Ta Thật Sự Không Muốn Tranh Sủng!

Chương 2

Tiểu Hổ T.ử liếc mắt đã nhìn thấu tâm tư của ta.

"Ngươi chắc chắn sẽ không bị ném ra bãi tha ma đâu."

Lời an ủi ấy chẳng khiến ta thấy khá hơn chút nào.

Đêm đó, ta mơ thấy Tiêu Cẩn Du muốn cưỡng ép ta, kết quả phát hiện ta là nữ nhân, sau đó g.i.ế.c ta rồi ném xác ra bãi tha ma.

Ta chỉ muốn trở thành một hiệp nữ trừ gian diệt ác vì dân, tạm thời vẫn chưa muốn hy sinh vì dân, nhưng lúc này muốn rời khỏi hoàng cung cũng đã quá muộn.

Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn đã có người tới dẫn ta đi hầu hạ Tiêu Cẩn Du thay y phục.

Bởi vì giấc mộng đêm qua, nên bây giờ vừa nhìn thấy Tiêu Cẩn Du, trong đầu ta đã không còn bất cứ ý nghĩ linh tinh nào nữa.

"Quy củ đều đã học xong rồi chứ?"

Tiêu Cẩn Du mặc cho ta chỉnh lại y phục cho ngài, giọng nói tựa như sương sớm ban mai, lạnh lẽo mà trong trẻo.

Ta đang chỉnh y phục cho ngài thì bàn tay bỗng run lên, đến một câu cũng chẳng dám đáp.

Lúc này, Tiêu Cẩn Du dùng ngón tay khẽ nâng cằm ta lên rồi hỏi: "Sao vậy? Là câm à?"

Mỗi lần nói chuyện, giọng điệu của ngài đều như vậy, chẳng nghe ra chút cảm xúc nào.

Ta cũng không biết ngài có phải đang nổi giận hay không.

Ta vội vàng quỳ rạp xuống đất, dập đầu một cái rồi nói: "Xin bệ hạ thứ tội! Nô tài đáng c.h.ế.t! Vừa rồi nô tài nhìn thấy dung mạo phi phàm của bệ hạ nên nhất thời thất thần, mong bệ hạ thứ tội!"

Trong đại điện lập tức trở nên yên tĩnh.

Rất lâu sau, Tiêu Cẩn Du mới mang đôi ủng màu minh hoàng bước ngang qua trước mặt ta.

Ngài không nói sẽ trị tội ta, cũng không bảo ta đứng dậy.

Dưới sự ra hiệu kín đáo của Toàn công công, ta cứ thế quỳ trong tẩm điện của Tiêu Cẩn Du suốt một ngày.

Rõ ràng Tiêu Cẩn Du là một bạo quân chẳng biết thương dân, hậu cung cũng chưa có phi tần, ta thật sự không hiểu vì sao mãi đến giờ Hợi ngài mới trở về tẩm điện.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Ngươi vẫn còn ở đây sao?"

Nhìn thấy ta, ngài dường như có chút ngạc nhiên.

Xin hỏi câu này có lễ phép không vậy?

Ta nhìn chằm chằm vào tấm t.h.ả.m thêu hoa dưới đất, lặng lẽ trợn mắt một cái.

"Bệ hạ chưa cho nô tài đứng dậy, nên nô tài vẫn luôn quỳ ở đây."

Ta nịnh nọt đến vô cùng thành thạo.

Tiêu Cẩn Du bước đến trước mặt ta, dường như rất hài lòng với câu trả lời ấy.

"Vậy thì hầu hạ trẫm đi nghỉ đi."

Rõ ràng giọng điệu của ngài rất bình thản, không hề có chút ý tứ khinh bạc nào.

Nhưng ta lại nhớ tới những quy củ đã học hôm qua, chỉ cảm thấy toàn thân cứng đờ.

Ta quỳ dưới đất, đến động cũng không dám động.

Đầu óc ta xoay chuyển thật nhanh, nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể thoát khỏi miệng cọp.

Tiêu Cẩn Du lại ngồi xổm xuống, đưa tay nắm lấy cằm ta, buộc ta ngẩng đầu nhìn ngài.

Ngài thật sự rất đẹp, từ đôi mày đến ánh mắt đều như được họa sư tài hoa nhất thế gian dốc hết tâm huyết mới có thể vẽ nên.

"Kiên nhẫn của trẫm từ trước đến nay đều không tốt."

Giữa hai hàng mày của ngài thấp thoáng một tia lệ khí.

Đó mới là dáng vẻ của một bạo quân trong ấn tượng của ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nếu ta còn không mở miệng, câu tiếp theo của ngài e rằng sẽ là lệnh đem ta ném ra bãi tha ma.

"Nô... nô tài... chân... tê rồi..."

Đó là lời thật lòng.

Quỳ suốt cả một ngày, dù thân thể có là sắt thép thì đôi chân cũng phải tê cứng.

Tiêu Cẩn Du khựng lại.

Đôi mắt đen thẳm của ngài nhìn ta thật lâu.

Đúng lúc ta cho rằng mình sắp có kết cục giống chín tên thái giám trước, ngài lại buông tay ra.

"Trẫm không còn hứng thú nữa, ngày mai hẵng đến."

Lời ấy vừa dứt, đôi chân tê cứng của ta như lập tức hồi phục.

Không đợi Tiêu Cẩn Du nói thêm câu nào, ta đã vội vàng lui ra ngoài.

Khi ta trở về, Tiểu Hổ T.ử đã nằm xuống nghỉ ngơi.

Thấy ta bình an vô sự trở về, hắn có chút bất ngờ, lập tức bò dậy khỏi giường.

"Ngươi là người đầu tiên tự mình đi vào rồi lại tự mình bước ra đấy."

Trong giọng nói của hắn tràn đầy vẻ sùng bái đối với ta.

Tuy nghe xong câu ấy, ta chỉ cảm thấy sau lưng lạnh toát, nhưng trong lòng vẫn có chút hưởng thụ.

Đúng lúc ta đang định làm ra vẻ một phen thì cái bụng chẳng biết cố gắng của ta lại réo lên hai tiếng.

Trong phòng nhất thời rơi vào yên tĩnh.

Đúng lúc ấy, bụng ta như biết chọn thời cơ, lại tiếp tục réo thêm hai tiếng.

Khung cảnh lập tức trở nên vô cùng lúng túng.

Ta vội vàng cầm đồ dùng rửa mặt, chạy đi súc miệng rửa mặt.

Điều ta không ngờ là, khi rửa mặt xong trở về, trên bàn đã bày sẵn vài món ăn.

Ta nhìn Tiểu Hổ T.ử đã ngủ say, trong lòng nhất thời dâng lên chút cảm động.

Nhưng sau một đêm cảm động ấy, ta lại chỉ muốn g.i.ế.c hắn.

Bởi nhờ "công lao" của hắn mà sáng hôm sau, từ trên xuống dưới cả hoàng cung đều biết có một tiểu thái giám tên Tiểu Đức T.ử hầu hạ Hoàng thượng suốt một ngày, đến tối trở về thì vừa mệt vừa đói.

Ngay cả Tiêu Cẩn Du cũng biết chuyện.

Lúc ta đang mài mực cho ngài, ngài nhìn cổ tay trắng nõn của ta rồi hỏi: "Hôm qua ngươi hầu hạ trẫm cả một ngày?"

Trời đất chứng giám!

Những lời ấy tuyệt đối không phải do ta truyền ra!

Ta vội đặt nghiên mực xuống, cuống quýt quỳ xuống nói: "Trong lòng nô tài, từng giờ từng khắc đều chỉ mong được hầu hạ bệ hạ."

Nói như vậy... chắc sẽ không có vấn đề gì chứ?

Một lúc sau, Tiêu Cẩn Du hơi khom người, đưa tay nắm lấy cổ tay ta rồi kéo ta ngã vào lòng ngài.

Ngài khẽ nhướng mày, hỏi: "Ồ? Thật vậy sao?"

Đám người trong điện lập tức đồng loạt lui ra ngoài.

Tốc độ nhanh đến mức ta nghi ngờ bọn họ ai nấy đều mang tuyệt thế khinh công.

Nói thật, nếu Tiêu Cẩn Du là một nam nhân bình thường, còn ta là một nữ nhân bình thường.

Vậy thì lúc này, được nằm trong lòng một nam t.ử tuấn mỹ như vậy, hẳn ta sẽ đỏ mặt ngượng ngùng mà đáp một tiếng "vâng".