Ta Tại Toàn Chân Cày Kinh Nghiệm

Chương 84: Tiêu Tương Dạ Vũ, Song Kiếm Chi Uy (2/2)

"Nhật Nguyệt Ma Giáo..."

Đôi mắt đục ngầu của Mạc Đại tiên sinh chợt lóe lên sát cơ lạnh lẽo. Đã xác định được thân phận đối phương, lão không còn nửa điểm bận tâm cố kỵ.

Ngũ Nhạc kiếm phái cùng Ma giáo kết oán trăm năm, nợ máu chất chồng. Thân là chưởng môn phái Hành Sơn, đối mặt với đám ma giáo yêu nhân tay nhuốm đầy máu tổ tiên Ngũ Nhạc kiếm phái, tuyệt không có đạo lý hạ thủ lưu tình.

Cước bộ lão chùng xuống, mượn thế tránh đi một nhát chém ngang, cánh tay phải thuận đà hơi rung.

Chỉ nghe "Tranh" một tiếng xé rách màn mưa, nương theo tiếng long ngâm lảnh lót, từ đáy cây hồ cầm cổ xưa trên tay Mạc Đại tiên sinh, một thanh trường kiếm cực mảnh, cực mỏng, cực kỳ nhu nhuyễn đã tuốt ra khỏi vỏ.

Trước miếu hoang u ám, kiếm quang màu xanh chợt nở rộ, tựa như tia điện giật mình lóe lên giữa màn mưa.

Đây chính là tuyệt học Hồi Phong Lạc Nhạn Kiếm của phái Hành Sơn, kiếm phong phiêu hốt nhẹ nhàng, kỳ ảo vô định, khiến đám ma giáo yêu nhân thậm chí nhìn không rõ Mạc Đại tiên sinh xuất kiếm thế nào.

Hai tên hảo thủ Ma giáo vừa rồi còn ôm lòng quyết tử dùng Tu La Tuyệt Mệnh Đao xông lên, chỉ thấy trước mắt thanh quang chớp lóe, yết hầu đã truyền đến một trận lạnh buốt. Thanh tế kiếm ngay khi cắt đứt yết hầu bọn chúng đã tựa như linh xà rụt về, thuận đà điểm xuyên mi tâm của tên giáo chúng thứ ba đang định bộc phát chưởng lực âm độc.

Trường kiếm vừa xuất, ba tên cường giả Ma giáo đã ôm lấy vết thương, ngã gục vũng bùn.

Thế trận vây công đằng đằng sát khí ban đầu, chớp mắt đã bị bộ kiếm pháp đỉnh cao này xé rách một khe hở đẫm máu.

Tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên liên hồi giữa đêm mưa vần vũ.

Đám giáo chúng Ma giáo còn sót lại tuy đều là những kẻ liều mạng từng trải bao trận huyết chiến, nhưng dưới ánh kiếm quang cực nhanh cực hiểm của Mạc Đại tiên sinh lại hoàn toàn không có sức chống trả, chỉ qua mấy hơi thở, lại thêm hai kẻ đổ máu bỏ mạng.

Duy chỉ có tên hương chủ dẫn đầu võ công cao hơn hẳn đồng bọn vài bậc. Mắt thấy thanh quang u sầm điểm tới, tránh không thể tránh, gã liền hú lên một tiếng quái dị, dồn hết bình sinh công lực múa tít thanh đơn đao tạo thành một đoàn bạch ảnh, gắt gao bảo vệ quanh yếu hại ngực bụng.

Chỉ nghe "Đinh đinh đương đương" một tràng vang lên liên tiếp, gã tuy miễn cưỡng đỡ được mấy chiêu sát thủ chí mạng, nhưng vẫn cảm thấy một luồng kiếm khí ác liệt thấu triệt truyền qua thân đao bức tới. Hổ khẩu chấn động đến tứa máu, đơn đao suýt nữa rời tay bay ra.

Nhìn lại quanh thân, vô thanh vô tức đã hiện thêm mấy đạo huyết luân sâu hoắm thấy xương, máu tươi tuôn ròng ròng hòa lẫn cùng nước mưa.

Tận mắt chứng kiến thủ hạ hao tổn hơn phân nửa chỉ trong khoảnh khắc, tên hương chủ trào dâng một nỗi tuyệt vọng lạnh lẽo. Gã biết rõ võ nghệ hai bên khác biệt một trời một vực, đợi đến khi thủ hạ chết sạch, chỉ bằng thanh đơn đao trên tay gã, dưới "Hồi Phong Lạc Nhạn Kiếm" xuất quỷ nhập thần của Mạc Đại, e rằng chống đỡ không nổi mười chiêu đã mất mạng.

Giữa ranh giới sinh tử, trong mắt gã chợt lóe lên tia tàn nhẫn. Chân khí trong cơ thể đột ngột nghịch hành, gã "Oa" lên một tiếng, phun ra một búng máu tươi hòa cùng chân khí nội gia cuồng bạo, hóa thành một đoàn huyết vụ nhìn thấy mà giật mình ngay trước mặt.

Đây vốn là một môn tà đạo bí pháp bá đạo vô cùng tổn hại âm đức của Ma giáo, bằng cách phá hủy tinh huyết bản thân để cưỡng ép nâng cao thực lực, dẫu hậu hoạn khôn lường.

Chỉ thấy mười ngón tay gã co lại như móc câu, với tốc độ cực nhanh luồn vào trong ngực, nương theo hai tay vung mạnh, dốc hết chút khí lực tàn dư hướng ra ngoài búng vãi.

Chốc lát, trong mưa đêm chợt nổi lên tiếng rít gào dị thường, từng đợt xé gió vang lên "Xuy xuy xùy xùy" dày đặc.

Mấy chục đạo u lam tế mang xé rách màn nước, tựa như một tấm lưới tử thần khổng lồ dang hình nan quạt, trùm xuống bao phủ lấy phần mặt và các đại huyệt quanh thân Mạc Đại tiên sinh.

Tên ma đầu này quả thực tàn nhẫn ác độc đến cùng cực, vốc ám khí vừa rải ra, hắn rắp tâm mặc kệ sống chết của đồng bọn, cuốn luôn cả mấy tên giáo chúng còn sót lại đang vây đánh Mạc Đại tiên sinh vào chung trận mưa châm!

Đám lam mang bé tựa sợi tóc, tản ra mùi hôi tanh lợm giọng ấy, thình lình lại là thứ ám khí tuyệt độc kiến huyết phong hầu của Nhật Nguyệt Thần Giáo, khiến người trên giang hồ nghe danh đã táng đởm kinh hồn —— "Hắc Huyết Thần Châm"!

Mạc Đại tiên sinh dĩ nhiên nhận ra sự lợi hại của vật này. Lão hãm phanh thế xông tới, tế kiếm trong tay lập tức vung múa, hóa thành một đoàn thanh ảnh kín không kẽ hở che chắn ngay trước mặt.

Tiếng "Đinh đinh đương đương" vang lên thanh thúy không dứt, đánh bật mọi độc châm bay tới.

Tên hương chủ Ma giáo xảo quyệt dị thường, thừa dịp Mạc Đại tiên sinh thu kiếm phòng thủ, thế công trì trệ trong nháy mắt, gã liền cưỡng ép vận lên một cỗ chân khí, thân hình bay ngược về sau, nhào lộn một vòng giữa không trung rồi mượn đà thoát khỏi miếu hoang, hốt hoảng lao vào giữa màn mưa đen kịt mịt mù bên ngoài.

Mưa xuân lạnh ngắt xối xả trút xuống, tên hương chủ Ma giáo há miệng thở dốc, cước bộ tuyệt không dám đình trệ lấy nửa nhịp.

Gã biết rõ khinh công của Mạc Đại trác tuyệt vô luân, chỉ hơi chần chừ sẽ bị một kiếm xuyên tim từ phía sau lưng.

Thế nhưng, ngay lúc gã vừa xông vào một con hẻm u ám, đinh ninh đã tạm thời thoát thân, bước chân đang băng băng lao đi chợt đứng sững lại.

Phía trước con đường lát đá xanh, chẳng biết tự khi nào đã đứng sừng sững một đạo thân ảnh hắc y bịt mặt trầm mặc.

Người nọ tựa như đã đứng chực sẵn từ lâu, vô thanh vô tức, hệt như dung nhập làm một với màn mưa, cản đứt đường đi của gã.

Trước có kẻ cản đường quỷ dị, sau có lão tông sư đoạt mệnh truy kích.

Cổ nhân có câu chó cùng rứt giậu, tên ma đầu lúc này tiến thoái lưỡng nan, biết rõ bản thân đã lâm vào tuyệt cảnh, ngược lại kích phát ra thứ hung tính lệ khí liều mạng từ tận xương tủy.

Chỉ nghe cổ họng gã phát ra tiếng gầm rống hệt như dã thú trúng tên, hai tay gắt gao siết chặt chuôi đao, dồn toàn bộ luồng chân khí cuồng bạo nhờ nghịch chuyển kinh mạch quán chú vào song thủ.

Nước đọng trên phiến đá xanh văng tung tóe, cả người gã lăng không vọt lên, người đao hợp nhất hóa thành một luồng sáng trắng lóa chói lòa, mang theo tiếng xé gió thê lương điên cuồng bủa tới, từ trên cao chém thẳng vào mặt hắc y nhân.

Thế đi của đao này hung hãn tột cùng, trung môn rộng mở, hoàn toàn chẳng màng đến sơ hở bản thân. Đúng là sát chiêu thảm liệt dốc lòng ngọc thạch câu phần, chỉ cầu đồng quy vu tận của Ma giáo.

Nhìn nhát đao mang thế tựa lôi đình, cuốn theo tinh phong huyết vũ bổ thẳng xuống đỉnh đầu, hắc y nhân nọ dường như chẳng hề né tránh, thân hình tựa ngọn núi sừng sững, vững vàng uyên đình giữa phong ba bão táp.

Ngay tại chớp mắt đao phong áp tới đỉnh đầu, chỉ nghe hai tiếng "Tranh tranh" long ngâm lảnh lót ngân vang. Hai tay người nọ đồng thời vươn nhẹ về sau, song kiếm nháy mắt đã tuốt ra khỏi vỏ.

Võ giả tầm thường nếu hai tay đều cầm kiếm, khó tránh khỏi phân tâm thiếu phương pháp, chiêu thức ràng buộc lẫn nhau, cực kỳ dễ lộ ra sơ hở. Thế nhưng hắc y nhân này sử dụng song kiếm, lại phảng phất như hai vị tuyệt đỉnh kiếm khách hoàn toàn tương thông tâm ý đang kề vai tác chiến.

Trường kiếm tay trái của hắn nghiêng nghiêng xuất ra, kiếm thế cổ sơ trầm ổn, công chính bình hòa, thấp thoáng tỏa ra khí tượng Xung Hư hòa hợp sâm nghiêm của Huyền Môn Đạo gia.

Nhất kiếm tưởng chừng chậm chạp này, lại chuẩn xác vô cùng đỡ lấy lưỡi đao hung bạo của hương chủ Ma giáo, chỉ khẽ nương nhẹ một dẫn, bạt ngang, luồng đao kình cuồng bạo đủ sức xẻ núi phá thạch bỗng chốc tựa trâu đất xuống biển, bị luồng kiếm ý trầm ổn kia triệt tiêu sạch sẽ.

Ngay tại khoảnh khắc điện quang thạch hỏa ấy, kiếm trong tay phải của hắc y nhân động.

Nếu nói tay trái kiếm là bàn thạch nặng tựa ngọn Thái Sơn, vậy thanh kiếm tay phải lại là ngọn gió phiêu dật nhẹ nhàng nhất giữa chốn sơn dã.

Trong chiêu kiếm ác liệt này ngầm mang theo thứ thần vận kỳ ảo khiến người ta hoa mắt, nhẹ nhàng phiêu hốt tột độ, hoàn toàn không vương khói lửa nhân gian. Nó chẳng chút cản trở nương theo kẽ hở hoàn hảo do thế kiếm tay trái tạo ra, vô thanh vô tức đâm tới.

"Xùy."

Một tiếng lưỡi sắc xẻng thịt cực khẽ, triệt để bị tiếng mưa rơi tí tách che lấp.

Chuôi trường đao trong tay tên hương chủ Ma giáo kia vẫn còn lơ lửng giữa không trung, nhưng hai mắt đã trố lên kinh hoàng. Yết hầu gã khò khè giật giật, chung quy không thể thốt ra nửa điểm thanh âm. Thi thể "Phanh" một tiếng đổ ập xuống vũng bùn, sinh cơ đoạn tuyệt.

"Lạch cạch."

Cùng lúc thi thể ngã xuống mặt đất, Mạc Đại tiên sinh chẳng rõ từ khi nào đã đuổi tới đầu ngõ.

Mưa lớn như trút nước, Mạc Đại tiên sinh tay cầm tế kiếm, bước chân lại tựa như cắm rễ, rốt cuộc không xê dịch thêm nửa phần.

Đôi mắt xưa nay vẫn luôn đục ngầu, khoảnh khắc này đang gắt gao nhìn chằm chằm cỗ thi thể chưa lạnh hẳn giữa ngõ mưa, cùng vị hắc y nhân đang bất nhanh bất mạn thu song kiếm vào vỏ.

Lão vừa tận mắt chứng kiến màn song kiếm hợp bích, thuấn sát hương chủ Ma giáo thần sầu kinh tuyệt lúc nãy!

Kẻ ngoài nghề xem náo nhiệt, người trong nghề xem môn đạo.

Chỉ thấy kiếm thế tay trái hắc y nhân kia cổ sơ ngưng trọng, kiếm ý dầy đặc tựa lưới, tựa như tường đồng vách sắt phong tỏa mọi không môn quanh thân, quả thực là môn hộ sâm nghiêm, tích thủy bất lậu. Mà thanh kiếm tay phải lại múa lượn khinh linh biến ảo, kiếm ý thanh nhã tuyệt luân, nhịp nhàng ăn khớp, tựa hoa rơi tuyết bay, tưởng chừng nhu hòa, kỳ thực chiêu chiêu tìm lối mà thâm nhập, tuyệt diệt mọi đường sống của đối thủ.

Hai lộ kiếm pháp hoàn toàn khác biệt cùng thi triển, một nghiêm một kỳ, một thủ một công, lại ngầm sinh tương trợ âm dương, dung hợp sự công chính bình hòa cùng sự phiêu dật nhẹ nhàng một cách thiên y vô phùng. Thật sự là bất khả tư nghị, quả có cái kỳ diệu đoạt thiên địa tạo hóa!

Đây rốt cuộc là loại kiếm pháp gì?!

Mạc Đại tiên sinh đầu đội nón rộng vành, khuôn mặt gầy gò khuất lấp hơn nửa vào bóng tối, chỉ thấy nước mưa trôi dọc theo đôi gò má hằn sâu nếp nhăn, ngón tay nắm kiếm thoáng siết chặt.

Lão chấp chưởng môn hộ phái Hành Sơn nhiều thập kỷ, tự xưng tường tận mọi kiếm pháp trên thiên hạ, thế nhưng hôm nay được mở rộng tầm mắt trước loại kiếm pháp tinh diệu tuyệt luân đến mức thần kỳ bực này, lòng bàn tay đang cầm kiếm cũng bất giác ứa mồ hôi.

Cách bức rèm mưa trùng điệp, Mạc Đại tiên sinh không thốt một lời, tựa pho tượng đất sừng sững cắm rễ giữa con hẻm sâu.

Nhìn kiếm khách hắc y che mặt nọ, lão thầm suy tính: "Người này kiếm pháp sâu không lường được, quả thật lão hủ cả đời hiếm thấy. Lại chẳng hay là phương nào cao nhân, lại vì cớ gì phải giấu đầu giấu mặt?"