Thần điện chìm trong im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở gấp, tiếng đá vỡ vụn rơi lách tách vang lên. Tầng sâu nhất, ánh sáng bạc nhạt nhòa quét dọc các vòm đá cong vút, phản chiếu lên những khuôn mặt căng thẳng. Trình Hạo kéo Hứa Tiểu Vân lùi sát vào cột trụ gãy, mắt lia nhanh tìm đường thoát thân. Âu Dương Thục nghiến chặt răng, bàn tay run run siết cây trượng, ánh mắt vẫn sáng như lửa. Hàn Bách Lâm đứng chắn phía trước, cơ thể rướm máu nhưng ánh mắt không hề dao động, đại đao dựng thẳng, sẵn sàng chém xuống bất cứ kẻ nào tiến đến.
Trong vài nhịp tim ngắn ngủi, không gian như ngưng đọng. Một tiếng cười khô khốc vang lên, xuyên qua bóng tối dày đặc. Cố Minh Triết xuất hiện đầu tiên, tấm áo choàng đen kéo lê trên mặt đất như bóng đêm tràn tới. Sau lưng hắn, Tần Hạo Nhiên bước ra, lửa bùng lên bao quanh, hơi nóng làm không khí méo mó. Lăng Uyển Cơ lướt đến, từng bước uyển chuyển, nụ cười lạnh lẽo trên môi. Vương Thiên Hùng, Trịnh Mẫn Nhi chia nhau hai phía, tạo thành thế gọng kìm siết chặt. Sở Dương chưa hiện thân, nhưng từng đợt sóng ý chí lạnh lẽo len lỏi khắp thần điện, như bàn tay vô hình bóp nghẹt tâm trí mọi người.
Dương Thiên đứng bất động giữa vòng vây. Ánh mắt xám bạc lặng lẽ quét qua từng đối thủ, không để lộ chút cảm xúc. Lý Vũ Nguyệt kề bên, Thời Gian Luân lặng lẽ xoay, phát ra ánh sáng tím nhạt. Đồng đội dồn lại thành một vòng nhỏ, vai kề vai, không ai nói một lời. Trong ý thức Dương Thiên, hệ thống vang lên lạnh lùng:
【Nhiệm vụ sinh tử: Đánh bại liên minh phản diện tại thần điện. Thưởng: Quyền truy cập tầng sâu hệ thống. Thất bại: Xóa bỏ ký ức, quyền năng bị hủy diệt.】
Cảm giác áp lực như núi đè nặng, nhưng trong lòng anh lại tĩnh lặng lạ thường. Lý Vũ Nguyệt khẽ siết lấy bàn tay anh, thần lực ấm áp lan tỏa. Hai ánh mắt giao nhau, không cần lời nói, mọi quyết tâm đều đã rõ ràng.
Bóng tối bỗng cuộn trào. Cố Minh Triết vung tay, từng dòng sương đen đặc quánh như dầu tràn ra, nhấn chìm mọi tia sáng. Hàng trăm bóng ma vặn vẹo hiện hình, rít lên thê lương, vây chặt lấy nhóm Dương Thiên. Ngọc Thanh Dao lập tức lao lên, hai tay điều khiển những dây leo xanh mướt quất thẳng vào lũ ma quỷ. Trần Gia Huy lướt như gió, cuốn theo hàng loạt lưỡi gió sắc bén, quét sạch đám bóng ma tiến gần.
— Đừng tách rời! — Hàn Bách Lâm gầm lớn, đại đao vung mạnh, thân mình chắn trước đồng đội yếu hơn.
Tần Hạo Nhiên cười khẩy, chân dẫm mạnh xuống sàn, một cột lửa khổng lồ bùng lên, như muốn nuốt trọn cả nhóm. Âu Dương Thục kịp thời dựng kết giới ánh sáng, ngọn lửa bị chặn lại, kết giới rung chuyển dữ dội.
— Không chịu nổi lâu đâu! — Âu Dương Thục thở gấp, mồ hôi lăn dài trên trán.
Ở phía đối diện, Vương Thiên Hùng lao tới, hai nắm đấm như búa tạ đập nát nền đá. Hàn Bách Lâm gồng người chống đỡ, máu từ khóe môi chảy xuống nhưng anh không lùi nửa bước.
Lăng Uyển Cơ nhẹ nhàng lướt quanh chiến trường, tay áo phất lên, từng làn khói tím lặng lẽ lan ra. Trần Gia Huy vừa lao đến, lập tức hoa mắt, ảo giác dày đặc. Ngọc Thanh Dao vội kéo cậu lại, giữ cho ý thức không bị đánh gục.
— Đừng nhìn vào mắt cô ta! — Ngọc Thanh Dao hét lên, giọng run run, nhưng chính cô cũng cảm thấy đầu óc nặng trĩu, cơ thể dần tê dại.
Trịnh Mẫn Nhi đứng phía sau, ánh mắt xám tro không chút cảm xúc. Cô lạnh lùng ném ra hàng loạt phi đao kim loại, mỗi chiếc đều phát sáng mờ ảo, nhắm thẳng vào Âu Dương Thục và Hứa Tiểu Vân. Hệ thống của Dương Thiên lập tức cảnh báo nguy cơ tử vong cực cao.
Không chút do dự, Dương Thiên kích hoạt năng lực tái tạo, điều khiển kim loại. Trong nháy mắt, phi đao quay đầu, đâm ngược lại Trịnh Mẫn Nhi. Cô gái tóc vàng chỉ nhíu mày, kích hoạt khiên năng lượng cản lại, nhưng một vết cắt nhỏ vẫn hằn trên má.
Sở Dương vẫn chưa lộ diện, nhưng từng đợt sóng ý niệm dồn dập đánh vào tâm trí cả nhóm. Trình Hạo bất giác run rẩy, ký ức tuổi thơ bị bỏ rơi trỗi dậy mãnh liệt. Hứa Tiểu Vân khóc nấc, nhớ lại tiếng mẹ gọi trong đêm mưa. Từng nỗi sợ bị khơi dậy, khiến ý chí mọi người lung lay.
Dương Thiên nhận ra, Sở Dương đang tấn công vào điểm yếu nhất của họ — nỗi sợ sâu kín nhất. Anh truyền thần lực vào hệ thống, kích hoạt “Thanh tẩy tâm trí”, quét sạch những bóng tối trong ý thức đồng đội. Ánh mắt mọi người dần lấy lại thần sắc, quyết tâm trở lại trong từng nhịp thở.
Nhưng ngay lúc ấy, một tiếng nổ dữ dội vang lên. Mục Vân Long đáp xuống giữa thần điện, lưng cưỡi rồng bạc khổng lồ, vảy sáng lấp lánh. Hắn chỉ thẳng vào Dương Thiên, giọng đầy ngạo mạn:
— Hệ Thống Chúa Tể, hôm nay là của ta!
Rồng bạc gầm vang, khí băng lạnh quét ngang chiến trường, đóng băng tất cả trên đường đi. Ngọc Thanh Dao và Trần Gia Huy bị hất văng, thần lực rối loạn, cơ thể đau buốt.
— Đội hình vỡ rồi! — Trình Hạo hét lên, vội vã kích hoạt trận pháp phòng ngự cuối cùng.
Giữa hỗn loạn, Lý Vũ Nguyệt cảm nhận một lực kéo vô hình. Lăng Uyển Cơ đã áp sát, cánh tay siết cổ cô, dao độc kề sát da.
— Đừng động đậy, Chúa Tể. Một động tác thôi, cô ta chết ngay trước mắt ngươi.
Dương Thiên sững lại. Không khí trong thần điện như đông cứng. Các phản diện đồng loạt siết chặt vòng vây, không chừa một kẽ hở.
— Giao Hệ Thống Chúa Tể ra đây, hoặc nhìn người ngươi yêu chết ngay tại chỗ. — Lăng Uyển Cơ thì thầm, nụ cười như rắn độc.
Dương Thiên không đáp. Ánh mắt anh chạm vào mắt Lý Vũ Nguyệt, nơi ấy chỉ có niềm tin tuyệt đối. Thần lực Thời Gian Luân trên tay cô lóe sáng yếu ớt, nhưng cô không thể tự giải thoát.
Trong ý thức, hệ thống phát ra thông báo lạnh lẽo:
【Có thể kích hoạt quyền năng tối thượng: Hợp nhất hệ thống – trạng thái thần tối cao. Điều kiện: Đồng hóa Lý Vũ Nguyệt. Hệ quả: Cô ấy tan biến vĩnh viễn.】
Một nhịp tim ngừng đập. Mọi lựa chọn đều dẫn đến mất mát. Trong đầu Dương Thiên, ký ức về những đêm cô độc, về lời hứa giữa biển lửa, về ánh mắt Lý Vũ Nguyệt khi nắm tay anh lần đầu, tất cả ùa về. Anh cảm thấy rõ rệt sức nặng của quyền lực và cái giá đi kèm.
Cố Minh Triết tiến lên, bóng tối cuộn trào dữ dội.
— Quyết định đi, Dương Thiên. Thời gian không còn nhiều đâu.
Tần Hạo Nhiên siết chặt nắm đấm, lửa bùng lên quanh người. Vương Thiên Hùng gầm lên, sát khí ngùn ngụt. Mục Vân Long giương vuốt rồng bạc, sẵn sàng tấn công. Trịnh Mẫn Nhi bấm nút, vũ khí sinh học phân tán khắp thần điện. Sở Dương tăng cường sóng ý niệm, chực chờ bóp nát ý chí đối phương.
Thời gian như ngừng lại. Dương Thiên nhắm mắt, thần lực trong người dâng trào đến cực hạn. Anh không chọn quyền lực, cũng không chọn buông xuôi. Trong một quyết định chớp nhoáng, anh truyền lệnh cho hệ thống: “Chuyển hóa hệ thống. Tách ký ức và thần lực của Vũ Nguyệt, tạo mầm mống tự do song song.”Ngay tức khắc, một vòng sáng bạc bao lấy Lý Vũ Nguyệt, tách cô khỏi dao độc của Lăng Uyển Cơ. Luồng thần lực dâng trào như sóng vỡ bờ, ánh sáng quét qua, đánh bật kẻ địch ra xa. Lăng Uyển Cơ ngã xuống, bàn tay trống rỗng. Dương Thiên vung tay, bảo vệ Lý Vũ Nguyệt, truyền cho cô thần lực chữa lành.
Cố Minh Triết gầm lên, triệu hồi hàng trăm linh hồn ma quỷ, bóng tối cuộn trào như sóng dữ. Tần Hạo Nhiên tung đòn lửa hóa long, Vương Thiên Hùng và Mục Vân Long hợp lực điều khiển rồng bạc tấn công. Trịnh Mẫn Nhi tung vũ khí sinh học, Sở Dương cố bóp nát ý chí bằng sóng ý niệm.
Dương Thiên hợp nhất mọi kỹ năng đã tái tạo, thần lực bạc bùng nổ, bảo vệ đồng đội và Lý Vũ Nguyệt. Anh phát lệnh: “Giải phóng toàn bộ quyền năng!”
Làn sóng thần lực bạc quét sạch mọi tấn công. Lửa đỏ, bóng tối, rồng bạc, vũ khí sinh học – tất cả tan biến trước ánh sáng. Các phản diện bị đẩy lùi, sắc mặt tái nhợt, ý chí lung lay. Cố Minh Triết kinh hãi khi từng bóng ma bị đốt cháy. Tần Hạo Nhiên gục ngã, lửa tắt ngấm. Vương Thiên Hùng bị hất văng, Trịnh Mẫn Nhi ngây dại, vũ khí vô hiệu. Mục Vân Long gào thét bất lực, rồng bạc tan thành hư vô. Sở Dương cố gắng thao túng nhưng bị phản ngược, tinh thần gần như sụp đổ.
Dương Thiên không truy kích, chỉ đứng giữa thần điện, ánh bạc quanh người dịu lại. Anh giữ chặt Lý Vũ Nguyệt, truyền thần lực chữa lành, ánh mắt bình tĩnh nhìn mọi thứ sụp đổ trước mặt.
Nhưng đúng lúc ấy, từ tầng sâu nhất, một dòng mã đen cuộn trào, như vực thẳm mở ra. Hệ thống cảnh báo dồn dập:
【Cảnh báo: Hệ thống gốc kích hoạt. Luật lệ vô hiệu. Quyền năng tuyệt đối truy xuất.】
Một bóng người khổng lồ, nhạt nhòa như ảo ảnh, xuất hiện giữa không trung. Đôi mắt vô hồn quét qua mọi sinh linh, giọng nói vang vọng khắp thần điện:
— Vòng lặp chưa kết thúc. Kẻ phá luật, đều phải trả giá.
Áp lực khủng khiếp đè nặng, mọi lớp mã hóa đều tan vỡ. Dương Thiên kéo Lý Vũ Nguyệt sát vào lòng, ánh mắt xám bạc cháy lên quyết tâm bất khuất.
Đồng đội lùi lại, nắm chặt tay nhau, thần lực hợp thành phòng tuyến cuối cùng. Các phản diện, dù từng kiêu ngạo, giờ chỉ còn là những con cờ nhỏ bé trước sức mạnh của hệ thống gốc.
Lý Vũ Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt tím sâu thẳm nhìn thẳng vào hố dữ liệu đen ngòm. Cô thì thầm:
— Mầm tự do đã được gieo. Dù ngươi có hủy bao nhiêu lần, ý chí ấy vẫn sẽ sống sót.
Dương Thiên không nói, chỉ siết chặt tay cô, thần lực hòa quyện thành một dòng sáng bền bỉ.
Bóng người khổng lồ giáng xuống, từng lớp mã hóa sụp đổ. Hệ thống phát tín hiệu khẩn cấp, đồng hồ đếm ngược xuất hiện trong ý thức anh.
10… 9… 8…
Mỗi tích tắc, thần điện rung chuyển, dữ liệu vũ trụ xáo trộn. Dương Thiên nhìn quanh, ghi tạc từng gương mặt đồng đội: Âu Dương Thục kiên cường, Hàn Bách Lâm bất khuất, Trần Gia Huy cố nén nước mắt, Ngọc Thanh Dao mỉm cười yếu ớt, Trình Hạo tập trung cao độ, Hứa Tiểu Vân run rẩy đứng vững.
Các phản diện không còn giữ nổi bình tĩnh. Cố Minh Triết lùi lại, mắt đầy sợ hãi. Tần Hạo Nhiên run lên, lửa trong mắt tắt lịm. Lăng Uyển Cơ môi tái nhợt, Vương Thiên Hùng siết nắm đấm tuyệt vọng. Trịnh Mẫn Nhi lặng thinh, tay run rẩy. Mục Vân Long ngồi phịch xuống đất, ánh mắt thất thần. Sở Dương lặng lẽ rút về sau, tránh ánh sáng bạc.
7… 6… 5…
Dương Thiên truyền ý niệm cuối cùng vào hệ thống, khẽ nói với Lý Vũ Nguyệt:
— Dù thế nào, ta cũng sẽ không để ngươi tan biến.
Lý Vũ Nguyệt mỉm cười, nước mắt lặng lẽ rơi:
— Nếu có thể làm lại, ta vẫn sẽ chọn đồng hành cùng ngươi.
Ánh sáng bạc bùng lên, cuốn phăng mọi bóng tối, mọi giới hạn.
3… 2… 1…
Thần điện chìm trong biển sáng, dữ liệu vũ trụ xoáy cuộn quanh hai linh hồn không khuất phục. Một dòng thông báo vang lên trong ý thức tất cả:
【Quyết chiến thần điện hoàn tất. Kỷ nguyên mới khởi động. Mầm tự do đã gieo. Nhưng vòng lặp chưa kết thúc…】
Trong ánh sáng ấy, một lời thì thầm lặng lẽ vang vọng:
— Dù là ở đâu, chúng ta sẽ gặp lại nhau.
Bên ngoài, Đại Lục Vạn Năng rung chuyển dữ dội, mọi hệ thống ngừng hoạt động. Từ thành thị đến vùng quê, mọi sinh linh cảm nhận một sự thay đổi lạ lùng — như cánh cửa mới vừa hé mở, nhưng phía sau nó, những bí mật còn lớn hơn đang chờ đón.
Ở góc tối cuối cùng của thần điện, một mảnh ký ức bạc le lói, lặng lẽ chuẩn bị cho thử thách tiếp theo.
Ngoài rìa thế giới, bóng tối cổ xưa lại bắt đầu chuyển mình.