Tàn Nhẫn Bản Ngã

Chương 11: Kế Hoạch Bị Phát Hiện

Hạ Minh thở dài, ánh mắt cô dán chặt vào tấm bản đồ cũ kỹ, nơi đánh dấu các khu vực mà nhóm đã khám phá. Dù đã quen với sự tàn khốc của thế giới này, nỗi lo lắng trong lòng cô vẫn không nguôi. Hôm nay, họ sẽ thực hiện kế hoạch thu thập mẫu vật mà Bùi Nguyên đã đề xuất. Nhưng một ý nghĩ mơ hồ lướt qua tâm trí cô: liệu đây có phải là một cái bẫy?

“Cô có chắc về người này không?” Đỗ Hùng hỏi, giọng anh trầm và chắc nịch. “Nguyên không phải là người mà chúng ta có thể dễ dàng tin tưởng.”

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Hạ Minh đáp, cố gắng giữ vững tinh thần cho bản thân và nhóm. “Nếu Nguyên có thông tin về nguồn gốc virus, chúng ta có thể tìm ra cách để kiểm soát nó.”

“Nhưng cái giá phải trả có thể rất đắt,” Hùng nhấn mạnh. “Cô biết đấy, có những thứ không thể dùng tiền hay thông tin để mua lại.”

Hạ Minh gật đầu, nhưng cô không thể để nỗi sợ hãi chi phối quyết định của mình. “Chúng ta cần phải làm. Nếu không, chúng ta sẽ mãi mãi sống trong sợ hãi.”

Đúng lúc đó, Lê Thủy bước vào, vẻ mặt đầy tự tin. “Tôi đã chuẩn bị xong tất cả. Chúng ta có thể đi ngay bây giờ.” Cô ta không giấu được sự hứng khởi, nhưng Hạ Minh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

“Thủy, hãy nhớ rằng chúng ta cần phải cẩn thận,” Hạ Minh nhắc nhở. “Không được lơ là.”

“Cô lo quá rồi. Chúng ta đã đối mặt với nhiều thứ tồi tệ hơn mà vẫn sống sót,” Thủy nói, nhưng ánh mắt cô ta không thể giấu nổi sự phấn khích.

Nhóm bắt đầu hành trình. Hạ Minh đi đầu, theo sau là Hùng, Thủy và Trần Quốc. Những bước chân của họ vang lên trên nền đất khô cằn, một âm thanh kỳ lạ giữa sự tĩnh lặng của thế giới đã mất. Hạ Minh cảm thấy một sự hồi hộp trong lòng, nhưng cô cố gắng tập trung vào mục tiêu.

Khi tiến sâu vào khu vực mà Nguyên đã chỉ dẫn, họ phát hiện ra những dấu hiệu bất thường. Những dấu chân lớn, những mảnh vỡ của những cuộc chiến trước đó. Hạ Minh dừng lại, “Chúng ta phải cẩn trọng. Có thể có sinh vật đột biến ở gần đây.”

“Cô có thể cảm nhận được gì không?” Quốc hỏi, ánh mắt nghiêm túc.

Hạ Minh nhắm mắt, lắng nghe. Một cảm giác không yên trong lòng cô, như thể có điều gì đó đang rình rập. “Tôi không biết... nhưng có điều gì đó không ổn.”

Thủy không kiên nhẫn nổi. “Chúng ta không thể đứng đây mãi. Phải tiếp tục đi thôi.”Nhưng Hạ Minh đã ra hiệu cho mọi người dừng lại. Một âm thanh lạ lùng vọng lại từ phía trước. Một sinh vật đột biến, lớn và ghê rợn, xuất hiện từ bóng tối. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào nhóm, khiến từng người trong họ cảm thấy lạnh sống lưng.

“Lùi lại!” Hùng quát, kéo Thủy ra khỏi tầm nguy hiểm. Hạ Minh cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn, nhưng cô không thể để nỗi sợ hãi chi phối. “Tôi sẽ cố gắng giao tiếp với nó,” cô nói, nhưng trong lòng lại không chắc chắn.

“Cô điên à?” Thủy kêu lên, nhưng Hạ Minh đã tiến về phía trước. Cô cảm nhận được sự tức giận và nỗi đau từ sinh vật này. Có lẽ, nó cũng từng là một con người.

“Đừng làm hại nó!” Hạ Minh kêu lên, nhưng sinh vật đã lao về phía họ. Hùng nhanh chóng kéo cô lại, nhưng cô đã bị chấn động. Cảm giác đau đớn và tức giận của sinh vật khiến cô choáng váng.

Một cuộc chiến nổ ra. Hùng và Quốc phối hợp tấn công trong khi Hạ Minh cố gắng giữ khoảng cách, tìm cách giao tiếp. Mọi thứ trở nên hỗn loạn khi sinh vật gầm lên, đôi tay lớn của nó vung vẩy, đe dọa tất cả.

“Cô đang làm gì vậy?” Hùng gào lên khi anh phải né tránh một cú đấm mạnh.

“Để tôi nói với nó!” Hạ Minh hét lên, nhưng lời cô bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú. Tâm trí cô đang rối bời, không biết phải làm gì.

Cuối cùng, Hùng và Quốc đã đánh bại sinh vật, nhưng cái giá phải trả là sự hỗn loạn không thể kiểm soát. Hạ Minh cảm thấy nỗi thất vọng dâng trào, không chỉ với sinh vật mà còn với chính mình. Cô đã không thể làm gì để cứu nó, và giờ đây, nhóm đã trở về với những vết thương lòng.

Khi trở về căn cứ, bầu không khí trầm lắng. Hạ Minh nhận ra ánh mắt nghi ngờ từ các thành viên. Mối quan hệ giữa họ đã trở nên căng thẳng, và điều đó khiến cô cảm thấy nặng nề hơn bao giờ hết.

“Mọi thứ sẽ ổn chứ?” Hùng hỏi, nhưng Hạ Minh không biết phải trả lời ra sao. Cô nhìn vào mắt Hùng, thấy sự lo lắng và sự đồng cảm, nhưng cũng là nỗi đau của những mất mát không thể lấp đầy.

Khi đêm buông xuống, Hạ Minh ngồi một mình, tâm trí quay cuồng với những câu hỏi. Họ đã làm đúng hay sai? Liệu Nguyên có đang theo dõi họ? Mọi thứ đều trở nên mờ mịt, và cô biết rằng cuộc chiến này chưa kết thúc. Những mưu đồ vẫn đang rình rập, chờ đợi thời cơ để trỗi dậy.

Một tiếng động từ phía cửa căn cứ làm cô giật mình. Hạ Minh đứng dậy, lòng đầy lo lắng. Ai đang đến? Cô biết rằng mọi thứ chưa bao giờ đơn giản, và trong thế giới này, sự thật có thể là một con quái vật đáng sợ hơn bất kỳ sinh vật nào.

truyenfull,truyenfull vn