Sắc mặt hắn biến đổi, vành tai đỏ ửng: "Ta không phải liệt dương! Ta chỉ là... đối với nàng..."
Nói được một nửa, hắn cắn môi không chịu nói tiếp.
Ta sững sờ một chút, rồi lập tức bừng tỉnh đại ngộ.
Ý hắn là chỉ đối với ta mới được, nên muốn cầu cưới ta?
Chẳng lẽ kiếp trước ta trói hắn trên giường nhục nhã suốt ba ngày, nhục đến mức khiến hắn từ đó về sau chỉ có đối diện với ta mới có phản ứng?
Thế thì liên quan gì đến ta?
Dựa vào cái gì mà kiếp này hắn cứ phải bám lấy ta?
"Tần Vân Chu, kiếp trước ta mù mắt, kiếp này ngươi cứ yên tâm làm một tên phế vật đi. Đừng có trèo tường nhà ta nữa, ngã gãy chân ta không chịu trách nhiệm đâu."
Hắn túm chặt cổ tay ta: "Thanh Lam, kiếp trước những chuyện nàng làm với ta, ta đều có thể tha thứ cho nàng. Thậm chí... thậm chí đứa bé trong bụng nàng, ta cũng có thể chấp nhận. Vậy tại sao kiếp này nàng lại không thể chấp nhận ta?"
12.
Đứa bé?
Một cơn đau âm ỉ truyền từ thái dương, trước mắt thoáng chốc mơ hồ.
Thất hồn chứng của ta kiếp trước càng về sau càng phát tác dữ dội, thường xuyên thần trí không rõ suốt cả đêm.
Sau đó còn sinh được hai đứa nhỏ.
Đến cả cha của bọn trẻ là ai ta còn không biết.
Tần Vân Chu để che đậy chuyện mình liệt dương, chỉ đành bấm bụng nhận lấy, nói bên ngoài là con ruột của mình.
Nhưng sau lưng lại đối xử cực kỳ cay nghiệt với hai đứa trẻ, động tí là đánh mắng, bỏ đói, phạt quỳ.
Ta bắt gặp vài lần, tranh cãi gay gắt với hắn, hắn lại lạnh lùng đáp trả: "Chỉ là lũ hoang chủng, có thể sống sót đã là ân huệ rồi."
Ngay ngày trước khi ta định hạ độc, hắn bỗng đột tử.
Nếu không, lũ trẻ lớn lên sợ là sẽ bị hắn dày vò đến mức cả đời chẳng ngẩng đầu lên nổi.
......
Ta hất tay hắn ra, lùi lại một bước.
Ánh trăng chiếu lên gương mặt vẫn xinh đẹp nhưng lại khiến ta buồn nôn của hắn.
"Tần Vân Chu, ngươi nói ngươi chấp nhận đứa bé của ta, nhưng ngươi tự vấn lương tâm xem, hai đứa trẻ kiếp trước, ngươi đã bao giờ coi chúng là con ruột chưa?"
"Ngươi ngoài miệng nói tha thứ cho ta, nhưng trong lòng lại hận ta thấu xương.
Nay cầu cưới ta, chẳng qua là vì ngươi không thể với người đàn bà khác mà thôi."
Sắc mặt hắn tái nhợt.
Ta vớ lấy cây gậy, chẳng nói chẳng rằng giáng xuống đầu hắn một trận đòn đau điếng.
Tần Vân Chu bị đánh đến mức ôm đầu chạy trốn, chật vật trèo lên đầu tường rồi biến mất vào màn đêm ngoài tường.
Ta nhìn bóng lưng kẻ kia đang vội vã chạy trốn, lạnh lùng cười nhạt một tiếng.
Nếu chạy chậm thêm một bước nữa, ta sẽ khiến hắn cả đời này phải ngồi xe lăn!
......
13.
Ta vạn vạn không ngờ được, thất hồn chứng lại tái phát.
Lần tỉnh lại này, trên ngón tay ta lại xuất hiện thêm một chiếc nhẫn ngọc.
Toàn thân nhẫn sáng bóng nhuận trạch, mặt trong khắc một chữ 'Kiêu' với nét chữ vô cùng cứng cáp.
Ta lật đi lật lại ngắm nghía hồi lâu, càng nhìn càng thấy quen mắt, nhưng nghĩ nát óc cũng không thể nhớ ra đây là vật của ai.
Đây là lần đầu tiên ta đi ngủ ở ngoài về mà thuận tay mang theo một tín vật.
Ban ngày ta cứ hồn xiêu phách lạc, ngay cả khi A tỷ gọi dùng bữa cũng không nghe thấy, trong đầu chỉ toàn nghĩ xem chủ nhân của chiếc nhẫn này là ai, trông dáng vẻ thế nào, có dễ nói chuyện không, có khi nào sẽ đánh chếc ta không.
Cho đến buổi chiều, Thái tử tới phủ đưa đồ cho A tỷ, ta theo bản năng lôi chiếc nhẫn ra dưới ánh mặt trời ngắm nghía lần nữa, vừa vặn bị Thái tử nhìn thấy.
Chàng ta khựng bước chân, lông mày khẽ nhướn lên: "Thanh Lam muội muội nhặt được nhẫn của Bát hoàng thúc ta từ lúc nào thế?"
Ta: "...... Điện hạ, người nói lại xem, người là hoàng thúc nào của ngài?"
Thái tử: "Bát thúc ta, Tiêu Dao Vương Lục Tu Diêm."
"Nhẫn này mặt trong khắc chữ Kiêu, đó là tự của Bát thúc ta."
Tay ta run lên, chiếc nhẫn suýt chút nữa rơi xuống đất.
Tiêu Dao Vương?
Lục Tu Diêm?
Một vài mảnh ký ức mơ hồ tràn về.
Màn trướng màu đen huyền, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng, có kẻ ghé sát bên tai ta thấp giọng mắng một câu gì đó, giọng nói khàn đặc.
Ta lại nhớ tới dáng vẻ môi sưng đỏ, cổ đầy những vết cào của chàng ta tại Thần y quán trước đó, cùng với lời mà chàng đã nói về thời hạn ba tháng.
Lòng ta lạnh toát.
Đã trôi qua một tháng rồi.
Chỉ còn lại hai tháng thôi.
Ta nuốt nước bọt, ánh mắt khẩn khoản hướng về phía Thái tử: "Tỷ phu tương lai, cái đó... nếu ta đắc tội với Vương gia, ngài có thể..."
Thái tử nở nụ cười ôn hòa nhưng xa cách: "Nhị tiểu thư đang nói gì vậy? Nàng đắc tội với ai?"
Nhị tiểu thư?
Vừa nãy còn gọi là Thanh Lam muội muội, nghe thấy ta sắp gây họa, liền lập tức đổi miệng gọi Nhị tiểu thư rồi sao?
Khóe miệng ta giật giật, trong lòng bi phẫn đan xen.
Đây chính là tình nghĩa của tỷ phu tương lai đấy, gọi thì ngọt ngào, hễ nghe liên quan đến Diêm Vương, liền lập tức vạch rõ ranh giới, phủi sạch sẽ.
Không trông cậy được vào Thái tử rồi.
14.
Ta cắn răng, lập tức lục tung rương tủ, gom góp những loại dược liệu đắt nhất, trân bảo tốt nhất, chất đầy hai rương lớn, đích thân mang tới Tiêu Dao Vương phủ.
Khoảnh khắc Lục Tu Diêm bước ra gặp ta, ta đã biết, chuyện lần này còn nghiêm trọng hơn ta tưởng nhiều.
Chàng khoác một chiếc áo choàng màu đen huyền lỏng lẻo, tóc dài không búi, xõa tung trên vai, sắc mặt có chút tái nhợt, tựa như kẻ phóng túng hưởng lạc quá độ chưa kịp hồi phục.
Mà điều nhức mắt nhất là, trên gò má trái của chàng, in hằn một dấu răng rõ ràng.
Hộp quà trong tay ta suýt nữa thì rơi xuống đất.
Chàng nhìn xuống ta, khóe môi khẽ nhếch: "Tạ tiểu thư tới đây, là đã nghĩ xong cách giải thích với ta rồi sao?"
Ta rụt cổ lại, run rẩy đẩy hộp quà về phía chàng: "Vương gia, thần là đến để tạ tội. Là lỗi của thần, xin Vương gia đừng tức giận, thần... thần khi đó là phát bệnh, không khống chế được mình, chứ không cố ý mạo phạm Vương gia..."
Ta đem căn bệnh thất hồn của mình kể ra từ đầu đến cuối, giọng điệu thành khẩn, thái độ thấp kém, chỉ hận không thể quỳ xuống dập đầu ba cái để chứng minh sự trong sạch.
Chỉ nghe một tiếng 'kạch'.
Chén trà trong tay chàng đã bị bóp nát.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Lục Tu Diêm u u nhìn ta: "Tạ tiểu thư rất biết cách tìm cớ. Phát bệnh rồi... thì không nhận nợ nữa sao?"
"Ta không hề không nhận! Chẳng phải ta đã đích thân tới tạ lỗi rồi đây sao!"
Chàng đặt mảnh sứ vỡ xuống, chậm rãi đứng dậy, từng bước đi về phía ta.
Ta theo bản năng lùi lại, ngã ngồi xuống đất.
Không còn đường lui.
Lục Tu Diêm cúi người xuống, cổ áo khẽ mở rộng.
Lúc này ta mới nhìn rõ, dưới cổ và xung quanh xương quai xanh của chàng, chi chít toàn là dấu răng cùng vết đỏ, trông như thể bị thứ gì đó gặm nhấm suốt cả đêm.
"Tạ Thanh Lam. Toàn thân ta không còn chỗ nào lành lặn."
"Nàng không chỉ ngủ với ta trong quân doanh."
"Nay về kinh rồi, lại còn muốn ngủ thì ngủ, muốn chạy thì chạy, ngủ xong phủi mông bỏ đi coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nàng coi Lục Tu Diêm ta là cái gì?"
Trong quân doanh ???
Hỏng rồi.
Ta nhớ ra, năm đó chàng là Giám quân.
Ta từng hạ lệnh lục soát quân doanh vô số lần, lật tung mọi doanh trướng, mọi binh lính, chỉ duy nhất không kiểm tra doanh trướng của Giám quân.
Một là chàng địa vị cao quý, không ai dám động vào đồ đạc của chàng.
Hai là... ta hoàn toàn không ngờ tới, đường đường là Tiêu Dao Vương, lại là kẻ chịu thiệt mà vẫn im hơi lặng tiếng.
Thảo nào trước khi khải hoàn hồi kinh, chàng đã chạy trước nửa tháng, ngay cả yến tiệc mừng công cũng không tham dự.
Ta cứ tưởng chàng nhớ nhà, vội về kinh hưởng phúc.
......