Ta Và Thị Lang Nhân Là Oan Gia

Chương 6

15



Chớp mắt đã đến ngày Đông chí.



Ta theo phụ mẫu đến Hộ Quốc Tự. Mẫu thân là vì bữa cơm chay kia mà đến, phụ thân thì cái thói ham đ.á.n.h cờ, muốn cùng đám bằng hữu hòa thượng phân cao thấp một phen.



Ta buồn chán vô cùng, liền túm lấy một tiểu sa di, bảo hắn dẫn ta dạo chơi quanh chùa.



Này, khéo thế chứ lại?



Chỉ thấy Diệp Khuynh hai má đỏ bừng, ánh mắt mê ly, đang cùng một nữ t.ử thân mặc dạ hành, phong tư hiên ngang quấn lấy nhau trong một tiểu viện vắng vẻ.



Ta lấy ra một đồng tiền đồng, b.úng một cái, trúng ngay hông trái của Diệp Khuynh. Hắn thân mình lệch đi, nhất thời thất thủ, bị nữ t.ử kia tóm lấy vạt áo.



Diệp Khuynh không nhìn nữ t.ử nọ, mà lại kinh ngạc quay đầu nhìn ta.



Vừa thấy là ta, thần sắc hắn liền trở nên xấu hổ, phẫn nộ, lại mang theo vài phần oán độ/c.



Nữ t.ử kia nghiêng đầu nhìn thấy ta, lập tức thu chiêu, lui về sau, cảnh giác hỏi: ”Thiếu hiệp có ý gì?”



Diệp Khuynh lảo đảo vài bước rồi đứng vững, thở dốc từng hơi nặng nề, lạnh lùng trừng mắt nhìn ta, chẳng thèm mở miệng.



Ta khoanh tay tựa vào cổng viện, nhàn nhạt nói: ”Giúp ngươi đấy, cô nương, không cần cảm tạ ta đâu.”



”Ngươi!” Diệp Khuynh giống như không thể tin nổi.



Ta chỉ vào hắn, lại hướng về nữ t.ử kia mà nhe răng cười: ”Hay là, ta giúp cô nương đ.á.n.h ngất hắn đi nhé?”



”Chu Tuyết Sinh!”



Diệp Khuynh giận dữ gầm nhẹ.



Khuôn mặt hắn lại càng đỏ hơn, chẳng rõ là vì phẫn nộ hay xấu hổ.



Hai mắt tựa như muốn phóng ra mũi tên sắc lạnh.



Tiểu sa di bị ta chắn sau lưng, đ.â.m vào huyệt của ta một cái, rồi len ra phía trước, vội vã niệm Phật hiệu: ”Thí chủ, đây là Phật môn thanh tịnh, chớ tạo ác nghiệp.”



Nữ t.ử kia liền bay đi mất.



Ta chọc vào cái đầu trọc lóc của tiểu sa di: ”Lo chuyện bao đồng! Ta đáng ra nên khâu miệng ngươi lại mới phải.”



Tiểu sa di gạt tay ta ra, chạy tới bên Diệp Khuynh, đỡ lấy hắn: ”Diệp ca ca, huynh không sao chứ?”



Mặt mày Diệp Khuynh căng cứng, môi mím c.h.ặ.t, khom người để tà áo che đi chỗ xấu hổ kia, gắng gượng khiến bản thân giữ vẻ điềm tĩnh, song ta vẫn thấy được sự nhẫn nhịn vất vả của hắn, tựa như chỉ một khắc nữa thôi sẽ mất khống chế.



Ta cười đầy ác ý: ”Diệp đại nhân, có muốn ta đưa ngươi đến Di Hồng Lâu không?”



Diệp Khuynh thở hổn hển hai hơi, ánh mắt lạnh buốt, nghiến răng nói: ”Cút!”



”Ha ha ha…”



Ta chắp tay sau lưng, cười lớn rời đi.



Qua miệng Diệp Lan, ta biết được thân phận của nữ t.ử kia, nàng ta là người của một tiêu cục nào đó.



Nghe nói năm xưa khi Diệp Khuynh điều tra một vụ án, đã vô tình cứu muội muội nàng ta một mạng, từ đó cô nương ấy liền đem lòng tương tư.



Về sau phụ thân nàng ta mang sính lễ đến cầu thân, lại bị Diệp Khuynh thẳng thừng từ chối.



Muội muội nàng ta vì vậy mà u sầu tuyệt vọng, cơm không ăn nước không uống, nàng ta mới bày ra cái trò ấy.



Chẳng bao lâu sau, vị cô nương kia viết thư gửi tới, nói thay mặt tỷ tỷ xin lỗi, còn nói không có mặt mũi nào gặp lại, sẽ về Giang Nam nương nhờ nhà ngoại.



Diệp Lan kể, đó đã là nữ t.ử thứ ba mươi hai vì huynh hắn mà sầu bi rời đi.



Hừ, Diệp Khuynh quả thật là hồng nhan hoạ thủy!



Thế nhưng Diệp Khuynh dạo gần đây lại có chút cổ quái.



Ánh mắt hắn nhìn ta như thể nhìn thấy quái vật, thấy hung thần, hễ gặp liền muốn tránh.



Thật là kỳ lạ!



Ta vốn là kẻ tính tình trái khoáy, người càng muốn tránh thì ta càng thích lượn lờ trước mặt cho ngứa mắt.



Mẫu thân từng bảo ta khiến người chán ghét.



Phụ thân mắng ta da mặt dày.



Triệu Ngọc trước kia không ưa gì ta, cũng vì bị ta quấn lấy riết rồi thành thân quen.



Vậy nên mấy bữa nay, ta cứ chực đường Diệp Khuynh hồi phủ, bày cái bộ mặt cà lơ phất phơ mà chặn đường hắn.



”Diệp đại nhân, có muốn uống chung chén trà?”



”Diệp đại nhân, mẫu đơn thắm đỏ, tặng ngài đó~”



”Con ếch này mày thanh mắt sáng, cho ngài đem chơi nhé?”



”Diệp đại nhân, xem kìa, con chim này biết nói đó! Đưa cho ngài giải khuây đấy!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Con chim kia đập cánh phành phạch, giọng the thé ch.ói tai: ”Mỹ nhân! Mỹ nhân! Đại mỹ nhân!”



Ban đầu hắn còn tưởng chỉ là tình cờ, giả bộ không thấy, định vòng qua, nhưng ta cứ cố ý chắn lối mấy lần, hắn dần dần sa sầm mặt mày, nhìn ta đầy u ám lãnh đạm.



Cuối cùng bị ta chọc đến phát cáu, mắt hoe đỏ, gào lên với ta: ”Chu Tuyết Sinh! Ngươi có thể cút cho xa ta một chút không!”



”Đừng đến quấy rầy ta! Ban ngày quấy, ban đêm cũng quấy!”



Lại còn: ”Ngươi trêu chọc ta làm gì, rốt cuộc trêu chọc ta làm gì!”



Ánh mắt hắn đầy giằng xé, thần sắc đau khổ u uất, như thể đã sắp chịu không nổi.



Ta chỉ cảm thấy người này càng lúc càng kỳ quặc.



Trước kia còn đẹp như mẫu đơn nở rộ, rực rỡ kiều diễm, nay lại như phủ tầng mây đen nặng trĩu, trong u ám còn ẩn ẩn sấm sét, giống y như trong truyền thuyết, những yêu quái sắp hóa hình thì phải trải qua thiên kiếp.



Chẳng lẽ, người này đi ngược luân thường, định hóa yêu quái thật sao?



Hà, thú vị!



Hoàng hậu nương nương năm nay không định tổ chức sinh thần long trọng, chỉ mở một bữa gia yến nho nhỏ, náo nhiệt một chút là được.



Diệp Khuynh cũng có tên trong danh sách tham dự.



Mẫu thân hắn là muội muội ruột của Hoàng hậu nương nương, cùng một bụng sinh ra.



Chậc, oan gia ngõ hẹp.



Bữa gia yến này không chỉ để ăn, mà còn là cơ hội cho nam nữ đến tuổi kết thân được dịp qua lại làm quen.



Người được chú ý nhất, đương nhiên là Diệp Khuynh, câu chuyện quanh bàn đều xoay quanh hắn.



Có người nói, hắn đã đến tuổi thành gia lập thất rồi, tuổi này của hắn có người đã làm phụ thân từ lâu.



Diệp Khuynh mặt lạnh như băng, khí thế ”người lạ chớ gần”, khiến mấy tiểu cô nương trừng mắt lườm nguýt ta như sắp phóng d.a.o.



Ồ, ta từng nghe bọn họ tụm lại xì xào, bảo vì ta mà Diệp đại nhân dịu dàng nho nhã giờ đây lại biến thành lạnh lùng băng lãnh.



Ta đau đớn day trán: ”Cái bộ dạng ấy của hắn, các vị cô nương xinh đẹp không sợ hắn ngoài đẹp trong rỗng à? Đừng để bị cái vỏ bọc mỹ miều lừa gạt đấy!”



Các cô nương quay đầu lại nhìn, kêu một tiếng rồi rối rít bước nhanh vài bước, tránh xa ta hơn.



Ta: ”…”



Cũng không đến mức chán ghét thế chứ?



Ta cúi người nhặt khăn tay dưới đất lên: ”Khăn tay này là của vị tiểu thư nào đây?”



Một cô nương cúi đầu bước ra, nhanh như chớp giật lại khăn tay rồi lập tức núp sau lưng người khác.



Ta còn chưa kịp nhìn rõ mặt, chỉ thoáng thấy một thoáng đỏ ửng lướt qua gò má nàng.



Ta ôm quyền, dáng vẻ chẳng ra thể thống gì: ”Các vị cô nương, quấy rầy rồi, ta cáo lui đây.”



Quay đầu lại đã thấy Diệp Khuynh đứng sau một nhành mai đỏ, cả người lạnh ngắt như cột băng giữa trời đông giá rét, đôi mắt sáng lạnh thấu xương, nhìn chằm chằm ta.



Ta không kìm được rùng mình.



Diệp Khuynh này… sao cảm giác có chút quỷ quái?



Thế nên ta chẳng nể nang chi hết, giữa tiệc liền mở miệng: ”Diệp đại nhân quả là mỹ nhân thiên hạ hiếm có, đẹp thì đẹp đấy, chỉ sợ là cái gối thêu hoa, nhìn thì được chứ chẳng dùng được.”



Cả bàn tiệc lặng ngắt như tờ.



Hoàng thượng vẫn luôn khoan dung với ta, không rõ là vì áy náy với mẫu thân ta hay gì, bèn phá vỡ sự im lặng, cất tiếng hỏi: ”Tuyết Sinh dường như rất có ý kiến với Diệp Khuynh? Tại sao thế?”



Ta dang hai tay, nhún vai, bộ dạng lưu manh lười biếng: ”Không đâu, nào có ý kiến gì, thích còn chẳng kịp ấy chứ! Cữu cữu có thể hiểu là tật xấu của trẻ con, cái gì thích thì cứ muốn trêu ghẹo.”



Lại là một tràng yên lặng kéo dài.



Một lúc sau, Hoàng hậu nương nương dè dặt hỏi: ”Tuyết Sinh, ngươi thích Khuynh nhi à?”



Ta gật đầu, dáng vẻ cà lơ phất phơ: ”Thích chứ, Diệp đại nhân đẹp nghiêng nước nghiêng thành, ai mà không thích?”



Thích cái kiểu khiến hắn khó chịu cơ.



Hừ.



Mọi người trên tiệc kẻ thì biến sắc, người thì nhìn ta lại nhìn Diệp Khuynh.



Ánh mắt bọn họ nhìn ta cứ như nhìn sinh vật lạ.



Sau bữa tiệc, ta chân bước chữ bát nghênh ngang tiến tới trước mặt Diệp Khuynh, nhe răng cười: ”Diệp mỹ nhân xinh đẹp động lòng người thế này, lòng ta sao mà không ngưỡng mộ cho được!”



Đồng t.ử Diệp Khuynh co rút, ánh mắt hoảng hốt, lập tức xoay người bỏ đi.



Nếu không phải trong cung cấm dùng võ công, ta đoán hắn đã bay mất tiêu bằng khinh công rồi.



Cái dáng vẻ tránh ta như tránh ôn thần của hắn, thực khiến người ta hả dạ.



Ta đứng sau hắn cười ha hả không ngớt.