Quân ngồi trong góc phòng, ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn bàn chiếu sáng những trang sách cũ kỹ. Hôm nay, cậu quyết định dọn dẹp lại ngôi nhà, tìm kiếm những thứ có thể giúp cậu hiểu thêm về mẹ. Khi những ngón tay chạm vào những trang giấy, một tài liệu cũ lén lút xuất hiện. Cậu mở ra, và một cái tên bất ngờ hiện ra: "Hội Ánh Sáng".
Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng Quân. Cậu đã nghe mẹ nhắc đến tổ chức này một vài lần, nhưng chưa bao giờ hiểu rõ về nó. Tài liệu ghi lại những hoạt động bí mật của hội, từ những thí nghiệm tâm lý đến những cuộc gặp gỡ mờ ám. Quân không thể tin rằng mẹ mình có liên quan đến một tổ chức như vậy.
“Quân! Cậu tìm thấy gì thú vị không?” Nguyên đột ngột xuất hiện, tay cầm một chiếc bánh. Ánh mắt cô sáng lên khi thấy cậu chăm chú đọc.
“Cậu nhìn này,” Quân nói, chỉ vào tài liệu. “Có vẻ như mẹ mình từng tham gia vào một tổ chức bí mật.”
Nguyên nheo mắt, lại gần hơn để xem. “Hội Ánh Sáng? Nghe có vẻ nghiêm trọng đấy. Cậu có biết họ làm gì không?”
“Không rõ lắm. Nhưng có một số thông tin về các thí nghiệm, những điều không ổn lắm,” Quân thở dài, lòng đầy lo lắng. “Mình phải tìm hiểu thêm.”
Nguyên gật đầu, ánh mắt cô tràn đầy quyết tâm. “Mình sẽ giúp cậu. Chúng ta có thể tìm kiếm thông tin từ những người khác, hoặc thậm chí là vào thư viện.”
Quân mỉm cười, cảm thấy lòng ấm áp hơn khi có Nguyên bên cạnh. “Cảm ơn cậu. Mình không thể làm điều này một mình.”
Cả hai quyết định đến thư viện thành phố, nơi có thể tìm thấy những tài liệu cũ về Hội Ánh Sáng. Khi bước vào, không khí im ắng bao trùm, chỉ có tiếng lật trang giấy nhẹ nhàng. Quân cảm thấy lòng hồi hộp, như thể những bí mật đang chờ được khám phá.
“Chúng ta cần tìm kiếm những tài liệu liên quan đến tổ chức này,” Quân nói, bắt đầu lướt qua các giá sách. “Có thể sẽ có thông tin về mẹ.”
Nguyên gật đầu, cùng cậu tìm kiếm. Thời gian trôi qua, nhưng mọi thứ vẫn chưa có dấu hiệu khả quan. Quân cảm thấy sự kiên nhẫn của mình dần cạn kiệt. Đột nhiên, ánh mắt cậu chạm vào một cuốn sách mỏng, bìa đã ngả màu theo thời gian. Cậu kéo ra, và những dòng chữ trên trang đầu tiên khiến cậu bất ngờ.
“Mẹ đã viết điều này,” Quân thì thầm, lòng tràn đầy cảm xúc. “Bà ghi lại những suy nghĩ của mình về Hội Ánh Sáng.”
Nguyên lại gần, chăm chú đọc. “Có gì không ổn không?”
“Bà viết về những điều kỳ lạ xảy ra trong hội, về những người tham gia… Còn cả những điều bà đã thấy,” Quân nói, giọng cậu trở nên nghẹn lại. “Nhưng có một đoạn khiến mình cảm thấy lo lắng.”
“Đoạn nào?” Nguyên hỏi, ánh mắt lo lắng.
“Bà nói rằng một số người đã mất tích sau khi tham gia hội. Và bà cảm thấy rằng mình cũng đang bị theo dõi,” Quân nói, cảm giác như một bóng đen đang bao trùm.Nguyên nhíu mày, giọng trầm xuống. “Điều đó thật nghiêm trọng. Cậu có nghĩ rằng mẹ cậu gặp nguy hiểm không?”
Quân lắc đầu, trong lòng cậu đang dâng lên một nỗi sợ hãi không thể diễn tả. “Mình không biết. Nhưng mình phải làm gì đó. Không thể để mẹ mình rơi vào tay họ.”
Nguyên nắm chặt tay Quân, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta sẽ tìm hiểu. Không chỉ vì mẹ cậu, mà còn vì những người khác có thể bị tổ chức này hại.”
Quân cảm thấy sức mạnh từ sự ủng hộ của Nguyên. Cậu quyết định sẽ không bỏ cuộc. Cả hai ra khỏi thư viện, lòng đầy quyết tâm và sẵn sàng đối mặt với những thử thách phía trước.
Khi trở về nhà, Quân cảm thấy như có điều gì đó đang chờ đợi cậu. Mở cửa bước vào, ánh mắt cậu dừng lại ở bàn ăn. Mẹ cậu vẫn ngồi đó, nhưng lần này, bà không nhìn lên. Quân thấy một điều gì đó khác thường trong không khí, như thể có một bí mật nào đó đang bị che giấu.
“Mẹ, con cần nói chuyện với mẹ,” Quân lên tiếng, nhưng giọng cậu có phần run rẩy.
Mẹ cậu từ từ ngẩng lên, ánh mắt chứa đựng sự mệt mỏi. “Con đã tìm thấy điều gì?”
“Mẹ có biết về Hội Ánh Sáng không?” Quân hỏi, không thể kiềm chế được sự lo lắng trong lòng.
“Mẹ không muốn con biết,” bà đáp, giọng lạnh lùng. “Có những điều mà con không nên biết.”
Quân cảm thấy như một con sóng vỗ mạnh vào lòng. “Nhưng con cần biết! Không chỉ vì mẹ mà còn vì con. Mẹ không thể giấu con mãi như vậy!”
Mẹ cậu nhìn thẳng vào mắt Quân, và cậu cảm nhận được nỗi đau trong ánh nhìn ấy. “Có những thứ trong quá khứ không thể thay đổi, Quân. Đôi khi, sự thật chỉ mang lại đau khổ.”
Nhưng Quân không thể lùi bước. “Con muốn hiểu, mẹ. Con không sợ đau khổ. Con chỉ muốn biết điều gì đã xảy ra với mẹ.”
Mẹ cậu im lặng, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, bà thở dài, ánh mắt trống rỗng. “Nếu con muốn biết, hãy chuẩn bị cho những điều con sẽ thấy. Sự thật không phải lúc nào cũng đẹp đẽ.”
Quân cảm thấy một cảm giác nặng nề đè lên tâm trí. Cậu đã sẵn sàng, nhưng không biết điều gì đang chờ đợi mình. Mẹ cậu có điều gì cần che giấu? Và liệu những bí mật ấy có liên quan đến tổ chức mà cậu đang tìm hiểu?
Khi đêm xuống, Quân không thể chợp mắt. Tâm trí cậu đầy rẫy những câu hỏi, và cậu biết rằng cuộc hành trình khám phá sự thật mới chỉ bắt đầu. Cậu sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra tất cả, và giải cứu mẹ khỏi bóng tối đang đè nặng lên cuộc đời bà.