cảm thấy như mình bị đẩy vào giữa một cuộc chiến không có hồi kết. Sự tin tưởng giữa các thành viên đang dần tan vỡ, và cô không biết làm thế nào để khôi phục lại. Trong lúc đó, sinh vật đột biến đã bị đánh bại, nhưng cái giá phải trả là mối quan hệ giữa họ.

Khi trở về căn cứ, Hạ Minh cảm thấy nặng nề. Cô không chỉ mất đi sự tin tưởng từ Thủy mà còn cả những thành viên khác. Họ đã phải đối mặt với những mối nguy hiểm bên ngoài, nhưng điều đáng sợ hơn chính là những con quái vật trong lòng mỗi người.

“Mọi thứ sẽ ổn chứ?” Hùng hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.

Hạ Minh không thể trả lời. Cô nhìn vào mắt Hùng, cảm nhận được sự đồng cảm, nhưng cũng thấy nỗi lo sợ đang dần hiện hữu. Cô biết rằng cuộc chiến này chưa kết thúc, và những mưu đồ vẫn đang chờ đợi họ ở phía trước. Mỗi bước đi đều là một lựa chọn, và Hạ Minh phải quyết định xem họ có thể tiếp tục bên nhau hay không.

truyenfull,truyenfull vn