Tạ Phủ

Chương 12

Cảnh tượng này vừa quỷ dị vừa đáng sợ.

Tạ Uyên và Lý Nguyệt Hoa đều trợn mắt há miệng nhìn hắn.

Ánh mắt ta rơi xuống bức tường phía sau Lạc Đình, bỗng lên tiếng:

“Bức tường này có vấn đề.”

Nửa canh giờ sau.

Dưới từng chưởng đ.á.n.h mạnh của Tạ Uyên, giữa bức tường dần lộ ra một khoang trống chật hẹp.

Bên trong khoang trống có một bộ xương khô bị khảm bên trong. 

Hai tay bộ xương bị quặt ra sau lưng, tứ chi vặn vẹo, giống như khi còn sống đã bị thứ gì đó cưỡng ép nhét vào, khóa c.h.ặ.t trong bức tường.

Tạ Uyên không thể tin nổi, lùi lại một bước.

Hiển nhiên hắn không ngờ trong bức tường thư phòng mà ngày thường mình vẫn thường xuyên ra vào lại phong kín một bộ hài cốt như vậy.

Hồng Trần Vô Định

 

Chẳng biết từ lúc nào Lạc Đình đã ngừng lặp lại động tác kia, ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm bộ xương.

Thần trí trong mắt hắn đã khôi phục sự tỉnh táo.

“Lạc thiên sư.”

Ta nhìn hắn.

“Đây là ngươi, đúng không?”

16

“Tố Tâm, đừng nói lời hồ đồ.”

Tạ Uyên lo lắng nhìn ta, sau đó quay đầu, sốt ruột hỏi Lạc Đình:

“Thiên sư, cuối cùng ngươi cũng tỉnh táo rồi sao? Vừa rồi ngươi giống như bị trúng tà, có phải chúng ta phải mau ch.óng g.i.ế.c sạch những con rối mộng cảnh nhỏ kia không? Nếu không, e rằng từng người chúng ta đều sẽ bị ảnh hưởng!”

Nhưng Lạc Đình không để ý tới hắn, ánh mắt dừng trên người ta, chậm rãi hỏi:

“Không biết vì sao phu nhân lại nói như vậy?”

Ta khẽ thở dài.

“Ảo cảnh này cũng do ngươi tạo ra, đúng không?”

Lạc Đình im lặng nhìn ta.

Ta thản nhiên đón lấy ánh mắt hắn.

Bỗng nhiên, khóe môi hắn từ từ cong lên, nở một nụ cười thật tươi:

“Đoán đúng rồi!”

Tạ Uyên và Lý Nguyệt Hoa lập tức trợn tròn mắt, vẻ mặt vừa mờ mịt vừa kinh hãi.

Tạ Uyên theo bản năng bước lên chắn trước mặt ta nửa bước, tay đặt lên chuôi kiếm, cảnh giác nhìn Lạc Đình.

Lạc Đình nghiêng đầu quan sát ta: “Vừa rồi là ngươi khống chế ta sao? Vậy nên ngươi không phải con người?”

Ta mỉm cười đáp: “Đúng vậy, không phải.”

Tạ Uyên đột ngột quay đầu nhìn ta, thất thanh hỏi: “Tố Tâm, nàng đang nói gì vậy!”

Sắc mặt Lý Nguyệt Hoa thoắt trắng bệch, không tự chủ được lùi lại nửa bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Lạc Đình gật đầu.

“Chẳng trách ngươi hoàn toàn không bị ảo cảnh ảnh hưởng. Phu quân của ngươi cũng không bị, hẳn cũng là vì ngươi, đúng không?”

Ta bất đắc dĩ thở dài: “Năm đó sợ hắn c.h.ế.t nơi biên quan, ta từng dùng linh hạch bản mệnh bảo vệ hắn bình an suốt ba năm.”

Tạ Uyên ngơ ngác hỏi: “Linh hạch gì…”

Không ai để ý tới hắn.

Lạc Đình nheo mắt: “Ngươi bắt đầu nghi ngờ ta từ khi nào?”

Ta nhìn thẳng vào hắn.

“Từ lâu rồi.”

“Ảo cảnh này rõ ràng được xây dựng dựa trên thuật khơi dậy tâm niệm của ta. Nhưng thứ ta khơi dậy chưa bao giờ là giả, mà là những vọng niệm chân thật vốn bị đè nén sâu trong lòng người. Ta chỉ khiến những vọng niệm ấy phơi bày trước mắt mọi người, còn ảo cảnh này lại khuếch đại chúng lên đến mức hoang đường.”

“Điều đó có nghĩa là Tạ Oánh quả thực tham lam, ham ăn uống, Chiêm thị quả thực từng làm chuyện gì đó với đôi tình nhân bỏ trốn, còn trong lòng Tạ Trấn Bắc thật sự luôn tồn tại một nữ t.ử. Vì vậy, nhất định phải có một sợi dây giống như xâu chuỗi từng hạt châu, kết nối tất cả những chuyện này lại. Mà kẻ nắm sợi dây ấy đã ẩn náu trong phủ từ lâu.”

Lạc Đình yên lặng nghe, mỉm cười: “Không sai, còn gì nữa?”

Ta tiếp tục nói:

“Điều khiến ta hoàn toàn xác nhận nghi ngờ chính là khoảnh khắc ngươi g.i.ế.c Tạ Trấn Bắc. Con rối mộng cảnh chỉ mất cảnh giác với người mà bản thân quen thuộc. Khi đó Tạ Trấn Bắc đã phát cuồng đến mức ngay cả con trai mình cũng không nhận ra, nhưng lúc nhìn thấy ngươi lại đột nhiên bất động. Câu cuối cùng bà ta nói hẳn là vì đã nhận ra ngươi, đúng không?”

Lạc Đình im lặng không đáp, một lát sau lại hỏi: 

“Vậy làm sao ngươi liên hệ bộ hài cốt này với ta?”

“Ba tháng trước, ta từng khơi dậy tâm niệm của Chiêm thị. Khi ấy bà ta đứng trước bức tường này, điên cuồng tự tát vào mặt mình. Bà ta nói bức tường bảo bà ta làm vậy, thứ bà ta nhắc tới hẳn chính là ngươi.”

Ta nhìn Lạc Đình: “Vậy nên đôi tình nhân mà Chiêm thị căm hận chính là ngươi và Tạ Trấn Bắc, đúng không?”

Vừa nghe câu ấy, sắc mặt Tạ Uyên lập tức mất sạch huyết sắc. Hắn há miệng, nhưng không thể thốt nổi một chữ.

“Ngươi đã bị nhốt vào bức tường này bằng cách nào, rồi lại thoát ra bằng cách nào?”

Ta nhìn chằm chằm Lạc Đình, ôn tồn nói:

“Hiện giờ ta có thể khơi dậy tâm niệm của ngươi bất cứ lúc nào, ngươi không thể làm gì chúng ta nữa. Chuyện đã đến nước này, chi bằng nói rõ tất cả.”

Lạc Đình nhìn ta, im lặng một lát rồi bật cười.

“Ta có thể thoát ra, phải cảm ơn… nàng ta.”

Hắn chỉ vào Lý Nguyệt Hoa.

Lý Nguyệt Hoa run lên, lắp bắp nói: 

“Không, ta không quen biết ngươi, chuyện này không liên quan đến ta!”

Trên mặt Lạc Đình vẫn mang nụ cười:

“Ta bị phong kín trong tường suốt mười sáu năm, thân thể bị nước bùa hóa tan, lại bị nguyền rủa không thể siêu sinh. Nếu không nhờ hôm qua ngươi lập đàn làm phép, vô tình làm nứt một khe hở trên phong ấn, e rằng ta thật sự sẽ vĩnh viễn bị giam trong nơi chật hẹp này.”

Tạ Uyên nghiến răng: “Nếu đã thoát được, ngươi cứ rời đi là được, vì sao còn phải gây ra những tai họa này!”

Lạc Đình liếc hắn một cái.

“Bởi vì cha mẹ ngươi đã hại ta thê t.h.ả.m biết bao…” 

17

Lạc Đình bắt đầu chậm rãi kể lại——