Rồi vội vàng rời khỏi nơi thị phi này.
Lúc bước ra khỏi cửa, vừa khéo chạm mặt Cố Bạch trong bộ triều phục.
Không hiểu vì sao, ta luôn cảm thấy hắn rất quen mắt.
Cố Bạch nhướng mày, hỏi Toàn công công:
"Đây chính là Đức công công kia sao?"
Toàn công công mỉm cười đáp:
"Rất được bệ hạ sủng ái."
Nghe đến câu ấy, chân ta vừa bước ra ngoài đã mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống.
Chẳng bao lâu sau, Toàn công công cũng từ trong điện bước ra, đứng cùng ta ngoài điện.
Sau một lúc im lặng, ông nhìn ta rồi cười.
"Tiểu Đức Tử, ngươi quả thật có chút bản lĩnh."
Ta thì có bản lĩnh gì chứ?
Bản lĩnh truyền lời đồn sao?
Ta còn chưa làm gì, chuyện tai tiếng giữa ta và Tiêu Cẩn Du đã lan khắp hoàng cung.
Nghĩ đến dáng vẻ của Cố Bạch ban nãy, ta thậm chí còn nghi ngờ rằng lời đồn đã truyền khắp cả kinh thành.
Nếu vậy thì đúng là ta rất có bản lĩnh.
Ta cười với Toàn công công, nhưng chẳng muốn nói gì.
Để bầu không khí đỡ ngượng ngập, ta đành lên tiếng hỏi:
"Xin hỏi vị Cố đại nhân kia là ai?"
Toàn công công hơi cúi người nhìn vào trong điện một cái rồi mới đáp:
"Là thư đồng của bệ hạ thuở nhỏ, hiện giữ chức Đại Lý Tự khanh."
Thư đồng của Tiêu Cẩn Du...
Sao ta cứ có cảm giác đã từng gặp người này ở đâu rồi.
Ta còn chưa kịp nghĩ ra thì trong điện đã vang lên tiếng hét của Cố Bạch.
"Có người đâu! Có thích khách!"
Ta và Toàn công công vội vàng chạy vào.
Trong điện, ngoài Cố Bạch và Tiêu Cẩn Du đang ngã trên giường thì chẳng còn ai khác.
"Mau truyền ngự y!"
Cố Bạch vừa đỡ Tiêu Cẩn Du vừa quát lớn với Toàn công công.
Chỉ chốc lát sau, bên ngoài đã vang lên tiếng binh khí va chạm.
Ta lập tức theo Toàn công công chạy ra ngoài.
Toàn công công vừa chạy vừa hốt hoảng hô lớn:
"Mau truyền ngự y! Mau truyền ngự y!"
Ta men theo nơi phát ra tiếng đ.á.n.h nhau chạy tới, muốn xem rốt cuộc là ai đã làm chuyện mà ta không dám làm.
Vừa đến nơi, ta đã thấy mấy tên thị vệ đang vây đ.á.n.h một hắc y nhân bịt mặt.
Hắc y nhân quay đầu nhìn ta một cái, rồi vung một kiếm đ.á.n.h rơi toàn bộ binh khí trong tay mấy tên thị vệ trước mặt.
Đôi mắt ấy, dù có hóa thành tro ta cũng nhận ra.
Là Giáo chủ.
Ta trơ mắt nhìn hắn đ.á.n.h ngã mấy tên thị vệ, sau đó mũi chân khẽ điểm xuống đất, chuẩn bị phi thân lên mái điện.
"Đừng đi!"
Ta theo bản năng hét lớn.
Mang ta theo với, Giáo chủ!
Nếu ta còn ở lại đây, lần sau ngài chỉ có thể gặp ta ở bãi tha ma thôi!
Nhưng lời phía sau còn chưa kịp nói ra, chân ta đã vấp phải bậc thềm, cả người lập tức lăn xuống.
Ta lăn từ trên bậc thềm xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giáo chủ thì phi thẳng lên trời.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Đám thị vệ từ phía sau chạy tới nhìn thấy cảnh ấy, nhất thời không biết nên đuổi theo thích khách hay tới đỡ ta trước.
Cuối cùng, ngay dưới ánh mắt vây xem của mọi người, ta ngã đến bất tỉnh.
Đến khi tỉnh lại lần nữa, ta phát hiện Tiểu Hổ T.ử đang gục bên mép giường ngủ.
Ta nằm không thoải mái, vừa định xoay người thì đã đ.á.n.h thức hắn.
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn ta.
"Tiểu Đức Tử, ngươi vì bệ hạ mà ngay cả tính mạng cũng không cần nữa..."
???
Trời đất chứng giám!
Tiêu Cẩn Du sao có thể quan trọng bằng cái mạng của ta!
Chuyện ta vì cứu Tiêu Cẩn Du mà bị thích khách quật ngã trọng thương rất nhanh đã truyền khắp hoàng cung.
Có đôi khi ta thật sự cảm thấy nuôi nhiều người trong cung như vậy, chẳng qua chỉ để chuyên truyền mấy chuyện đồn đãi.
"Đức công công quả thật si tình với bệ hạ vô cùng..."
Ngoài cửa vọng vào giọng nói của một tiểu thái giám không biết là ai.
Ta đang uống t.h.u.ố.c, nghe vậy liền phun sạch ngụm t.h.u.ố.c lên mặt Tiểu Hổ Tử.
Tiểu Hổ T.ử chớp chớp mắt, nói: "Lần này thật sự không phải nô tài truyền ra."
Lời đồn trong cung càng lúc càng thái quá.
Đến cuối cùng, người ta lại truyền thành ta cho rằng Tiêu Cẩn Du không còn sống nổi nữa, nên định cùng thích khách đồng quy vu tận.
Ta nằm trên giường, nghe Tiểu Hổ T.ử thuật lại những lời đồn ấy, tức đến mức đ.ấ.m liên tiếp lên mép giường.
"Thật sự không phải như vậy."
Ta nhìn Tiểu Hổ T.ử bằng ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
Tiểu Hổ T.ử cũng nhìn ta, cuối cùng chỉ thở dài rồi gật đầu.
"Vâng."
Bộ dạng đó của hắn rõ ràng là chẳng hề tin lời ta.
Thương thế của ta thật ra không nặng như trong lời đồn, tĩnh dưỡng hai ngày là đã có thể xuống giường đi lại tung tăng.
Là ta đã có thể tung tăng.
Còn Tiêu Cẩn Du thì vẫn chưa tỉnh.
Điều này khiến ta mừng rỡ vô cùng.
Đây chẳng phải là thời cơ tốt nhất sao?
Ngay lúc ta chuẩn bị bỏ trốn, Toàn công công lại đến.
Ông vung phất trần trong tay một cái, mỉm cười hiền hòa nhìn ta rồi nói: "Bệ hạ hiện giờ vẫn hôn mê bất tỉnh, nếu Tiểu Đức T.ử ngươi đã khỏe, vậy hãy đến ngự tiền hầu hạ đi."
Lúc Toàn công công nói câu ấy, vẻ mặt như thể đã hiểu rõ tâm tư của ta, khiến ta nhất thời quên cả việc từ chối.
Đương nhiên, ta cũng chẳng có tư cách từ chối.
Thế là ta thuận lý thành chương chuyển đến tẩm cung của Tiêu Cẩn Du.
Hắn nằm trên long sàng, dáng vẻ suy yếu ấy hoàn toàn không giống vị bạo quân trong lời đồn, thích g.i.ế.c người như ngóe.
Nghe nói suốt mấy ngày nay, Thái hậu đến một lần cũng chưa từng ghé qua.
Nghĩ đến túi thơm của Thái hậu, lòng ta lại mềm nhũn.
Tiêu Cẩn Du xử lý chính sự, phê duyệt tấu chương đều vô cùng nghiêm túc, ngoài những lời đồn đại ra, ta cũng chưa từng thấy hắn thật sự g.i.ế.c ch.óc bừa bãi.
Ta nhìn gương mặt tuấn tú của Tiêu Cẩn Du, khẽ thở dài.
Nếu ta thật sự g.i.ế.c hắn, chẳng phải sẽ trái với sơ tâm trừ bạo an dân ban đầu của mình sao?
Nghĩ vậy, ta bước tới kéo lại chăn cho hắn.
Thế nhưng tay còn chưa kịp rút về đã bị Tiêu Cẩn Du nắm lấy.
Ta...
Ta nhìn đôi tay bị hắn giữ c.h.ặ.t, đang đặt ngay phía trên cổ hắn...
"Ngươi muốn g.i.ế.c trẫm?"
Lúc bước ra khỏi cửa, vừa khéo chạm mặt Cố Bạch trong bộ triều phục.
Không hiểu vì sao, ta luôn cảm thấy hắn rất quen mắt.
Cố Bạch nhướng mày, hỏi Toàn công công:
"Đây chính là Đức công công kia sao?"
Toàn công công mỉm cười đáp:
"Rất được bệ hạ sủng ái."
Nghe đến câu ấy, chân ta vừa bước ra ngoài đã mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống.
Chẳng bao lâu sau, Toàn công công cũng từ trong điện bước ra, đứng cùng ta ngoài điện.
Sau một lúc im lặng, ông nhìn ta rồi cười.
"Tiểu Đức Tử, ngươi quả thật có chút bản lĩnh."
Ta thì có bản lĩnh gì chứ?
Bản lĩnh truyền lời đồn sao?
Ta còn chưa làm gì, chuyện tai tiếng giữa ta và Tiêu Cẩn Du đã lan khắp hoàng cung.
Nghĩ đến dáng vẻ của Cố Bạch ban nãy, ta thậm chí còn nghi ngờ rằng lời đồn đã truyền khắp cả kinh thành.
Nếu vậy thì đúng là ta rất có bản lĩnh.
Ta cười với Toàn công công, nhưng chẳng muốn nói gì.
Để bầu không khí đỡ ngượng ngập, ta đành lên tiếng hỏi:
"Xin hỏi vị Cố đại nhân kia là ai?"
Toàn công công hơi cúi người nhìn vào trong điện một cái rồi mới đáp:
"Là thư đồng của bệ hạ thuở nhỏ, hiện giữ chức Đại Lý Tự khanh."
Thư đồng của Tiêu Cẩn Du...
Sao ta cứ có cảm giác đã từng gặp người này ở đâu rồi.
Ta còn chưa kịp nghĩ ra thì trong điện đã vang lên tiếng hét của Cố Bạch.
"Có người đâu! Có thích khách!"
Ta và Toàn công công vội vàng chạy vào.
Trong điện, ngoài Cố Bạch và Tiêu Cẩn Du đang ngã trên giường thì chẳng còn ai khác.
"Mau truyền ngự y!"
Cố Bạch vừa đỡ Tiêu Cẩn Du vừa quát lớn với Toàn công công.
Chỉ chốc lát sau, bên ngoài đã vang lên tiếng binh khí va chạm.
Ta lập tức theo Toàn công công chạy ra ngoài.
Toàn công công vừa chạy vừa hốt hoảng hô lớn:
"Mau truyền ngự y! Mau truyền ngự y!"
Ta men theo nơi phát ra tiếng đ.á.n.h nhau chạy tới, muốn xem rốt cuộc là ai đã làm chuyện mà ta không dám làm.
Vừa đến nơi, ta đã thấy mấy tên thị vệ đang vây đ.á.n.h một hắc y nhân bịt mặt.
Hắc y nhân quay đầu nhìn ta một cái, rồi vung một kiếm đ.á.n.h rơi toàn bộ binh khí trong tay mấy tên thị vệ trước mặt.
Đôi mắt ấy, dù có hóa thành tro ta cũng nhận ra.
Là Giáo chủ.
Ta trơ mắt nhìn hắn đ.á.n.h ngã mấy tên thị vệ, sau đó mũi chân khẽ điểm xuống đất, chuẩn bị phi thân lên mái điện.
"Đừng đi!"
Ta theo bản năng hét lớn.
Mang ta theo với, Giáo chủ!
Nếu ta còn ở lại đây, lần sau ngài chỉ có thể gặp ta ở bãi tha ma thôi!
Nhưng lời phía sau còn chưa kịp nói ra, chân ta đã vấp phải bậc thềm, cả người lập tức lăn xuống.
Ta lăn từ trên bậc thềm xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giáo chủ thì phi thẳng lên trời.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Đám thị vệ từ phía sau chạy tới nhìn thấy cảnh ấy, nhất thời không biết nên đuổi theo thích khách hay tới đỡ ta trước.
Cuối cùng, ngay dưới ánh mắt vây xem của mọi người, ta ngã đến bất tỉnh.
Đến khi tỉnh lại lần nữa, ta phát hiện Tiểu Hổ T.ử đang gục bên mép giường ngủ.
Ta nằm không thoải mái, vừa định xoay người thì đã đ.á.n.h thức hắn.
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn ta.
"Tiểu Đức Tử, ngươi vì bệ hạ mà ngay cả tính mạng cũng không cần nữa..."
???
Trời đất chứng giám!
Tiêu Cẩn Du sao có thể quan trọng bằng cái mạng của ta!
Chuyện ta vì cứu Tiêu Cẩn Du mà bị thích khách quật ngã trọng thương rất nhanh đã truyền khắp hoàng cung.
Có đôi khi ta thật sự cảm thấy nuôi nhiều người trong cung như vậy, chẳng qua chỉ để chuyên truyền mấy chuyện đồn đãi.
"Đức công công quả thật si tình với bệ hạ vô cùng..."
Ngoài cửa vọng vào giọng nói của một tiểu thái giám không biết là ai.
Ta đang uống t.h.u.ố.c, nghe vậy liền phun sạch ngụm t.h.u.ố.c lên mặt Tiểu Hổ Tử.
Tiểu Hổ T.ử chớp chớp mắt, nói: "Lần này thật sự không phải nô tài truyền ra."
Lời đồn trong cung càng lúc càng thái quá.
Đến cuối cùng, người ta lại truyền thành ta cho rằng Tiêu Cẩn Du không còn sống nổi nữa, nên định cùng thích khách đồng quy vu tận.
Ta nằm trên giường, nghe Tiểu Hổ T.ử thuật lại những lời đồn ấy, tức đến mức đ.ấ.m liên tiếp lên mép giường.
"Thật sự không phải như vậy."
Ta nhìn Tiểu Hổ T.ử bằng ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
Tiểu Hổ T.ử cũng nhìn ta, cuối cùng chỉ thở dài rồi gật đầu.
"Vâng."
Bộ dạng đó của hắn rõ ràng là chẳng hề tin lời ta.
Thương thế của ta thật ra không nặng như trong lời đồn, tĩnh dưỡng hai ngày là đã có thể xuống giường đi lại tung tăng.
Là ta đã có thể tung tăng.
Còn Tiêu Cẩn Du thì vẫn chưa tỉnh.
Điều này khiến ta mừng rỡ vô cùng.
Đây chẳng phải là thời cơ tốt nhất sao?
Ngay lúc ta chuẩn bị bỏ trốn, Toàn công công lại đến.
Ông vung phất trần trong tay một cái, mỉm cười hiền hòa nhìn ta rồi nói: "Bệ hạ hiện giờ vẫn hôn mê bất tỉnh, nếu Tiểu Đức T.ử ngươi đã khỏe, vậy hãy đến ngự tiền hầu hạ đi."
Lúc Toàn công công nói câu ấy, vẻ mặt như thể đã hiểu rõ tâm tư của ta, khiến ta nhất thời quên cả việc từ chối.
Đương nhiên, ta cũng chẳng có tư cách từ chối.
Thế là ta thuận lý thành chương chuyển đến tẩm cung của Tiêu Cẩn Du.
Hắn nằm trên long sàng, dáng vẻ suy yếu ấy hoàn toàn không giống vị bạo quân trong lời đồn, thích g.i.ế.c người như ngóe.
Nghe nói suốt mấy ngày nay, Thái hậu đến một lần cũng chưa từng ghé qua.
Nghĩ đến túi thơm của Thái hậu, lòng ta lại mềm nhũn.
Tiêu Cẩn Du xử lý chính sự, phê duyệt tấu chương đều vô cùng nghiêm túc, ngoài những lời đồn đại ra, ta cũng chưa từng thấy hắn thật sự g.i.ế.c ch.óc bừa bãi.
Ta nhìn gương mặt tuấn tú của Tiêu Cẩn Du, khẽ thở dài.
Nếu ta thật sự g.i.ế.c hắn, chẳng phải sẽ trái với sơ tâm trừ bạo an dân ban đầu của mình sao?
Nghĩ vậy, ta bước tới kéo lại chăn cho hắn.
Thế nhưng tay còn chưa kịp rút về đã bị Tiêu Cẩn Du nắm lấy.
Ta...
Ta nhìn đôi tay bị hắn giữ c.h.ặ.t, đang đặt ngay phía trên cổ hắn...
"Ngươi muốn g.i.ế.c trẫm?"