Tâm Thần Kẻ Bị Đuổi Bắt
Chương 20: Bước tiếp
Quân đứng ở cửa một ngõ hẹp, nơi ánh sáng chỉ đủ để soi một phần đường. Cậu không thể nào ngờ rằng Tâm lại ở đây, trong khi Vinh đang đe dọa bạn mình. Mọi thứ dường như đang diễn ra theo một kịch bản mà cậu không thể kiểm soát.
“Đừng có làm điều ngu ngốc!” Tâm gào lên, giọng run rẩy. “Chúng ta không thể đối đầu với hắn!”
“Cậu cứ tin vào hắn đi, Tâm,” Vinh nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng mang theo sự lạnh lùng. “Hắn sẽ không bao giờ tha cho chúng ta.”
Quân cảm thấy cơn giận bùng lên trong lồng ngực. Cậu không thể đứng yên, mặc cho tình thế này. “Tâm!” Quân gọi, cố gắng để giọng mình không lộ ra sự lo lắng. “Cậu hãy ra đây! Đừng để hắn điều khiển cậu nữa!”
Tâm quay lại, ánh mắt đầy mâu thuẫn. Cậu có thể thấy sự giằng xé trong lòng bạn mình. Một phần muốn chạy đến bên Quân, nhưng một phần lại sợ hãi Vinh. “Quân, cậu không hiểu đâu,” Tâm nói, giọng yếu ớt. “Hắn sẽ không tha cho tôi.”
“Tôi sẽ bảo vệ cậu!” Quân đáp, quyết tâm trong từng lời nói. “Cậu không phải một mình!”
Vinh tiến lên một bước, ánh mắt lạnh lùng như dao. “Cậu nên biết rằng không ai có thể cứu được Tâm cả. Hắn đã chọn đứng về phía tôi, và giờ đây, hắn sẽ phải chịu trách nhiệm cho quyết định của mình.”
Quân cảm thấy như có một bức tường chặn lại giữa cậu và Tâm. Cậu không thể để Vinh thao túng bạn mình nữa. Cậu phải làm gì đó.
“Nguyên!” Quân gào lên, hy vọng Nguyên sẽ nghe thấy từ vị trí của mình. “Cậu ấy đang ở đây!”
Tiếng bước chân dồn dập vang lên, Nguyên xuất hiện từ đầu ngõ. “Quân!” Cô la lên, ánh mắt quét nhanh về phía Tâm và Vinh. “Cái quái gì đang xảy ra vậy?”
“Chúng ta cần giúp Tâm!” Quân nói, không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của Nguyên. “Hắn đang thao túng cậu ấy!”
Nguyên gật đầu, nhanh chóng tiếp cận. “Tâm, cậu có muốn thoát khỏi đây không?” Giọng cô ấm áp, như một cái ôm tinh thần. “Chúng ta sẽ không để hắn làm hại cậu.”
Tâm lắc đầu, nước mắt lăn trên má. “Tôi không biết phải làm gì. Hắn đã khiến tôi sợ hãi.”
“Tâm, hãy nhớ lại những gì chúng ta đã trải qua,” Quân nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Cậu mạnh mẽ hơn cậu nghĩ. Đừng để hắn làm cậu sợ.”
Vinh cười khẩy, “Thật buồn cười. Mày nghĩ có thể cứu được hắn bằng những lời nói rỗng tuếch sao?”
“Im đi!” Nguyên quát, nắm chặt tay lại. “Mày không có quyền quyết định số phận của Tâm!”Cả ba người đứng trong một thế giới căng thẳng, nơi mà sự lựa chọn chỉ có thể dẫn đến hai con đường: một là sự sợ hãi, hai là sự can đảm. Quân nhìn Tâm, thấy cậu ấy đang đấu tranh với chính mình. Cậu không thể để Tâm bị khuất phục thêm một lần nữa.
“Nguyên!” Quân thì thầm, “Cậu có thể tạo ra một cơ hội cho tôi không?”
“Được,” Nguyên đáp, ánh mắt cô kiên quyết. “Tôi sẽ phân tán sự chú ý của Vinh. Cậu hãy cố gắng kéo Tâm ra khỏi đây.”
“Cảm ơn,” Quân nói, lòng cậu nặng trĩu nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
Nguyên nhanh chóng tiến về phía Vinh, bắt đầu một cuộc đối thoại nhằm thu hút sự chú ý của hắn. Trong khoảnh khắc đó, Quân quay sang Tâm. “Hãy theo tôi!” cậu thì thầm, đưa tay ra.
Tâm nhìn vào mắt Quân, như đang tìm kiếm sự chắc chắn. Cuối cùng, sau một giây dài như vô tận, Tâm gật đầu, nắm lấy tay Quân. “Tôi muốn thoát khỏi đây.”
Quân kéo Tâm chạy, nhưng Vinh đã kịp nhận ra. Hắn gầm lên, “Đứng lại! Mày không thể thoát!”
Quân cảm thấy sự đe dọa từ Vinh, nhưng không thể dừng lại. Họ lao ra khỏi ngõ, chạy về phía ánh sáng. Nguyên đã tạo ra một khoảng trống, nhưng không biết Vinh sẽ phản ứng như thế nào. Họ cần phải nhanh chóng rời khỏi đây trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
Cảm giác hồi hộp dâng lên, từng nhịp tim như đếm ngược thời gian. Quân và Tâm chạy qua những con phố quen thuộc, nhưng lần này mọi thứ đều khác biệt. Quân cảm thấy sự nặng nề trong lòng, không chỉ vì những gì đang diễn ra mà còn vì những ký ức đau thương đang quay trở lại.
“Chúng ta sẽ phải tìm một nơi an toàn,” Quân nói, thở hồng hộc. “Tôi không thể để Vinh tìm thấy chúng ta.”
Tâm gật đầu, nhưng ánh mắt cậu vẫn đầy lo lắng. “Cậu có nghĩ hắn sẽ tiếp tục truy đuổi không?”
“Chắc chắn rồi,” Quân đáp, “Nhưng chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thứ.”
Họ tiếp tục chạy, lòng đầy quyết tâm nhưng cũng không kém phần lo lắng. Cuộc chiến với Vinh chỉ mới bắt đầu, và Quân biết rằng phía trước sẽ còn rất nhiều thử thách. Cậu phải tìm ra cách để đối mặt với những nỗi đau trong quá khứ, đồng thời bảo vệ người bạn mà cậu vừa cứu.
Giữa lúc đó, cậu cảm thấy một luồng gió lạnh lướt qua. Một cảm giác không lành, như một điềm báo cho những gì sắp xảy ra. Cảm giác đó thúc giục cậu phải hành động nhanh chóng hơn nữa. Họ cần phải tìm ra sự thật, nhưng cũng phải chuẩn bị cho những gì có thể đến.
“Mau lên!” Quân thúc giục, “Chúng ta phải đi xa khỏi đây.”
Nguyên đã dần bắt kịp, và cả ba người lao vào đêm tối, mang theo những ký ức và bài học từ quá khứ, trong lòng đầy những câu hỏi chưa có lời đáp. Hành trình tiếp theo sẽ là một hành trình không chỉ khám phá bản thân mà còn là cuộc chiến để giành lại tự do cho những người bị giam cầm trong bóng tối.