Tâm Thần Kẻ Bị Đuổi Bắt

Chương 11: Cuộc chiến nội tâm

Quân đứng bên cửa sổ, ánh sáng mờ nhạt của buổi chiều chiếu qua, tạo nên những bóng đổ dài trên sàn nhà. Cảm giác trống rỗng vẫn đang ngự trị trong lòng cậu, như một chiếc hộp chứa đầy những nỗi sợ hãi mà cậu chưa dám mở ra. Cậu đã nghĩ rằng việc đọc tâm trí người khác sẽ giúp mình cứu rỗi những linh hồn đau khổ, nhưng giờ đây, điều đó chỉ mang lại cho cậu một gánh nặng không thể chịu nổi.

"Mình không thể tiếp tục như thế này," Quân thầm nghĩ, đôi tay siết chặt lại. Cậu cảm nhận được những tiếng thét lặng lẽ trong tâm trí những người mà cậu đã gặp. Đau khổ, tuyệt vọng, và cả sự tăm tối. Cậu không chỉ đọc được suy nghĩ của họ, mà còn cảm nhận được nỗi đau đang ăn mòn tâm hồn họ.

Bên ngoài, tiếng xe cộ vẫn ồn ào như thường lệ, nhưng trong lòng Quân, mọi thứ đều im ắng. Cậu quay lại, nơi góc phòng, Thảo Nguyên đang ngồi trên ghế, mắt chăm chú nhìn cậu. Cô luôn có cách khiến cậu cảm thấy được an ủi, nhưng giờ đây, sự hiện diện của cô cũng không đủ để xua tan những suy nghĩ đen tối đang quấn lấy cậu.

“Cậu làm sao vậy?” Nguyên hỏi, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy quan tâm.

Quân thở dài. “Mình… mình cảm thấy mệt mỏi khi phải tiếp xúc với những tâm hồn đau khổ. Đôi khi mình tự hỏi, mình có thể giúp được ai không?”

Nguyên đứng dậy, tiến lại gần cậu. “Cậu không thể cứu tất cả mọi người. Nhưng cậu có thể bắt đầu từ những người gần gũi với mình. Hãy nhớ rằng, việc đọc tâm trí không phải là một gánh nặng. Đó là một khả năng. Cậu có thể dùng nó để mang lại hy vọng.”

“Hy vọng?” Quân lặp lại, ánh mắt cậu lướt qua những kỷ niệm đau thương. “Có thật sự có hy vọng cho những người như mẹ mình không?”

Nguyên đặt tay lên vai cậu, ánh mắt kiên định. “Có. Cậu đã từng nhìn thấy ánh sáng trong mắt mẹ mình. Đó là hy vọng. Đừng để nó tắt đi.”

Câu nói của Nguyên như một tia sáng le lói trong đêm tối. Quân gật đầu, nhưng nỗi lo lắng vẫn không buông tha cậu. “Mình sợ rằng mình sẽ không đủ sức mạnh để bảo vệ mẹ, hay những người khác. Có thể mình sẽ làm họ tổn thương hơn.”

“Cậu sẽ không làm vậy. Hãy tin vào bản thân mình,” Nguyên khuyến khích. “Mình sẽ luôn ở bên cạnh cậu.”

Sự ấm áp từ những lời nói của Nguyên khiến Quân cảm thấy bớt cô đơn. Nhưng trong thâm tâm, cậu vẫn cảm thấy như một kẻ bị đuổi bắt, chạy trốn khỏi những nỗi sợ hãi của chính mình. Cậu không thể để chúng chiếm lấy cuộc đời mình.

“Chúng ta cần phải hành động,” Quân nói, quyết tâm trong giọng nói. “Mình sẽ không để Vinh tiếp tục thao túng cuộc sống của mẹ và những người khác.”

“Đúng vậy. Chúng ta phải lên kế hoạch,” Nguyên đáp, ánh mắt cô sáng lên. “Có thể Hằng sẽ có những gợi ý cho chúng ta.”

Quân gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Cậu sẽ không để những nỗi đau của người khác trở thành gánh nặng cho mình. Cậu sẽ tìm cách giải quyết nó. Cậu và Nguyên cùng nhau bước ra khỏi căn phòng, sẵn sàng đối mặt với những thử thách phía trước.

Khi ra ngoài, bầu không khí trở nên nặng nề hơn. Quân cảm nhận được sự hiện diện của những kẻ đeo bám, những người đang chờ đợi để đẩy cậu vào những góc khuất của nỗi sợ hãi. Nhưng cậu không thể lùi bước. Cậu phải mạnh mẽ.

“Chúng ta sẽ gặp Hằng ngay bây giờ,” Quân quyết định.

“Được, nhưng cậu phải nhớ, không thể để những cảm xúc tiêu cực cuốn lấy mình,” Nguyên nhắc nhở.“Ừ, mình sẽ cố gắng,” Quân trả lời, mặc dù sự lo lắng vẫn hiện hữu trong ánh mắt.

Trên đường đến văn phòng của Hằng, Quân cảm nhận được những ánh mắt lướt qua. Những người xung quanh dường như không biết gì về những gì cậu đang phải chịu đựng. Cậu tự hỏi, có bao nhiêu người trong số họ mang trong mình những nỗi đau không thể nói thành lời?

“Cậu ổn chứ?” Nguyên hỏi, nhận ra sự trầm tư của cậu.

“Chỉ là… mình đang nghĩ về những người khác. Họ cũng đau khổ như mẹ mình,” Quân thở dài. “Mình muốn giúp họ, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.”

“Đừng quên rằng cậu không đơn độc. Hãy cùng nhau tìm ra cách,” Nguyên động viên.

Cuộc trò chuyện của họ dần trở nên nhẹ nhàng hơn khi họ đến gần văn phòng của Hằng. Quân cảm thấy hồi hộp, nhưng cũng có chút háo hức. Cậu biết rằng đây là bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời mình.

Họ bước vào văn phòng, và Hằng đã chờ sẵn. “Chào hai bạn, hôm nay tôi có thể giúp gì cho các bạn?” Hằng hỏi, ánh mắt sáng lên với sự quan tâm.

“Chị Hằng, chúng em cần một kế hoạch để đối phó với Vinh và giúp những người khác,” Quân nói, giọng cậu tràn đầy quyết tâm.

“Đó là một bước đi đúng đắn. Nhưng trước tiên, tôi muốn các bạn chia sẻ những gì mình đã cảm nhận,” Hằng đề nghị.

Quân nhìn Nguyên, rồi quay lại nhìn Hằng. “Em cảm thấy… mình không thể gánh nổi những nỗi đau đó. Nó làm em mệt mỏi.”

“Cảm giác đó là hoàn toàn bình thường,” Hằng nói. “Nhưng hãy nhớ rằng, bạn có quyền chọn cách đối phó với nó. Hãy biến nỗi đau thành động lực.”

Quân cảm nhận được sức mạnh từ những lời của Hằng. Cậu gật đầu, lòng tràn đầy hy vọng. Cậu sẽ không cho phép những nỗi sợ hãi chiếm lấy cuộc sống của mình. Cậu sẽ đứng dậy, cùng với Nguyên bên cạnh.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Nguyên hỏi, ánh mắt cô rực rỡ.

“Tôi sẽ hướng dẫn các bạn từng bước một,” Hằng trả lời, nụ cười của cô như một ánh sáng dẫn lối.

Quân cảm thấy như mình vừa tìm thấy một con đường mới, nơi mà những nỗi sợ hãi không còn là rào cản. Cậu sẽ tiếp tục hành trình, không chỉ để cứu mẹ, mà còn để giúp đỡ những người khác. Cuộc chiến nội tâm chưa bao giờ dễ dàng, nhưng cậu biết rằng với Nguyên và Hằng bên cạnh, cậu sẽ không đơn độc.

Cánh cửa mới đã mở ra, và Quân cảm thấy trái tim mình đập mạnh hơn bao giờ hết. Bước tiếp theo sẽ quyết định cuộc đời cậu, và cậu không thể để mình lùi bước. Mọi thứ đang dần lộ diện, nhưng cậu biết rằng chính cậu mới là người nắm giữ số phận của mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn