Tái Sinh Cùng Cương Thi

Chương 2: Tai nạn và Tái sinh

Huyền và Minh tiến vào ngôi làng, không khí xung quanh trở nên ngột ngạt khi sự hiện diện của cương thi vẫn còn đè nặng trong tâm trí Huyền. Những ngôi nhà nhỏ xếp thành hàng, mái ngói đỏ tươi, nhưng không ai ra ngoài. Cô cảm nhận được ánh mắt dò xét từ những bóng người ẩn nấp sau cửa sổ.

“Chúng ta cần tìm một nơi an toàn,” Minh nói, giọng điệu nghiêm túc. “Có lẽ nên tìm một người có thể giúp đỡ.”

“Đúng rồi,” Huyền gật đầu, lòng đầy lo lắng. “Nhưng họ có tin chúng ta không? Tôi không biết gì về nơi này cả.”

Minh mỉm cười nhẹ, có vẻ như cảm nhận được sự hoang mang trong Huyền. “Cô là một lập trình viên, đúng không? Hãy vận dụng sự thông minh của mình. Tìm cách giao tiếp với họ.”

Huyền hít một hơi thật sâu, cố gắng tự trấn an bản thân. “Được rồi, tôi sẽ cố gắng.” Cô bước lên một bước, đưa tay gõ nhẹ vào cánh cửa gần nhất.

“Xin chào! Tôi là Nguyễn Huyền, tôi đến từ nơi khác! Chúng tôi cần giúp đỡ!” Cô cố gắng nói thật rõ ràng.

Một lúc sau, cánh cửa mở ra, để lộ một người phụ nữ trung niên, khuôn mặt đầy lo âu. “Cương thi đang hoành hành, các ngươi đến đây để gây rối sao?” Bà ta hỏi với giọng đầy cảnh giác.

“Không, không!” Huyền vội vàng đáp. “Chúng tôi chỉ muốn tìm một nơi an toàn. Chúng tôi không phải kẻ thù!”

Minh đứng bên cạnh, ánh mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào người phụ nữ. “Bà có biết nơi nào có thể giúp chúng tôi không? Chúng tôi đang bị truy đuổi.”

Người phụ nữ nhìn họ một lúc, rồi lắc đầu. “Đi vào trong. Nhưng các ngươi phải hứa sẽ không gây rối.”

“Cảm ơn bà!” Huyền thở phào nhẹ nhõm, rồi bước vào trong. Ngôi nhà nhỏ chỉ có vài món đồ đơn giản, nhưng lại mang đến cảm giác ấm cúng.

Huyền và Minh ngồi xuống, còn người phụ nữ nhanh chóng đi vào bếp. “Tôi sẽ chuẩn bị chút gì đó cho các ngươi,” bà ta nói, rồi quay lại với một chén nước.

“Cảm ơn bà,” Huyền nói, cảm giác như có chút yên tâm. “Bà có biết gì về những cương thi không?”

Người phụ nữ nhìn Huyền, đôi mắt đầy lo lắng. “Chúng là những linh hồn bị mắc kẹt. Chúng ta không thể đối phó với chúng một mình. Nhưng… có người trong làng biết nhiều hơn, một thầy phù thủy.”

“Thầy phù thủy?” Minh hỏi, ánh mắt sáng lên. “Ông ấy ở đâu?”

“Ở cuối làng, trong một ngôi nhà cũ. Nhưng hãy cẩn thận, ông ấy không thích người lạ,” bà ta cảnh báo.

Huyền và Minh nhìn nhau, có vẻ như đã tìm ra hướng đi mới. “Chúng tôi sẽ đi tìm ông ấy,” Huyền quyết định. “Cảm ơn bà rất nhiều.”

Khi họ đứng dậy để rời đi, người phụ nữ dừng lại, ánh mắt chăm chú. “Nếu các ngươi gặp nguy hiểm, hãy quay lại đây. Tôi sẽ giúp.”“Chúng tôi sẽ nhớ,” Minh đáp, rồi cùng Huyền đi ra ngoài.

Khi ra khỏi nhà, Huyền cảm thấy như có một làn sóng mát lạnh cuốn lấy mình. “Thầy phù thủy có thể giúp chúng ta tìm ra cách để đánh bại cương thi,” cô nói, lòng dâng lên hy vọng.

“Đúng vậy,” Minh đồng ý. “Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận. Cương thi có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.”

Huyền gật đầu, rồi cả hai tiến về phía cuối làng. Những ngôi nhà dần thưa thớt, không khí trở nên im ắng. Cảm giác hồi hộp bao trùm lấy họ.

Khi đến gần ngôi nhà cũ, Huyền cảm thấy tim mình đập nhanh. “Có vẻ như không ai sống ở đây,” cô thì thầm.

“Nhưng chúng ta phải vào,” Minh nói, ánh mắt kiên quyết. “Chỉ có cách đó mới có thể tìm được hy vọng.”

Huyền gật đầu, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi lo lắng. “Nếu thầy phù thủy không muốn giúp chúng ta thì sao?”

“Chúng ta phải thuyết phục ông ấy,” Minh đáp. “Hãy để tôi làm.”

Minh gõ cửa, tiếng gõ vang lên trầm bổng. Một lúc sau, cánh cửa mở ra, để lộ một người đàn ông lớn tuổi, với ánh mắt tinh anh nhưng đầy bí ẩn. “Các ngươi đến đây làm gì?” Ông hỏi, giọng nói trầm ấm.

“Chúng tôi cần sự giúp đỡ của ông,” Minh nói, không do dự. “Cương thi đang hoành hành, và chúng tôi muốn biết cách đánh bại chúng.”

Người đàn ông nhìn họ một lúc, rồi cười khẽ. “Cương thi không đơn giản như các ngươi nghĩ. Chúng là những linh hồn phức tạp, và không phải ai cũng có thể điều khiển chúng.”

“Nhưng chúng tôi không thể đứng nhìn,” Huyền xen vào. “Chúng tôi muốn thay đổi số phận của mình và những người xung quanh.”

Ánh mắt người đàn ông trở nên sắc bén hơn. “Cô nói rất đúng. Nhưng để làm được điều đó, cô phải hiểu rõ sức mạnh của bản thân.”

Huyền cảm thấy một luồng nhiệt huyết dâng lên trong lòng. “Tôi sẵn sàng học hỏi.”

“Được rồi,” ông nói, ánh mắt có phần mềm mại hơn. “Nhưng hãy chuẩn bị tâm lý, vì con đường này không hề dễ dàng.”

Minh và Huyền nhìn nhau, sự quyết tâm trong ánh mắt họ không thể che giấu. Họ đã bắt đầu một hành trình mới, và giờ đây, mọi thứ trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.

“Chúng ta sẽ làm được,” Minh thì thầm, nắm chặt tay Huyền.

Huyền cảm nhận được sức mạnh từ cái nắm tay đó, và cô biết rằng không chỉ có cương thi đang chờ đợi họ. Cô đã tái sinh, và giờ đây, cô không chỉ muốn sống sót, mà còn muốn thay đổi số phận của mình trong thế giới đầy rẫy cạm bẫy này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn