Ta Thật Sự Không Muốn Tranh Sủng!

Chương 18

Góc nhìn Tiêu Cẩn Du:

Mẫu hậu không yêu ta, từ nhỏ ta đã biết.

Những hoàng huynh đệ khác mỗi khi bị thương hay chịu ấm ức đều chạy đến trước mặt mẫu phi của mình mà khóc.

Còn mẫu hậu chỉ luôn nhìn ta bằng ánh mắt đầy phiền chán, bảo ta đứng phía sau cửa.

Dẫu ta là Thái t.ử cũng vậy.

Ta chưa từng được nghe từ miệng mẫu hậu một lời khen ngợi.

Cho đến khi một người xuất hiện.

Đó là biểu ca của ta, con trai của muội muội mẫu hậu, bằng tuổi với ta.

Huynh ấy luôn nhận được sự thiên vị vô bờ từ mẫu hậu, từng cử chỉ hành động đều được mẫu hậu để tâm.

Sự cưng chiều trong mắt mẫu hậu gần như tràn đầy, tất cả đều dành cho huynh ấy.

Điều khiến ta sợ hãi nhất là người ấy được nuôi dạy đến mức vô cùng kiêu ngạo mà cũng vô cùng xuất chúng.

"So với Thái t.ử, hắn mới càng giống Thái t.ử hơn."

Ta từng nghe có cung nhân nói như vậy.

Năm ấy ta mới chỉ tám tuổi.

Ta lén trốn trong tẩm điện của mẫu hậu, muốn cho người một bất ngờ trong ngày sinh thần.

Thế nhưng ta lại nghe thấy người nói với ma ma bên cạnh:

"Yến nhi lớn rồi, biết quan tâm người khác. Ngươi xem, biết hôm nay là sinh thần của bổn cung, còn mang một món đồ nhỏ đến tặng bổn cung."

Yến nhi chính là vị biểu ca kia của ta.

Khi nói những lời ấy, gương mặt mẫu hậu tràn đầy vẻ tự hào.

Tựa như Yến nhi mới là nhi t.ử do chính tay người vất vả nuôi dạy.

Ma ma nhận lấy món quà nhỏ thay người rồi cười nói:

"Đúng vậy, thiếu gia từ nhỏ đã rất hiếu thuận."

"Hôm nay ngược lại không thấy Thái t.ử điện hạ đâu."

Ma ma thuận miệng nhắc đến.

Nụ cười trên mặt mẫu hậu lập tức nhạt đi.

"Mặc kệ nó. Không biết nghe ai xúi giục, gần đây lại chăm chỉ tiến tới, nhìn mà bổn cung thấy phiền."

Ma ma khẽ thở dài.

"Nương nương, điện hạ từ nhỏ lớn lên bên cạnh người, chẳng lẽ người thật sự không có lấy một chút tình cảm sao?"

"Một đứa con hoang được ôm từ bên ngoài về, để nó thay Yến nhi chắn hết những đao thương tên b.ắ.n trong bóng tối đã là phúc phận của nó. Nếu sau này nó dám cản đường Yến nhi, bổn cung đương nhiên sẽ không nương tay."

Lúc nói những lời ấy, gương mặt mẫu hậu lạnh lùng đến tàn nhẫn.

Ma ma giúp người tháo cây trâm trên đầu, lại tiếp tục nói:

"Gần đây điện hạ vẫn luôn nói đau đầu, có phải chất độc trong người vẫn chưa được giải sạch không?"

"Tiện nhân Tĩnh phi kia ra tay quá độc. May mà bổn cung đã sớm đổi Yến nhi ra khỏi cung, nếu không còn chẳng biết phải chịu bao nhiêu khổ."

...

Thì ra ta chỉ là một công cụ được mang đến để thay Yến nhi gánh chịu những tổn thương ấy.

Ta chỉ là một đứa con hoang không rõ được ôm từ nơi nào về...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Những lời sau đó, ta không còn dám nghe nữa.

Ta nắm viên minh châu vừa xin được từ phụ hoàng trong tay, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống trên viên minh châu.

Ta co mình trong góc, khóc suốt cả một đêm.

Mọi chuyện từ trước đến nay, chỉ trong một đêm ta đều nghĩ thông suốt.

Mẫu hậu luôn không cho ta quá dụng công học hành, nói rằng mọi thứ vốn dĩ đều là của ta.

Ta từng cho rằng người thương ta, đau lòng ta.

Đến khi hiểu rõ, mới biết người chỉ sợ sau này ta sẽ cản đường người kia.

Kể từ đó, ta không còn ôm bất kỳ hy vọng nào với mẫu hậu nữa.

Ta cũng không bao giờ để người biết mình đã học được những gì, trước mặt người mãi mãi chỉ tỏ ra tầm thường, vô dụng.

Ta không ngờ Cố Bạch lại biết được chuyện này.

Huynh ấy lén kéo ta đến phía sau một hòn non bộ.

Khi nghe huynh ấy nói ra chuyện ấy, lòng ta khẽ hoảng loạn.

Bởi vì mẫu hậu lạnh nhạt, tuy ta mang thân phận Thái t.ử nhưng bên cạnh chẳng có lấy một người bằng hữu.

Các hoàng huynh đệ khác càng luôn cho rằng mình có thể thay thế vị trí của ta.

Chỉ có Cố Bạch, người làm thư đồng cho ta, là thật lòng đối đãi với ta.

Nếu huynh ấy đã biết chuyện này, e rằng sẽ không bao giờ đứng về phía ta nữa.

"Điện hạ cứ yên tâm, ta sẽ mãi mãi đứng về phía ngài."

Cố Bạch ra vẻ người lớn, giơ tay vỗ nhẹ lên vai ta.

Ta ngẩng đầu nhìn huynh ấy.

"Làm sao huynh biết được chuyện này?"

"Là có người tìm đến chỗ mẫu thân ta, muốn cầu mẫu thân che chở."

Cố Bạch hạ thấp giọng.

"Ta lén nghe được, nhưng mẫu thân đã xử lý người kia rồi, chắc hẳn sẽ không còn ai biết chuyện nữa."

Sẽ không còn ai biết thì đã sao?

Chỉ cần mẫu hậu biết là đủ rồi.

Chỉ cần người biết, ta sẽ mãi mãi chỉ là một đứa con hoang.

Từ đó, ta bắt đầu âm thầm học những điều mình nên học và cả những điều mình không nên học.

Rõ ràng mọi việc ta đều làm vô cùng kín đáo, vậy mà cuối cùng vẫn để mẫu hậu phát hiện.

Những cung nhân thân cận, đáng tin cậy bên cạnh ta lần lượt biến mất.

Tất cả đều bị người thay bằng tâm phúc của mình.

Người cho rằng ta chỉ là vẫn muốn lấy lòng người, nên còn dịu giọng khuyên ta đừng quá khổ cực.

Người đâu biết rằng ta đã sớm bắt đầu mưu tính tất cả.

Tên cung nhân bí mật mật báo với người cũng bị ta tìm ra.

Đó là lần đầu tiên ta dùng mưu kế hại c.h.ế.t một người.

Khi t.h.i t.h.ể tên cung nhân ấy được vớt lên từ dưới hồ, ta và Cố Bạch đang nấp phía sau hòn non bộ.

Cố Bạch nắm lấy bàn tay đang run rẩy của ta rồi nói:

"Điện hạ, phụ thân ta từng nói, con đường của bậc quân vương vốn được lát bằng m.á.u."