Tái Sinh Cùng Cương Thi

Chương 18: Cuộc chiến nội bộ

Huyền đứng ở cổng làng, ánh nắng rực rỡ chiếu xuống, nhưng lòng cô vẫn nặng trĩu. Hôm nay, cô quyết định sẽ gặp lại Ngọc Diệp. Dù biết Diệp không phải là người dễ tin tưởng, nhưng thông tin mà cô ta có thể cung cấp về Nguyễn Tài có thể là cơ hội không thể bỏ lỡ.

Khi Huyền tiến vào khu rừng nơi hẹn gặp, không khí trở nên nặng nề. Cô cảm giác như có điều gì đó đang âm thầm chờ đợi. Bỗng, tiếng bước chân vang lên từ phía sau, làm Huyền giật mình. Minh, với vẻ mặt nghiêm túc, xuất hiện bên cạnh.

“Cô không định đi một mình chứ?” Anh hỏi, ánh mắt có phần lo lắng.

“Minh, em chỉ muốn tìm hiểu rõ hơn về Diệp. Có thể cô ta biết điều gì đó có lợi cho chúng ta,” Huyền giải thích.

“Ngươi không thể chắc chắn về điều đó,” Minh nhấn mạnh. “Cô ta có thể đang lợi dụng ngươi.”

Huyền gật đầu, nhưng quyết tâm vẫn không thay đổi. “Em biết. Nhưng em muốn tự mình kiểm chứng.”

“Được rồi, nhưng ta sẽ đi cùng,” Minh nói, không để cô có cơ hội từ chối.

Khi đến nơi hẹn, Diệp đã đứng chờ sẵn. Nụ cười của cô ta vừa quyến rũ vừa bí ẩn, khiến Huyền cảm thấy không thoải mái. “Chào mừng hai người. Ta đã đợi các ngươi,” Diệp nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa nhiều ý nghĩa.

“Cô có thông tin gì về Nguyễn Tài?” Huyền hỏi, không vòng vo.

Diệp nhướng mày, như thể đánh giá sự quyết đoán của Huyền. “Trực tiếp như vậy sao? Thú vị đấy.”

“Cô không cần phải chơi trò chơi nữa,” Minh cắt ngang, giọng điệu lạnh lùng. “Chúng tôi cần thông tin thực sự.”

Diệp nhìn Minh, ánh mắt sắc lạnh. “Rất tốt. Nhưng mọi thứ đều có giá của nó. Ta cần một cái gì đó từ các ngươi trước.”

Huyền cảm thấy căng thẳng. “Cô muốn gì?”

“Tìm hiểu về sức mạnh của cương thi mà các ngươi đang điều khiển. Đó là thứ ta cần,” Diệp nói thẳng thừng.

“Không thể nào,” Minh phản bác. “Chúng ta không thể tiết lộ sức mạnh của mình cho cô.”

“Vậy thì, chúng ta không có gì để bàn nữa,” Diệp nói, giọng điệu trở nên lạnh lẽo. “Nguyễn Tài không chờ đợi ai cả. Hắn sẽ không để các ngươi sống yên.”

Huyền nhìn Minh, họ đều cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập. “Đợi đã,” Huyền nói. “Nếu cô thật sự muốn giúp, hãy cho chúng tôi biết cách.”

Diệp mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không có chút ấm áp nào. “Ta sẽ giúp các ngươi, nhưng phải có thỏa thuận. Khi các ngươi cần, ta sẽ yêu cầu một thứ.”

“Cái gì?” Huyền hỏi, cảm thấy lo lắng.

“Chỉ là một chút thông tin nhỏ. Cái giá không quá cao,” Diệp đáp, vẻ mặt bí ẩn.

Minh lắc đầu. “Chúng ta không thể tin tưởng cô ta, Huyền.”

“Tôi hiểu,” Huyền nói, cảm giác mâu thuẫn trong lòng. “Nhưng nếu chúng ta không nắm bắt cơ hội này, có thể sẽ quá muộn.”

Cuộc trò chuyện trở nên căng thẳng, và Huyền cảm thấy không khí xung quanh như nặng trĩu. Cô không muốn để Diệp thao túng nhóm, nhưng cũng biết rằng thời gian không đứng yên.“Được rồi, chúng ta sẽ suy nghĩ về đề nghị của cô,” Huyền nói. “Nhưng hãy nhớ, chúng tôi sẽ không dễ dàng chấp nhận.”

Diệp gật đầu, nhưng trong ánh mắt cô ta, Huyền cảm thấy một điều gì đó không ổn. “Hãy suy nghĩ kỹ. Thời gian là kẻ thù lớn nhất của các ngươi.”

Trở về, cả hai im lặng. Minh có vẻ suy tư, còn Huyền thì cảm thấy băn khoăn. Cô biết rằng mâu thuẫn trong nhóm sẽ không chỉ dừng lại ở Diệp. Những mâu thuẫn khác cũng đang dần hình thành.

Khi họ trở về chỗ nghỉ, Linh và Khải đang tranh cãi về một chiến lược. “Chúng ta không thể chỉ ngồi đây chờ đợi,” Linh nói, vẻ mặt sốt sắng. “Phải hành động ngay.”

Khải gật đầu, nhưng có vẻ không hài lòng. “Nhưng làm gì bây giờ? Chúng ta không có đủ thông tin.”

“Chúng ta có thể tìm kiếm thêm cương thi,” Linh đề nghị. “Nhưng phải cẩn thận.”

Huyền chen vào. “Chúng ta cần phải có một kế hoạch cụ thể. Không thể hành động bừa bãi.”

Minh nhìn mọi người, rồi nói. “Nếu chúng ta muốn thành công, phải có sự đồng lòng. Mọi người phải tin tưởng nhau.”

“Tin tưởng?” Khải cười khẩy. “Chúng ta đang sống trong một thế giới đầy rẫy kẻ thù. Liệu có ai thực sự tin tưởng ai không?”

“Đó là lý do tại sao chúng ta cần phải hàn gắn mâu thuẫn,” Huyền nói, ánh mắt nhìn khắp nhóm. “Nếu không, chúng ta sẽ tự hủy hoại chính mình.”

Không khí trở nên căng thẳng. Mọi người nhìn nhau, sự nghi ngờ bắt đầu len lỏi. Huyền cảm nhận được sự chia rẽ đang hình thành, và cô biết rằng phải hành động ngay trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

“Chúng ta cần một cuộc họp,” Huyền đề xuất. “Hãy thảo luận mọi thứ, từ thông tin đến các kế hoạch sắp tới. Không ai được giữ bí mật.”

Mọi người gật đầu, nhưng trong ánh mắt của họ, Huyền thấy sự ngần ngại. Một phần trong cô lo lắng rằng cuộc họp này có thể không mang lại điều gì tốt đẹp.

Khi màn đêm buông xuống, nhóm quây quần lại bên một đống lửa. Huyền cảm thấy lòng mình nặng trĩu khi nhìn vào ánh mắt của từng thành viên. Ai cũng có nỗi lo riêng, nhưng không ai dám lên tiếng.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Minh hỏi, phá tan bầu không khí im lặng.

“Cần phải nói về Diệp,” Linh lên tiếng. “Cô ta không phải người đáng tin.”

“Nhưng có thể cô ta biết điều gì đó quan trọng,” Huyền nói. “Chúng ta không thể bỏ qua cơ hội này.”

Khải nhíu mày. “Cô ta chỉ đang lợi dụng chúng ta thôi.”

“Không, có thể không hẳn vậy,” Huyền kiên quyết. “Chúng ta cần phân tích kỹ lưỡng tình huống này.”

Cuộc tranh luận diễn ra căng thẳng, từng lời nói như lửa đổ thêm dầu. Huyền cảm nhận được sự chia rẽ giữa các thành viên, và cô biết rằng nếu không tìm ra cách hàn gắn mâu thuẫn này, họ sẽ không thể đứng vững trước Nguyễn Tài.

Bất chợt, tiếng bước chân vang lên. Một bóng người xuất hiện trong ánh lửa, là Ngọc Diệp. “Xin lỗi vì đã làm phiền cuộc họp của các ngươi,” cô ta nói, nụ cười vẫn quyến rũ nhưng có phần lạnh lẽo. “Nhưng ta có thể giúp các ngươi.”

Sự xuất hiện của Diệp khiến không khí trở nên căng thẳng hơn. Huyền nhìn Minh, ánh mắt anh đầy lo lắng. Cô biết rằng mọi thứ sẽ không dễ dàng, nhưng cuộc chiến nội bộ chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn