Tạ Phủ

Chương 1

Sau
1

Phu quân Tạ Uyên ngồi đối diện ta.

Ba năm không gặp, ta có phần không nhận ra hắn.

Hắn của ngày trước trắng trẻo tuấn tú, vừa nhìn thấy ta liền nở nụ cười, đôi mắt sáng tựa sao trời.

Còn lúc này, giữa mày hắn nhíu c.h.ặ.t, đôi môi mím thành một đường thẳng mỏng, làn da cũng thô ráp hơn rất nhiều.

“Phu quân?”

Ta do dự gọi hắn.

Hắn hờ hững “ừ” một tiếng, chân mày càng nhíu sâu hơn.

Không nhận nhầm, ta thở phào nhẹ nhõm.

Hóa ra chỉ là không còn đẹp như trước nữa.

Hắn nghiêm nghị mở lời:

“Lúc trước khi đưa nàng về phủ, ta quả thực từng hứa đời này sẽ không cưới thêm ai, nhưng thời thế đã khác.”

“Nguyệt Hoa là con gái của chủ tướng biên quan, từ nhỏ đã luyện võ, tinh thông binh pháp. Ba năm qua, nếu không có nàng bày mưu tính kế trước trận, cùng ta vào sinh ra t.ử, chưa chắc ta đã có thể trở về. Nàng tâm cao khí ngạo, từng thề tuyệt đối không cùng một nữ nhân khác hầu chung một phu quân, nhưng nay vì ta mà chịu hạ mình làm bình thê… ta sao có thể phụ nàng ấy?”

“Nếu nàng lo sau khi nàng ấy vào cửa sẽ lấn át nàng, vậy thì không cần. Nguyệt Hoa là người có thao lược trong lòng, không thèm để mắt tới những chuyện tranh sủng nơi hậu trạch. Danh phận của hai người ngang nhau, ta cũng sẽ đối đãi bình đẳng.”

Ngọn nến “tách” một tiếng, b.ắ.n ra tia lửa. 

Ánh lửa chập chờn trên gương mặt hắn, khiến khuôn mặt vốn nghiêm nghị nặng nề lộ ra vài phần sầu khổ.

Ta nhìn hắn, căng thẳng hỏi: “Phu quân và nàng ta đã từng có chuyện nam nữ chưa?”

Thân thể hắn hơi cứng lại, mím môi rồi trầm giọng nói:

“Ngày đó ta bị mai phục, thân mang trọng thương, cùng nàng ấy mắc kẹt trong hang động. Trời đông giá rét, nàng ấy dùng thân thể thiếu nữ sưởi ấm cho ta suốt một đêm… chỉ có lần ấy. Quân t.ử luận tâm không luận hành vi, trong chuyện này, ta và nàng ấy đều không thẹn với lòng.”

Hai mắt ta lập tức đỏ hoe, đau lòng dùng khăn lau nước mắt.

Tạ Uyên cau mày nhìn ta, trong giọng nói nhiều thêm một tia không vui.

“Trời đất rộng lớn, nữ t.ử nên thoát khỏi gông xiềng dùng vẻ yếu đuối để cầu người thương xót. Sau khi Nguyệt Hoa vào cửa, nàng hãy học hỏi nàng ấy nhiều hơn, hành xử không được nhỏ nhen như vậy nữa. Từ nàng ấy, nàng sẽ hiểu nữ t.ử cũng có thể ngẩng cao đầu sống quang minh lỗi lạc, đội trời đạp đất.”

Hắn nói từng câu từng chữ, nước mắt ta cũng không ngừng tuôn rơi.

Trong lòng chỉ còn lại một ý nghĩ:

Linh hạch của ta đã bị vấy bẩn rồi.

2

Ta không phải con người.

Ta vốn là một quả hạnh đặt trên bàn thờ trong miếu Quan Âm.

Một ngày nọ, tiểu hòa thượng dọn dẹp, vô ý va vào góc bàn. Ta lăn tròn xuống dưới bàn thờ, mắc kẹt trong khe đá, từ một quả hạnh tươi ngon dần biến thành quả hạnh khô quắt, rồi lại biến thành hạt hạnh.

Suốt ba trăm năm, ta hấp thu tro hương rơi xuống từ khe bàn, nhận vô số tín đồ thành kính quỳ lạy, không ngờ dần dần ngưng tụ được một viên linh hạch bản mệnh, hóa thành hình người.

Ta không phải tiên cũng chẳng phải yêu, không biết những pháp thuật cưỡi mây đạp gió, cũng không rõ bản thân rốt cuộc được tính là thứ gì. Nhưng đã hóa thành hình người, ta cũng không tiện quay lại dưới bàn thờ làm một món đồ trang trí, thế là tìm một căn nhà dân bỏ hoang, bắt đầu cuộc sống yên tĩnh nhàn nhã, cũng khá tự tại.

Bốn năm trước, Tạ Uyên bị thương khi đi tiễu phỉ, ngã xuống trong sân nhà ta.

Ngày thường ta rất thích cứu chữa những con vật nhỏ bị thương, nay gặp phải một con lớn như vậy, ta càng tận tâm cứu chữa.

Sau đó, thương thế của hắn dần chuyển biến tốt đẹp, nhưng hễ nhìn thấy ta là ánh mắt lại né tránh, vừa nói chuyện với ta liền đỏ bừng mặt. Một ngày nọ, hắn đỏ mặt hỏi ta có thể gả cho hắn hay không, còn thề rằng cả đời này sẽ đối xử tốt với ta.

Khi vào thành chơi, ta từng xem những vở diễn kể chuyện tài t.ử giai nhân trên sân khấu. Tạ Uyên tuấn tú chẳng khác nào người trên sân khấu, trong lòng ta vốn đã yêu thích hắn, bèn thẹn thùng đồng ý.

Chỉ là thương thế của hắn nghiêm trọng hơn hắn tưởng.

Không chỉ tổn thương nguyên khí mà còn làm hỏng căn cơ nam nhân.

Phu quân của ta đương nhiên không thể là một phế nhân, thế nên ta đưa linh hạch của mình vào cơ thể hắn, nối lại mệnh mạch cho hắn, cũng giữ được năng lực nam nhân của hắn.

Hắn tốt, ta cũng tốt.

Chúng ta bái thiên địa trong căn nhà nhỏ ấy, trở thành phu thê.

Không lâu sau, hắn đưa ta tới kinh thành, lúc đó ta mới biết gia thế của hắn hiển hách. Phụ thân hắn là võ tướng trong triều, mẫu thân xuất thân danh môn, muội muội lại là thục nữ có tiếng ở kinh thành.

Đương nhiên bọn họ không thể coi trọng một thôn nữ như ta.

Ta nói với Tạ Uyên: “Vậy ta trở về thôi.”

Hồng Trần Vô Định

Hắn vừa đau lòng vừa phẫn nộ, đỏ mắt hỏi ta chẳng lẽ mới gặp một chút trở ngại đã dễ dàng từ bỏ hay sao.

Ta vô cùng hổ thẹn.

Để bịt miệng người đời, Tạ Uyên dứt khoát nhận lệnh tới Bắc Cảnh.

Trước khi lên đường, hắn ôm c.h.ặ.t ta vào lòng:

“Tố Tâm, đợi ta lập được chiến công, ta sẽ thỉnh cầu Hoàng thượng ban phong cho nàng, nhất định không để người khác coi thường nàng.”

Sau khi hắn rời đi, ta ở lại Tạ phủ, từng chút học tập quy củ của loài người, sáng tối thỉnh an, phụng dưỡng trưởng bối.

Dẫu vậy, mẹ chồng vẫn luôn bắt bẻ ta không hiểu lễ nghĩa, cha chồng luôn chê ta quá mức kiều mị, không có dáng vẻ đoan trang, tiểu cô lại thường xuyên mỉa mai ta trèo cao vào Tạ gia…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nhưng ta chưa từng tức giận.

Thứ nhất, bọn họ là người thân của Tạ Uyên.

Thứ hai, ta biết tình cảm của con người luôn phải trải qua trắc trở mới có thể viên mãn. Trên sân khấu chẳng phải đều diễn như vậy sao? 

Dù thế nào, đợi Tạ Uyên trở về, hắn nhất định sẽ yêu thương, bảo vệ ta, khi ấy ta sẽ khổ tận cam lai.

Nhưng hiện tại…

Linh hạch của ta vẫn còn khảm trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.

Thế mà hắn đã thay đổi.

Cây cối trong núi sống mấy trăm năm, năm nào cũng nở cùng một loài hoa, kết cùng một loại quả.

Nào giống lòng người, chỉ ba năm đã đổi thành một dáng vẻ khác.

Còn chẳng bằng quả hạnh chúng ta.

……

Thấy ta hồi lâu không lên tiếng, trên mặt Tạ Uyên hiện ra vài phần nhẫn nhịn và mất kiên nhẫn.

“Nàng cứ mãi tủi thân đau khổ như vậy, chẳng phải đang đẩy ta vào cảnh bất nhân bất nghĩa sao? Nay thánh chỉ đã ban, mùng sáu tháng sau Nguyệt Hoa sẽ vào cửa. Mong nàng biết giữ thể diện, đừng khiến ta khó xử.”

Nói xong, hắn sa sầm mặt, phất tay áo rời đi.

Ta lại thật lòng thật dạ khóc thêm một trận, sau đó mới dần dần ngừng lại.

Nay Tạ Uyên đã trái lời thề, vậy hắn không còn xứng làm phu quân của ta nữa.

Linh hạch đương nhiên cũng phải lấy lại.

Chỉ là ba năm qua, linh hạch đã hòa cùng huyết mạch của hắn. Nếu tùy tiện lấy ra, e rằng sẽ làm tổn hại đến bản thể của linh hạch, nhất thời không thể nóng vội.

May mà linh hạch đã ở gần, linh lực của ta cũng khôi phục được phần nào.

Nay trên dưới Tạ phủ đã không còn liên quan gì đến ta nữa.

Ta muốn làm gì cũng được.

Đúng không?

Đúng.

_______________

 

3

Hôm sau, Tạ phủ bày một bàn sơn hào hải vị để tẩy trần cho Tạ Uyên.

Cha mẹ chồng nhìn con trai mình, vừa lau nước mắt vừa cảm tạ tổ tiên phù hộ. Tiểu cô Tạ Oánh đỏ hoe vành mắt, nhưng vẫn ngẩng cao cổ, dáng ngồi tao nhã đoan trang, không hề mất phong thái thục nữ.

Nhất thời, mẹ hiền con hiếu, cảnh tượng vô cùng cảm động.

Ta chuyên tâm ăn uống.

Yến tiệc hôm nay khá ngon, nghĩ sau này trở về núi chưa chắc còn được ăn những món này, ta bèn không để tâm đến chuyện khác, lần lượt nếm từng món một.

Ánh mắt Tạ Oánh rơi xuống người ta, nàng ta bỗng bật cười:

“Tẩu tẩu gả vào phủ đã ba năm, sao vẫn giống một thôn phụ quê mùa, chỉ biết tham lam ham muốn ăn uống như vậy? Truyền ra ngoài chẳng phải sẽ khiến người ta chê cười Tạ phủ chúng ta sao?”

Mẹ chồng nhìn sang ta, sắc mặt hơi trầm xuống:

“Uyên nhi ba năm mới trở về, vậy mà tối qua con lại đuổi nó sang thư phòng ngủ. Con thật sự cho rằng nó sủng ái con thì con có thể vô pháp vô thiên hay sao?”

Ta chẳng để tâm, bóc một quả vải bỏ vào miệng, vị ngọt thanh thấm tận đầu lưỡi.

Tạ Oánh cong môi, lại thong thả lên tiếng:

“Ta đoán trong lòng tẩu tẩu không vui vì ca ca cưới bình thê phải không? Nghe nói Lý tiểu thư văn võ song toàn, có khí phách của bậc nữ trung hào kiệt. Một nhân vật như nàng ấy chịu ngồi ngang hàng với tẩu tẩu đã là nhún nhường lớn lắm rồi. Tẩu tẩu còn làm bộ làm tịch như vậy, chẳng phải đã được lợi mà vẫn không biết đủ sao?”

“Oánh nhi.”

Tạ Uyên cau mày ngắt lời muội muội mình:

“Tố Tâm là tẩu tẩu của muội. Muội vốn luôn đoan trang hiểu lễ, sao có thể buông lời bất kính như vậy?”

Nói rồi, hắn nhìn ta một cái, bóc một quả vải đặt trước mặt ta.

“Ta chỉ thấy bất bình thay cho ca ca, nhất thời nóng lòng nên mới muốn nhắc nhở tẩu tẩu thêm vài câu mà thôi. Tẩu tẩu đừng giận ta, được không?”

Tạ Oánh mỉm cười liếc ta, miệng nói lời xin lỗi, nhưng trên mặt lại đầy vẻ mỉa mai, đúng là tác phong thường thấy của những quý nữ trong thành.

“Được.”

Ta ngẩng mắt, dịu dàng mỉm cười với nàng ta.

Mọi người dời mắt đi, bắt đầu bàn bạc chuyện hôn sự vào tháng sau.

Ăn đồ mặn xong, ta lại muốn ăn chút đồ ngọt.

Quả vải đã được bóc kia ta không động đến. Ngón tay Tạ Uyên đen nhẻm, e rằng không được sạch sẽ cho lắm, nên ta đưa tay lấy bánh hoa quế.

Nào ngờ phía đối diện cũng đồng thời vươn ra một bàn tay, lấy cả hai miếng bánh còn lại trong đĩa.
Sau