Tạ Phủ

Chương 7

Lý Nguyệt Hoa đóng cửa suốt ba ngày.

Nàng luôn tự xưng mình khinh thường những chuyện bẩn thỉu thị phi nơi hậu trạch, còn từng công khai tuyên bố một khi phát hiện sẽ dùng gia pháp xử trí. Nhưng nay người phạm phải lại chính là nàng.

Cộng thêm việc Tạ Oánh lớn tiếng chỉ trích hành động của nàng trên bàn tiệc đều xuất phát từ chân tâm, ánh mắt người trên kẻ dưới trong phủ nhìn nàng khó tránh khỏi trở nên vi diệu.

Hôm ấy, cửa viện của nàng bỗng mở rộng.

Nàng phô trương bày một hương án giữa hoa viên Tạ phủ.

Mọi người không hiểu nàng muốn làm gì, nhao nhao vây tới.

Nàng đảo mắt nhìn mọi người trong phủ, cao giọng nói:

“Những ngày qua, trong phủ liên tiếp xảy ra chuyện quái dị, tất cả đều do tà túy gây nên. Khi theo quân, ta từng học được một pháp môn trừ tà độc truyền từ một vị đạo trưởng cao thâm. Hôm nay, ta sẽ đích thân lập đàn, thanh trừ tà túy!”

Ta đứng giữa đám người, ngáp một cái rồi xoay người rời đi.

Mỗi chuyện xảy ra trong phủ này đều do tâm niệm của chính bọn họ gây nên. Ta chẳng qua chỉ ngồi bên cạnh xem náo nhiệt, tiện tay quạt thêm vài luồng gió mà thôi.

Đêm nay là đêm trăng tròn mà ta đã mong đợi từ lâu.

Cũng là đêm cuối cùng ta ở lại Tạ phủ.

10

Đêm ấy, Tạ Uyên tới phòng ta.

Tâm trạng hắn sa sút, ôm ta hồi lâu không nhúc nhích, thấp giọng nói:

“Những ngày qua, ta cảm thấy mỗi người bên cạnh đều xa lạ đến cực điểm. Ta hết lần này đến lần khác tự nhủ rằng họ chỉ trúng tà, mắc chứng mê loạn nên mới như vậy. Nhưng trong lòng lại luôn có một giọng nói bảo ta rằng, đó mới chính là dáng vẻ thật sự của họ.”

“Tố Tâm, ngoài nàng ra, chỉ có nàng vẫn giống hệt dáng vẻ khi ta mới gặp nàng năm xưa.”

Hắn chăm chú nhìn ta hồi lâu, lúc định cúi xuống hôn, ta chỉ khẽ phất tay.

Hắn lập tức ngã xuống.

Ta yên lặng nhìn hắn một lát.

Nhớ tới dáng vẻ trước kia của hắn, lại nhớ tới những chuyện xảy ra sau khi hắn trở về phủ, trong lòng chỉ còn chút cảm xúc nhàn nhạt, không biết là tiếc nuối hay chán ngán.

Nửa canh giờ sau, ta thu hồi linh hạch từ trong cơ thể hắn.

Luồng sáng trắng ấm áp xoay tròn giữa không trung. Ta ngồi xếp bằng, từng chút dẫn linh hạch trở về đúng vị trí.

Cùng lúc ấy, tiếng Lý Nguyệt Hoa làm phép vang vọng vang vọng trên bầu trời Tạ phủ suốt cả đêm. 

……

Sáng hôm sau.

Ta hai tay trống không bước ra khỏi cổng lớn Tạ phủ.

Tình ái và vật chất của loài người, ta đều đã nếm trải.

Khi còn ở trong đó, quả thật cũng từng vui vẻ.

Nhưng lúc rời đi, ta lại chẳng hề lưu luyến.

Giống như ngồi dưới sân khấu xem một vở kịch, ta cũng theo người trên đài mà cười, mà khóc, tình cảm đều chân thành. Nhưng khi vở diễn kết thúc, ta vẫn là ta. Mọi chuyện trong kịch chẳng qua chỉ là một giấc mộng lớn.

Nghĩ như vậy, ta chỉ cảm thấy cả người nhẹ nhõm vô cùng, bước chân cũng vui vẻ hơn đôi chút.

Phía trước sương mù giăng kín trời.

Một màu trắng xóa phủ khắp đất trời.

Ta đi chừng nửa ngày, sương mù vẫn chưa tan. Bỗng trong màn sương thấp thoáng hiện ra đường nét của một tòa nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cổng cao sân rộng, ngói xanh tường trắng.

Trong lòng ta sinh nghi.

Đây là đường ra khỏi thành, từ bao giờ lại có một tòa phủ đệ lớn như vậy?

Khi tới gần, ta đột ngột dừng bước.

Trước cổng, một tiểu tư đang vừa ngáp vừa quét đất.

Thấy ta, hắn kinh ngạc hỏi: “Phu nhân, người ra khỏi phủ từ lúc nào vậy?”

Ta đứng nguyên tại chỗ, không nói gì, chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên.

Tòa phủ đệ trong màn sương trước mắt…

Rõ ràng chính là Tạ phủ.

Ta không nói một lời, lập tức quay đầu đi vào trong sương mù.

Nhưng chưa đi được bao xa, theo đường nét trong màn sương dần trở nên rõ ràng, ta lại nhìn thấy cổng lớn Tạ phủ cùng tiểu tư đang ngơ ngác nhìn ta.

Đứng trước cổng, lòng ta dần trầm xuống.

Ta được ý niệm của chúng sinh cung dưỡng, tai thính mắt sáng gấp mấy chục lần người phàm. Muốn khiến ta gặp phải *quỷ đả tường, vốn là chuyện không thể nào.

Thế nhưng lúc này…

Nó lại thật sự xảy ra.

(*Quỷ đả tường: là cách nói dân gian chỉ hiện tượng một người đi mãi nhưng cứ quay lại đúng chỗ cũ, không tìm được đường ra, như thể bị ma quỷ che mắt hoặc dẫn đường vòng.)

11

Trầm mặc một lát, ta nhấc chân bước vào.

Hồng Trần Vô Định

 

Nếu đã không thể đi được, vậy thì không đi nữa.

Ta thật sự muốn xem thử.

Tòa phủ đệ này rốt cuộc muốn làm gì.

Trong phủ vô cùng yên tĩnh, dường như ngay cả tiếng gió và tiếng chim cũng biến mất.

Sương mù lan vào trong một chút, có những làn mỏng lững lờ giữa không trung, có những luồng lại bám sát mặt đất chậm rãi trôi đi.

Tiểu tư đi theo phía sau ta, nhỏ giọng cầu xin:

“Vừa rồi nhất định là tiểu nhân có mắt như mù, không nhìn thấy người ra khỏi phủ. Xin người đừng trách tội…”

Bỗng nhiên mọi âm thanh im bặt, âm cuối như bị thứ gì đó nuốt mất.

Ta quay đầu lại.

Hành lang dài trống không, tiểu tư đã biến mất.

Đúng lúc này, cách đó không xa truyền tới tiếng người nói chuyện:

“Hôm nay hoa khôi đã giăng màn phù dung trong đình, chắc chắn sẽ là một phen cảnh đẹp đêm lành!” 

“Cái vẻ quyến rũ ấy, vóc dáng ấy, chậc chậc…”

“Mau đi thôi, lát nữa tới muộn thì không đến lượt đâu.”

Mấy tiểu tư và quản sự vừa cười nói vừa đi qua con đường nhỏ bên ngoài hành lang.

Trong lòng ta đầy nghi hoặc.

Bọn họ đang nói gì vậy? Trong Tạ phủ lấy đâu ra hoa khôi?

Ta lập tức sải bước đi theo.