Tạm Biệt Mùa Đông

Chương 16

Sau đó không chút do dự, tôi dội thẳng một gáo nước lạnh vào anh.

“Không được.”

Bầu không khí trong phòng lập tức rơi xuống điểm đóng băng.

Thẩm Từ chống tay lên trán.

Hàng mi dài khẽ run.

Anh bật ra một tiếng cười tự giễu:

“Rốt cuộc… thế này là sao đây?”

Chiều hôm sau.

Vừa kết thúc một cuộc họp, tôi nhận được tin nhắn WeChat từ trợ lý của Thẩm Từ.

[Cô mà không mau qua xem thử thì anh ấy sốt đến bốc khói tan thành mây khói mất thôi.]

Bên dưới là ảnh chụp nhiệt kế hiển thị 39 độ C.

Tôi cố gắng ép bản thân trở nên lạnh lùng, sau đó gửi lại một câu:

[Tôi đâu có học ngành y. Cô tìm tôi cũng chẳng giải quyết được gì đâu.]

Tin nhắn trả lời lập tức gửi tới.

[Cô đúng là tàn nhẫn độc ác. Anh Thẩm có bị mù mắt mới đi thích cô.]

Tôi trực tiếp tắt ứng dụng WeChat.

Nhắm mắt làm ngơ, coi như không nhìn thấy gì.

Rốt cuộc, tôi vẫn không thể ngăn nổi cảm giác lo lắng trong lòng.

Suốt cả buổi chiều, tâm trí tôi luôn trong trạng thái bồn chồn bất an. Bản thảo tin tức viết ra liên tục mắc phải những lỗi sai sơ đẳng đến mức rõ rành rành.

Cô đồng nghiệp ngồi bên cạnh còn đặc biệt trêu ghẹo:

“Làm việc thiếu tích cực thế này là tư tưởng có vấn đề rồi nhé.”

Tôi chỉ có thể gượng gạo cười cho qua.

Mãi đến buổi tối, vừa bước ra khỏi phòng tắm, điện thoại của Thẩm Từ đột nhiên gọi tới.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

 

“Khương Sơ…”

Giọng nói của anh truyền qua đầu dây bên kia, tựa như đã ngấm men rượu, khàn khàn mang theo vài phần say chếnh choáng.

“Tôi say rồi… em tới đón tôi được không?”

Trái tim tôi không tự chủ được mà thắt lại.

“Chẳng phải anh vẫn đang sốt sao?”

Ở đầu dây bên kia, anh khẽ bật cười.

Một tiếng cười trầm thấp, mang theo vẻ bất cần và chẳng mấy để tâm.

“Có lẽ vậy… tôi cũng chẳng biết nữa.”

Tôi im lặng hồi lâu.

Cuối cùng, vẫn không nhịn được mà nghiến răng hỏi:

“Bây giờ anh đang ở đâu?”

“Ở đâu à?”

Anh thấp giọng lặp lại, phản ứng chậm mất vài giây như đang cố nhớ.

“Quán bar Westin.”

Quả nhiên là ở quán bar.

Tôi hít sâu một hơi.

Cầm lấy chìa khóa, tôi bắt xe đi thẳng tới địa chỉ anh nói.

Vừa bước vào quán bar, trước mắt tôi lập tức là một khung cảnh hỗn loạn đầy xa hoa.

Làn khói t.h.u.ố.c mờ ảo lượn lờ trong không khí, ánh đèn năm màu rực rỡ liên tục quét qua sàn nhảy, chiếu lên những gương mặt say mê, ngây ngất của nam thanh nữ tú.

Tôi đảo mắt nhìn quanh một vòng.

Cuối cùng cũng tìm thấy bóng dáng Thẩm Từ ở một góc khuất.

Anh đang ngồi chơi bài cùng một nhóm bạn.

Tôi mím c.h.ặ.t môi, mang theo tâm trạng phức tạp bước về phía anh.

Thẩm Từ tiện tay đặt xuống một lá bài, sau đó dịch người sang bên cạnh một chút, ra hiệu cho tôi ngồi xuống.

Những ánh mắt dò xét, đ.á.n.h giá từ đám bạn phía sau anh liên tục lướt qua người tôi.

Tôi bất giác ngồi thẳng lưng, tư thế có phần cứng nhắc, gượng gạo ngồi xuống bên cạnh Thẩm Từ.

“Giới thiệu một chút.”

Thẩm Từ lại tiện tay đ.á.n.h ra một lá bài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hàng mi anh rủ xuống, giọng điệu thản nhiên mà lười biếng:

“Người con gái mà tôi thích suốt mười năm qua, Khương Sơ.”

Người đàn ông ngồi đối diện tôi khẽ gật gù, vẻ mặt suy tư:

“Nếu hôm nay cậu không đưa cô ấy tới đây, chắc tôi sắp nghi ngờ cậu có sở thích đặc biệt nào khác rồi đấy.”

“Cút đi!”

Thẩm Từ đá nhẹ vào chân anh ta một cái.

“Xu hướng tính d.ụ.c của tôi hoàn toàn bình thường.”

Ngay lập tức, có người vô cùng thức thời đổi giọng:

“Chị dâu!”

“Đừng gọi bậy.”

Thẩm Từ tựa lưng vào sofa, vẻ mặt lười biếng.

“Đã theo đuổi được đâu.”

Một người khác bật cười:

“Cuối cùng cũng có người trị được cậu rồi.”

Nói xong, người đó quay sang nhìn tôi:

“Cô Khương, cô phải kiên trì thêm chút nữa nhé. Đừng để cậu ta dễ dàng theo đuổi được.”

“Từ nhỏ đến lớn, thiếu gia nhà chúng tôi muốn gì có nấy, chưa từng nếm trải cảm giác đau khổ vì không có được thứ mình muốn. Cô phải để cậu ta chịu khổ thêm một chút, rèn luyện tính kiên nhẫn.”

“Cậu bớt nói đi.”

Có người lập tức phản bác.

“Cậu không nghe thấy vừa rồi cậu ấy nói gì à? Cậu ấy thích người ta mười năm rồi, chịu khổ suốt mười năm rồi đấy. Cậu còn muốn rèn luyện cậu ấy tới bao giờ nữa?”

“Không nói chuyện này nữa.”

Có người nhận ra vẻ mặt tôi hơi mất tự nhiên, lập tức chuyển chủ đề.

“Cô Khương, bố mẹ cô đang công tác ở đâu thế?”

Một chủ đề còn tồi tệ hơn cả.

Nụ cười gượng gạo mà tôi cố duy trì trên môi lập tức cứng đờ. Trong lòng âm thầm cân nhắc xem có nên đứng dậy rời đi ngay lúc này hay không.

Đúng lúc đó, Thẩm Từ tiện tay hất một cái, ném toàn bộ quân bài trong tay xuống mặt bàn.

“Chẳng thú vị gì cả.”

Anh co một chân lên, chống khuỷu tay trên mặt bàn, dáng vẻ lười biếng pha chút ngang ngược chẳng khác nào một đứa trẻ đang cáu kỉnh.

“Không chơi nữa.”

Dứt lời, anh trực tiếp nắm lấy tay tôi kéo đứng dậy.

Sau đó, anh quay đầu vẫy tay với nhóm bạn phía sau:

“Hẹn lần khác nhé.”

Vừa bước ra khỏi cửa quán bar, tôi lập tức hất tay anh ra.

Tôi lạnh lùng mỉa mai:

“Sốt cao không hạ cái gì chứ? Tôi thấy Thẩm Từ anh khỏe mạnh lắm mà.”

Anh lập tức xị mặt đầy ấm ức.

Sau đó, anh cúi xuống, trực tiếp áp trán mình vào trán tôi.

“Sờ thử xem.”

Hơi nóng bỏng rát bất ngờ truyền tới từ khoảng cách quá gần, khiến trái tim tôi không kìm được mà run lên.

Anh cứ giữ nguyên tư thế ấy, gần như dán sát vào tôi, hoàn toàn không có ý định lùi lại.

Hàng mi dài rủ xuống khẽ quét qua mí mắt tôi.





Giọng nói khàn khàn vang lên:

“Đã vỡ mộng chưa?”

Tôi hoàn toàn không hiểu anh đang muốn nói gì.

“Mấy người vừa ngồi cùng tôi lúc nãy…”

Thẩm Từ chậm rãi lên tiếng.

“Hai người là thiếu gia của tập đoàn niêm yết trên thị trường chứng khoán. Một người từ nhỏ đã lớn lên trong khu nhà công vụ cấp tỉnh. Người còn lại thì gia đình làm về phát triển du lịch, gần như nắm giữ phần lớn tài nguyên du lịch trong nước.”

“Bây giờ biết thân phận của họ rồi, em có suy nghĩ gì không?”

“Họ cũng chỉ có hai mắt, một cái miệng. Ăn uống, ngủ nghỉ, đi vệ sinh… những chuyện bình thường ấy họ đều làm cả. Những trò đùa thô tục, những lời nói chẳng đứng đắn, họ cũng chẳng thiếu.”

“Họ không hề cao cao tại thượng, xa vời đến mức không thể chạm tới như em tưởng tượng.”