Quân đứng trước cánh cửa lớn của khu biệt thự, nơi mà Vinh đã biến nó thành một pháo đài kiên cố. Cảm giác hồi hộp và quyết tâm cùng hòa quyện trong lòng cậu. “Hôm nay sẽ là ngày chúng ta kết thúc mọi thứ,” cậu tự nhủ.
Nguyên đứng bên cạnh, ánh mắt rực lửa. “Cậu có chắc chắn không? Chúng ta không thể lùi bước lần nữa.”
“Chắc chắn,” Quân đáp, giọng nói kiên định. “Chúng ta đã chuẩn bị cho điều này từ lâu rồi.”
Hằng, với vẻ mặt điềm tĩnh, nhìn vào mắt Quân. “Nhớ rằng, không chỉ có sức mạnh, mà trí tuệ cũng quan trọng. Chúng ta cần biết điểm yếu của Vinh.”
“Đúng vậy,” Nguyên đồng tình. “Hãy dùng thông tin mà chúng ta đã thu thập được. Mọi người đều có lý do để đứng về phía chúng ta.”
Quân gật đầu, cảm giác sức mạnh của tình bạn chảy trong huyết quản. “Chúng ta không chỉ chiến đấu cho mẹ tôi, mà còn cho tất cả những người khác. Hãy làm cho họ biết rằng chúng ta không sợ hãi.”
Khi bước vào bên trong, không khí trở nên căng thẳng. Họ di chuyển qua các hành lang tối tăm, cảm nhận được sự hiện diện của những cận vệ. Quân dừng lại, nghiêng tai lắng nghe. “Có tiếng động ở phía trước.”
Nguyên gật đầu. “Có thể đó là Bảo. Hắn ta là cận vệ trung thành của Vinh.”
“Chúng ta cần phải cẩn thận,” Hằng nói, ánh mắt sắc sảo. “Nếu để hắn phát hiện ra chúng ta, mọi thứ sẽ trở nên khó khăn hơn.”
Quân hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra. Nguyên, cậu có thể đánh lạc hướng hắn không?”
“Để tớ,” Nguyên khẽ đáp, rồi lén lút di chuyển về phía trước.
Quân và Hằng đứng lại, theo dõi từng cử động của Nguyên. Cô gái nhanh chóng tìm thấy một chiếc ghế và ném nó về phía một góc phòng, tạo ra tiếng động lớn. Ngay lập tức, Bảo quay đầu lại, chạy về phía tiếng động.
“Đi nào!” Quân thì thầm, và cả ba nhanh chóng lén lút tiến vào căn phòng kế bên.
Họ tìm thấy một chiếc bàn lớn với những tài liệu rải rác. “Đây có thể là những thông tin quan trọng,” Hằng nói, nhanh chóng lật qua từng trang.
“Cậu tìm gì?” Quân hỏi, lo lắng.
“Bất cứ điều gì có thể chỉ ra điểm yếu của Vinh,” Hằng đáp. “Những tài liệu này có thể chứa đựng các bằng chứng về những thí nghiệm mà ông ta đã thực hiện.”
Nguyên quay lại, thở hổn hển. “Hắn ta không phát hiện ra tôi. Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian. Hãy nhanh lên!”
Quân cảm thấy mạch máu trong người sôi sục. “Được rồi, tìm kiếm nhanh nào!” Cậu bắt đầu lật qua các tài liệu, cảm giác như thời gian đang chạy đua với họ.
Một lúc sau, Hằng dừng lại, giọng nói hồi hộp. “Tôi tìm thấy một cái tên... Nguyễn Minh Tâm. Đây là một trong những người đã tham gia vào những thí nghiệm của Vinh. Có thể hắn ta biết điều gì đó.”“Chúng ta cần gặp hắn,” Quân nói, lòng dâng lên hy vọng.
“Nhưng hắn ta có thể đã rời khỏi thành phố,” Nguyên cảnh báo. “Chúng ta không thể chắc chắn điều gì.”
“Không sao,” Quân đáp. “Chúng ta sẽ tìm ra hắn. Hắn phải có một lý do để quay lại.”
Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên gần đó. “Chúng ta phải đi ngay!” Quân hối thúc, và cả ba nhanh chóng rời khỏi căn phòng.
Họ lao ra hành lang, nhưng một cánh cửa bật mở, Trần Thanh Bảo xuất hiện, ánh mắt lạnh lùng. “Các người không thể thoát được đâu.”
Nguyên vội vàng đứng chắn trước Quân. “Chúng ta không muốn gây chuyện. Hãy để chúng tôi đi.”
“Không thể,” Bảo nói, giọng điệu kiên quyết. “Vinh đã ra lệnh không cho phép ai rời khỏi đây.”
“Cậu không hiểu,” Quân lên tiếng, giọng nói dứt khoát. “Chúng tôi đang chiến đấu vì những người vô tội. Cậu có thể đứng về phía chúng tôi.”
“Không có gì có thể thay đổi được,” Bảo đáp, chuẩn bị ra tay.
“Để tôi,” Nguyên thì thầm, mắt sáng lên. “Tôi sẽ đánh lạc hướng hắn.”
Quân và Hằng nhanh chóng lùi lại. Nguyên lao về phía Bảo, sử dụng những kỹ năng võ thuật của mình. Một trận chiến nổ ra giữa hai người, những cú đấm và đá liên tiếp vang lên. Quân cảm thấy như tim mình đang đập mạnh hơn bao giờ hết, lo lắng cho bạn mình.
“Nguyên, cẩn thận!” Quân kêu lên, nhưng không thể làm gì khác ngoài đứng nhìn.
Nguyên khéo léo né tránh những cú đánh, nhưng Bảo mạnh mẽ và quyết đoán. Cô gái cảm nhận được áp lực gia tăng. “Cố lên, Nguyên!” Quân động viên.
Cuối cùng, Nguyên có một khoảng trống. Cô tung cú đá vào bụng Bảo, khiến hắn mất thăng bằng. Nhân cơ hội đó, Quân và Hằng nhanh chóng lao tới, nắm lấy tay Nguyên.
“Đi thôi!” Quân hối thúc, và cả ba chạy đi, để lại Bảo đằng sau.
Họ lao ra khỏi biệt thự, không dám dừng lại. Mỗi bước chân như đè nặng lên trái tim Quân. “Chúng ta cần phải tìm Tâm,” cậu nói, quyết tâm không ngừng.
“Nhưng hắn ta ở đâu?” Nguyên hỏi, thở hổn hển.
“Có thể chúng ta sẽ tìm thấy manh mối ở những khu vực cũ,” Hằng nói, ánh mắt đầy hy vọng. “Chúng ta không thể từ bỏ bây giờ.”
Quân gật đầu, cảm giác hồi hộp lại trỗi dậy trong lòng. Họ đang ở rất gần, nhưng vẫn còn một con đường dài phía trước. Cậu không thể để mọi thứ trôi qua một lần nữa. Cậu sẽ tìm ra sự thật, bằng mọi giá.