Tô Bạch Vãn nghe xong liền đỏ bừng mặt. Ý tứ trong lời này của Tiêu Huyên là nói buổi tối hắn còn muốn tới lăn lộn nàng, bảo nàng đừng ngủ sớm mà phải ở lại chờ.
Nàng “ân” một tiếng, dùng xong cơm trưa, đi ngâm một bình trà rồi mới bắt đầu xử lý phủ vụ.
Nhân vì gần đến Tết Đoan Ngọ, các phủ từ trước đến nay đều sẽ lẫn nhau tặng quà tết, Tô Bạch Vãn năm ngoái lúc này còn chưa gả vào Hầu phủ, không rõ tập tục cũ của những năm trước ra sao, liền triệu quản gia nương t.ử vào hỏi han kỹ lưỡng.
Quản gia nương t.ử biết gì nói nấy, không dám nửa lời giấu giếm.
Vị Phu nhân này lúc trước vô thanh vô tức làm bộ hiền huệ, sau khi bị hưu rồi lại tái giá gả vào đây, quả thực cứ như biến thành một người khác, vừa mỹ lệ lại vừa lợi hại. Chỉ ba hai chiêu liền đem Tống Huệ Nhi tống khứ đi, Hầu gia lại sủng ái nàng hết mực, coi như bảo bối mà nâng niu. Từ nay về sau, trong phủ không một ai dám coi khinh nàng nữa.
Đến chạng vạng tối, Tô Bạch Vãn mới có chút nhàn nhã. Nàng tựa vào thành giường giả vờ đọc sách, thực chất là đang trò chuyện với hệ thống.
Hiện tại bị nhị hưu (hưu lần hai) đã là thương gân động cốt rồi, nếu như đến tam hưu thì tình phân giữa ta và Tiêu Huyên e là sẽ tiêu biến sạch sẽ, không cách nào cứu vãn được nữa. Tình phân một khi đã hết, Tiêu Huyên tự nhiên sẽ không chịu nghênh thú ta nữa. Đến lúc đó, nhiệm vụ bảy lần bị hưu làm sao mà hoàn thành được đây?
Hệ thống nói: “Cũng không cần phải bi quan như vậy, thực sự không được thì ký chủ có thể dùng trí để thắng.”
Tô Bạch Vãn hỏi: “Dùng trí thắng bằng cách nào?”
Hệ thống đáp: “Bản thân ký chủ hãy tự mình hảo hảo suy ngẫm đi.”
Tô Bạch Vãn suy đi tính lại, cảm thấy trong khoảng thời gian này tốt nhất vẫn là không nên hành động thiếu suy nghĩ. Rốt cuộc nàng hiện tại chỉ là dùng dung mạo để mê hoặc lòng người, nền tảng tình cảm giữa nàng và Tiêu Huyên kỳ thực chưa đủ sâu đậm. Vẫn là phải hảo hảo kinh doanh mối quan hệ này, khiến cho Tiêu Huyên thực sự để tâm đến nàng. Đến lúc đó dù có bị hưu lần thứ ba, Tiêu Huyên tự nhiên cũng sẽ luyến tiếc nàng, chỉ cần thoáng dùng chút kế mưu là vẫn có thể gả trở về như cũ.
Đêm Tết Đoan Ngọ, nhân vì trời nóng nực, Tô Bạch Vãn ở trong phòng chỉ khoác độc một lớp lụa mỏng. Chờ đến khi Tiêu Huyên vào phòng, nàng nhẹ nhàng uốn éo vòng eo, thẳng thừng làm cho Tiêu Huyên mê mẩn đến mức m.á.u mũi chảy ròng, thề non hẹn biển đủ điều.
Sau Đoan Ngọ, Tiêu Huyên đưa Tô Bạch Vãn đến thôn trang ngoại ô để tránh nóng. Đợi đến ban đêm vắng người, Tô Bạch Vãn nũng nịu nài nỉ Tiêu Huyên dẫn nàng đến bờ sông bên cạnh thôn trang, đòi Tiêu Huyên dạy nàng bơi lội. Một người thì thích lên mặt dạy đời, đôi mắt được ăn no "đậu hũ", một người thì một lòng dốc lòng cầu học, làm xằng làm bậy vô cùng lớn mật.
Bảy ngày trôi qua, Tô Bạch Vãn đã học được bơi lội, mà Tiêu Huyên cũng đã nếm thử tư vị mỹ vị ở ngay bên bờ sông, cảm giác sung sướng khó quên.
Tiêu Huyên còn phát hiện ra, Tô Bạch Vãn trừ bỏ dung mạo tuyệt mỹ ra thì cầm kỳ thi họa cũng đều rất có tinh thông. Bọn họ sáng sớm thưởng trà, sau giờ ngọ chơi cờ, chạng vạng thưởng thức tranh chữ, ban đêm thổi tiêu họa vũ, vui sướng vô cùng. Mỗi khi Tiêu Huyên thổi tiêu, Tô Bạch Vãn lại nương theo tiếng tiêu mà uyển chuyển nhảy múa, thân hình mềm mại không xương, vũ mị vô song.
Đến khi cái nóng mùa hạ dần tan, Tiêu Huyên đưa Tô Bạch Vãn trở về Hầu phủ, phu thê hai người đã là thập phần ân ái, tình sâu hơn biển, nghĩa đậm hơn vàng.
Nhìn xem sắp đến Tết Trung thu, Tô Bạch Vãn lại có chút lo lắng. Cứ tiếp tục ân ái ngọt ngào như thế này thì rất khó tìm được cơ hội để khắc khẩu, làm sao có thể khiến Tiêu Huyên hưu bỏ mình được đây?
Tối hôm đó, nàng uống nhiều hơn hai ly trà đặc, có chút trằn trọc thao thức, tâm sự nặng nề. Mãi đến nửa đêm mới khó khăn đi vào giấc ngủ, ai ngờ lại gặp phải một cơn ác mộng. Trong mộng đao quang kiếm ảnh, có người đang tàn sát dân trong thành, nàng khi còn nhỏ kinh sợ khóc thút thít, tiếp theo cảnh tượng vừa chuyển, là cảnh A Huyên đang lập lời thề.
Tiêu Huyên nghe thấy tiếng động bên cạnh liền mở mắt ra, thấy Tô Bạch Vãn đang nhắm nghiền hai mắt, trên đầu đầy mồ hôi hột, miệng đang lẩm bẩm nói cái gì đó, vội vàng duỗi tay vỗ vỗ gọi nàng tỉnh dậy, hỏi: “Bị bóng đè sao?”
Thư Sách
Tô Bạch Vãn bừng tỉnh, còn chưa kịp hoàn hồn đã hét lên một tiếng, chui tọt vào trong lòng Tiêu Huyên, run rẩy bần bật.
Tiêu Huyên vỗ nhẹ lên lưng nàng, mềm mỏng trấn an, một bên hỏi: “Nàng mơ thấy cái gì mà sợ đến mức này?”
Tô Bạch Vãn ở trong lòng Tiêu Huyên run rẩy, đang lúc định nói gì đó thì đột nhiên linh cơ vừa động, châm chước một hồi rồi mới nói: “Thiếp mơ thấy một cơn ác mộng. Trong mộng, thiếp nợ chàng một đoạn ân tình, chàng đã phát thề nói kiếp này nhất định phải hưu bỏ thiếp bảy lần, bằng không thiếp sẽ bị đoản mệnh mà ch·ế·t.”
Tiêu Huyên bật cười nói: “Chẳng qua chỉ là giấc mộng thôi, không thể coi là thật được.”
Tô Bạch Vãn không đáp lời, thân hình mảnh mai vẫn như cũ không ngừng run rẩy.
Tiêu Huyên thương tiếc nói: “Ngủ đi nào, ngày mai ta đưa nàng lên chùa dâng hương, thỉnh cho nàng một cái bùa hộ mệnh, như vậy sẽ không còn làm ác mộng nữa.”
Ngày hôm sau, Tiêu Huyên đưa Tô Bạch Vãn lên chùa dâng hương, lại thỉnh một vị cao tăng đến giải mộng.