Tàn Nhẫn Bản Ngã

Chương 19: Hành Trình Mới

Hạ Minh đứng trước cánh cửa căn cứ, tay nắm chặt chiếc ba lô đã chuẩn bị từ đêm qua. Trong lòng cô là một sự hoang mang lẫn quyết tâm. Ánh sáng đầu ngày chiếu rọi, mang lại một chút ấm áp cho không khí lạnh lẽo của thế giới tàn khốc bên ngoài. Cô không thể chần chừ thêm nữa. Cuộc hành trình tìm kiếm những người sống sót khác đã bắt đầu.

“Cô chuẩn bị xong chưa?” Đỗ Hùng xuất hiện bên cạnh, gương mặt anh hiện rõ sự lo lắng.

“Tôi đã sẵn sàng,” Hạ Minh khẽ gật đầu. “Chúng ta không thể ở lại đây mãi. Nếu Thủy và Nguyên đang ở đâu đó, chúng ta phải tìm ra họ.”

Hùng nhìn sâu vào đôi mắt cô, như để tìm kiếm một dấu hiệu nào đó cho thấy cô đang yếu lòng. Nhưng không, Hạ Minh vẫn kiên định. “Tôi sẽ không để nỗi đau cản trở mình,” cô nói, như một lời hứa.

“Vậy thì chúng ta đi thôi,” Hùng đáp, giọng anh chắc nịch, như để tiếp thêm sức mạnh cho cả hai.

Khi bước ra ngoài, cảm giác lạnh lẽo ùa vào như một cú tát. Hạ Minh rùng mình, nhưng không phải vì cái lạnh. Cô cảm nhận được sự tĩnh lặng của thế giới xung quanh, một sự tĩnh lặng đáng sợ. Họ đi qua những con đường đổ nát, những tòa nhà cũ kĩ, nơi chỉ còn lại ký ức của một thời đã qua.

“Cô có nghĩ rằng mình sẽ tìm thấy Thủy không?” Hùng hỏi, cố gắng phá vỡ sự im lặng nặng nề.

Hạ Minh dừng lại, quay đầu nhìn anh. “Tôi không biết. Nhưng nếu cô ấy còn sống, tôi sẽ tìm thấy cô ấy. Dù có phải đối đầu hay không, tôi cũng sẽ làm.”

“Cô ấy có thể trở thành một mối nguy hiểm lớn,” Hùng nhắc nhở, sự cẩn trọng hiện rõ trong ánh mắt.

“Đúng vậy,” Hạ Minh thừa nhận. “Nhưng tôi không thể bỏ mặc cô ấy. Thủy là một phần của nhóm. Chúng ta không thể để bất cứ ai lại phía sau.”

Hùng gật đầu, không phản đối. Họ tiếp tục đi, lòng dấy lên nỗi lo lắng về những gì đang chờ đợi phía trước. Những con đường đã từng quen thuộc giờ trở nên xa lạ, như thể chúng đã bị biến đổi bởi những ký ức đau thương. Hạ Minh dừng lại một chút, cảm nhận hơi thở của quá khứ lướt qua, rồi lại bước tiếp.

Khi đến một khu vực hoang tàn, Hạ Minh dừng lại. “Chúng ta có thể dừng lại một chút không?” Cô cần một phút để lấy lại tinh thần.

“Được,” Hùng đồng ý, nhưng ánh mắt vẫn cảnh giác.

Cô ngồi xuống một tảng đá, nhìn xung quanh. “Có thể chúng ta không tìm thấy ai. Có thể tất cả đã mất,” Hạ Minh thở dài.

“Chúng ta sẽ không biết nếu không cố gắng,” Hùng đáp. “Hãy nghĩ đến những người còn lại, những người cần chúng ta.”

Hạ Minh gật đầu, cảm thấy sức mạnh từ lời nói của anh. “Đúng. Chúng ta sẽ không từ bỏ.”

Thời gian trôi qua, hai người hồi phục sức lực và chuẩn bị cho chặng đường tiếp theo. Hạ Minh cảm thấy lòng mình tràn đầy hy vọng, mặc dù nỗi đau vẫn còn đó. Cô quyết định không để nó làm mình chùn bước.

“Chúng ta đi thôi,” Hạ Minh đứng dậy, quét bụi bặm trên quần áo. Hùng cũng đứng lên, ánh mắt anh sáng lên như một ngọn lửa trong đêm.

Khi họ tiếp tục hành trình, bầu không khí xung quanh dần trở nên căng thẳng. Hạ Minh cảm nhận được những ánh mắt rình rập, những âm thanh lạ lùng vọng lại từ những góc khuất. “Có lẽ chúng ta nên cẩn thận hơn,” cô nói nhỏ.

“Đúng,” Hùng đồng ý, anh dừng lại, lắng nghe. “Chúng ta có thể không đơn độc.”

Mọi giác quan của Hạ Minh như bừng tỉnh. Cô nhìn quanh, từng cử động nhỏ đều khiến trái tim cô đập nhanh hơn. Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên từ phía trước, làm cả hai người giật mình. “Cái gì đó!” Hạ Minh thì thầm.

“Chúng ta phải đi kiểm tra,” Hùng nói.

“Không, hãy cẩn thận,” Hạ Minh kéo anh lại. “Có thể đó là bẫy.”

Nhưng Hùng đã quyết định. “Chúng ta không thể bỏ qua cơ hội này. Nếu có người ở đó, chúng ta phải giúp họ.”

Cô không thể phản đối, sự kiên quyết của Hùng khiến cô cảm thấy an tâm. “Được rồi, nhưng hãy thật cẩn thận.”

Họ di chuyển chậm rãi, từng bước chân nhẹ nhàng như không muốn gây ra tiếng động. Khi đến gần, họ nhận ra có một nhóm người đang tụ tập quanh một đống đổ nát. “Đó có thể là một nhóm sống sót,” Hạ Minh thì thầm.“Cẩn thận, hãy quan sát trước đã,” Hùng nói, ánh mắt anh sắc như dao.

Hạ Minh gật đầu, cả hai lén lút tiếp cận gần hơn. Khi họ nhìn thấy rõ, một cảm giác quen thuộc ùa đến. Trong nhóm người đó, có một cô gái tóc vàng mà Hạ Minh đã từng biết. “Thủy!” Cô thốt lên, lòng rộn ràng.

Nhưng ngay lập tức, cô nhận ra ánh mắt của Thủy không còn thân thiện như trước. Cô ấy đang đứng bên cạnh một người đàn ông lạ mặt, ánh mắt lạnh lùng đầy tính toán.

“Đi nào,” Hùng kéo Hạ Minh lùi lại. “Có điều gì không ổn.”

Hạ Minh không thể rời mắt khỏi Thủy, cô cảm nhận được sự thay đổi trong cô bạn. “Chúng ta phải nói chuyện với cô ấy,” Hạ Minh nói, quyết tâm trong giọng nói.

“Cô ấy có thể không muốn gặp lại chúng ta,” Hùng cảnh báo.

“Nhưng tôi phải thử,” Hạ Minh kiên quyết.

Họ tiến lại gần hơn, Hạ Minh gọi tên Thủy. Cô gái quay lại, ánh mắt bất ngờ. Nhưng ngay sau đó, nó lại trở nên lạnh lùng. “Hạ Minh, sao lại là cô?”

“Chúng ta cần nói chuyện,” Hạ Minh nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.

Thủy cười nhạt. “Nói chuyện? Cô đến đây để làm gì? Thuyết phục tôi quay lại căn cứ của các người sao?”

“Không phải như vậy,” Hạ Minh đáp, sự lo lắng trào dâng trong lòng. “Chúng ta lo cho cô. Cô không an toàn ở đây.”

“An toàn?” Thủy cười lớn. “Chúng ta đã không còn an toàn ở bất cứ đâu. Cô không hiểu đâu, Hạ Minh. Tôi đã tìm thấy sức mạnh của mình.”

“Sức mạnh?” Hạ Minh cảm thấy hoang mang. “Cô đang nói về Nguyên?”

“Đúng. Hắn ta biết cách để sống sót. Hắn ta đã cho tôi thấy sự thật về thế giới này,” Thủy nói, giọng điệu đầy đam mê.

Hạ Minh cảm thấy như lòng mình đang bị xé nát. “Cô không thể tin hắn ta. Hắn đang lợi dụng cô!”

“Thế còn cô? Cô vẫn còn gắn bó với những thứ lỗi thời đó. Hãy nhìn xung quanh đi, tất cả đều đã thay đổi,” Thủy đáp lại, ánh mắt sắc lạnh.

Hạ Minh không biết phải nói gì. Cô chỉ có thể nhìn vào đôi mắt bạn mình, tìm kiếm một chút dấu hiệu của người bạn cũ. Nhưng tất cả những gì cô nhận được là sự thờ ơ.

“Hãy rời khỏi đây,” Hùng thì thầm, kéo Hạ Minh lại. “Đây không phải là nơi an toàn.”

“Không, tôi không thể để cô ấy lại,” Hạ Minh phản đối, nhưng Hùng đã quyết định.

“Chúng ta sẽ quay lại. Nhưng không phải bây giờ,” Hùng nói, ánh mắt kiên định.

Hạ Minh đành phải đồng ý, nhưng lòng cô đầy nỗi đau. Thủy đã thay đổi, và cô không biết làm thế nào để đưa cô trở lại.

Khi rời khỏi khu vực đó, Hạ Minh cảm thấy như mình vừa mất đi một phần quan trọng. Cô không chỉ mất Thủy, mà còn mất đi một phần hy vọng về việc tìm kiếm những người sống sót. Hùng nhận thấy sự chán nản trong ánh mắt cô. “Chúng ta sẽ tìm thấy cách để cứu cô ấy,” anh nói, cố gắng an ủi.

“Cô ấy không còn là chính mình nữa,” Hạ Minh đáp, giọng nói trầm buồn. “Tôi không biết liệu có còn cách nào để đưa Thủy trở lại hay không.”

“Chúng ta sẽ tìm ra cách. Chúng ta không thể từ bỏ,” Hùng quả quyết, và lần này, Hạ Minh cảm nhận được sức mạnh từ những lời của anh.

Họ tiếp tục bước đi, nhưng mỗi bước chân lại nặng nề hơn. Cô cảm thấy như đang đối mặt với một thử thách mới, một hành trình mới mà cô chưa từng chuẩn bị.

Nhưng bên trong, một ngọn lửa quyết tâm vẫn cháy. Dù có phải vượt qua bao nhiêu khó khăn, Hạ Minh sẽ không từ bỏ. Cô sẽ tìm cách cứu Thủy, sẽ tìm cách giúp cô trở lại. Mọi thứ mới chỉ bắt đầu.

truyenfull,truyenfull vn