Tâm Thần Kẻ Bị Đuổi Bắt

Chương 1: Khởi đầu của một hành trình

Sau

Từng tia nắng đầu tiên của buổi sáng len lỏi qua khung cửa sổ nhỏ hẹp, nhuộm vàng những bức tường cũ kỹ trong căn nhà đơn sơ của Lê Minh Quân. Mùi cà phê thơm phức từ gian bếp hòa quyện với không khí mát lạnh của thành phố Mindara, nơi cậu lớn lên bên cạnh người mẹ mắc bệnh tâm thần. Quân ngồi trên chiếc ghế gỗ, ánh mắt xa xăm, như đang lạc vào những suy nghĩ không tên.

“Quân ơi! Dậy ăn sáng!” Giọng nói nhẹ nhàng của mẹ cậu vang lên từ bếp. Cảm giác ấm áp từ tiếng gọi ấy khiến cậu khẽ mỉm cười, nhưng ngay sau đó, nỗi lo lắng lại quay về. Cậu biết rằng mẹ mình thường không ổn định, và những ngày khó khăn không còn xa lạ.

“Mẹ ơi, con ra ngay đây!” Quân nhanh chóng đứng dậy, nhưng trong đầu cậu lại hiện lên hình ảnh những cuộc tranh cãi, những mảnh ghép rối rắm từ những điều mẹ cậu nói. Nỗi ám ảnh về căn bệnh tâm thần của mẹ khiến cậu thường xuyên phải tự mình tìm cách chăm sóc và che chở cho bà.

Trong bữa ăn, mẹ cậu nói luyên thuyên về những điều không liên quan, nhưng Quân vẫn lắng nghe. Cậu đã học được cách chấp nhận, cách yêu thương bất chấp những bất ổn. “Mẹ, con đã nói với mẹ rồi, không cần phải lo lắng về những điều đó,” cậu nhẹ nhàng khuyên nhủ. Mẹ cậu chỉ gật gật đầu, ánh mắt đượm buồn.

Sau khi ăn sáng xong, Quân ra ngoài, hòa mình vào dòng người đông đúc của Mindara. Cậu đi bộ qua những con phố quen thuộc, nơi mà tất cả mọi thứ dường như đều mang một ý nghĩa riêng. Cảm giác của một Thần Thám trẻ tuổi, sở hữu khả năng đọc tâm trí người khác, đôi lúc khiến cậu cảm thấy như mình đang sống trong một thế giới kỳ diệu, nhưng cũng đầy rẫy những áp lực.

“Quân! Đợi mình với!” Tiếng gọi quen thuộc của Đỗ Thảo Nguyên vang lên từ phía sau. Quân quay lại, thấy Nguyên chạy tới, nụ cười tươi rói trên gương mặt nhỏ nhắn. Cô luôn là nguồn động viên cho cậu, giúp cậu thoát khỏi những suy nghĩ tiêu cực.

“Chào Nguyên! Hôm nay có gì thú vị không?” Quân hỏi, cố gắng làm cho tâm trạng của mình nhẹ nhàng hơn.

“Có một buổi tập võ, mình muốn mời cậu tham gia!” Nguyên hào hứng. “Cậu cần phải biết cách tự bảo vệ mình, nhất là khi có khả năng đặc biệt như vậy.”

Quân gật đầu. Cậu biết rằng khả năng của mình đôi khi trở thành gánh nặng, nhưng Nguyên luôn tìm cách giúp cậu vượt qua. “Được thôi, mình sẽ đi cùng cậu.”

Hai người họ đi bộ đến trung tâm thể thao, nơi mà những thanh niên khác đang tập luyện. Quân cảm thấy hưng phấn hơn khi tham gia vào những hoạt động thể chất, điều này giúp cậu tạm quên đi những lo âu trong lòng. Trong lúc tập luyện, Quân cũng không quên lén lút quan sát tâm trí của những người xung quanh. Cậu nhận ra mỗi người đều mang trong mình những nỗi niềm riêng, những bí mật mà không ai muốn tiết lộ.

Khi buổi tập kết thúc, Nguyên và Quân ngồi nghỉ ngơi bên lề sân, thưởng thức nước chanh mát lạnh. “Quân, cậu đã từng nghĩ về khả năng của mình chưa? Mình luôn cảm thấy cậu có thể làm được nhiều điều hơn nữa,” Nguyên nói, ánh mắt chăm chú nhìn cậu.

“Có lẽ, nhưng đôi khi mình cảm thấy nó như một gánh nặng. Mình không muốn trở thành người xấu,” Quân đáp, giọng nói có chút trầm tư. Những ý nghĩ về việc kiểm soát tâm trí người khác làm cậu lo sợ, nhất là khi cậu thường xuyên phải đối mặt với những điều tăm tối trong tâm hồn người khác.“Đừng lo, Quân. Cậu có thể làm điều tốt. Cậu có thể giúp đỡ mọi người.” Nguyên khích lệ, bàn tay đặt lên vai cậu.

Cảm giác được thấu hiểu khiến Quân cảm thấy ấm lòng. Nhưng trong thâm tâm, cậu vẫn không thể quên được hình ảnh mẹ, người mà cậu luôn khao khát cứu giúp. Cậu cần tìm ra sự thật về căn bệnh của bà, và càng ngày, cậu càng cảm thấy có điều gì đó bí ẩn đang ẩn sâu trong quá khứ của gia đình mình.

Khi rời trung tâm thể thao, Quân và Nguyên vô tình bắt gặp một nhóm thanh niên đang tụ tập xôn xao. “Có chuyện gì vậy?” Quân hỏi một người trong nhóm.

“Nghe nói có một Thần Thám nổi tiếng vừa bị Hội Kỷ Luật truy nã. Họ đang tìm kiếm hắn,” người đó trả lời, ánh mắt đầy hồi hộp.

Câu chuyện khiến Quân và Nguyên không khỏi băn khoăn. “Hội Kỷ Luật? Chuyện này nghe có vẻ nghiêm trọng,” Nguyên nói, sự lo lắng hiện rõ trên nét mặt.

“Có lẽ chúng ta nên tìm hiểu thêm,” Quân gợi ý, lòng tràn đầy quyết tâm. Cậu cảm thấy cuộc sống của mình sẽ không đơn giản như trước đây, khi mà những âm mưu đen tối và bí mật đang dần hiện ra.

Về đến nhà, Quân lại một lần nữa đối diện với mẹ mình. Bà đang ngồi bên bàn, vẻ mặt lạc lõng, như đang tìm kiếm điều gì đó trong những ký ức đã mất. Quân tiến lại gần, hỏi khẽ: “Mẹ, có điều gì mà mẹ chưa từng kể cho con không?”

Mẹ cậu nhìn cậu, ánh mắt đầy hoang mang, rồi lắc đầu. “Đừng hỏi, con trai. Có những điều không nên biết.”

Quân cảm thấy một nỗi lo sợ mơ hồ. Cậu quyết định không hỏi thêm nữa, nhưng trong lòng, một nghi vấn lớn dần hình thành. Cậu phải tìm ra sự thật, không chỉ về mẹ mà còn về chính bản thân mình.

Khi màn đêm buông xuống, Quân nằm trên giường, ánh mắt chăm chú nhìn lên trần nhà. Hình ảnh của mẹ, những bí mật đen tối, và cả những âm mưu mà cậu vừa nghe thấy đều đan xen trong tâm trí cậu. Cậu biết rằng hành trình khám phá sự thật đã bắt đầu, và không gì có thể ngăn cản cậu.

Chỉ còn lại tiếng thở đều đều của thành phố Mindara, cậu chìm vào giấc ngủ, chuẩn bị cho những thử thách phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau