Hai cha con nhà họ Lý cùng ngước nhìn ra ngoài cửa, nơi hai tên sai dịch đang lẩm bẩm chính là hai kẻ lúc nãy.
Hai tên sai dịch ấy đã lấy chìa khóa mở cùm đến, tên trầm ổn liền mở miệng, vừa dọa dẫm vừa vỗ về.
“Phủ Ngũ gia ta thương tình các ngươi lưu lạc khó khăn, đặc biệt sai anh em ta tới tháo cùm cho các ngươi. Nhưng mà, lời xấu ta cũng phải nói trước, tấm lòng tốt tháo cùm này, các ngươi đừng có đem lòng làm dạ chó, tuyệt đối đừng âm thầm mưu kế xấu xa khác. Nếu không, một khi xảy ra chuyện, về sau này chiếc cùm gỗ này các ngươi cứ ngoan ngoãn đeo cho gia gia ta, đeo mãi cho tới khi tới chỉ huyện Tây Bắc! Đến lúc đó, các ngươi đừng có kêu đau cổ!”
Hù dọa xong, mới dẫn theo đồng liêu, hai người hợp tác, chỉ mất công sức chừng một nén hương, đã tháo cùm cho phần lớn đinh tráng.
Thấy chỉ còn lại một nhóm nhỏ, tên dịch lại bình tĩnh trong lòng vẫn nhớ tới chuyện uống rượu, hắn vội vàng bàn bạc với tên dịch lại nóng nảy.
“Huynh đệ, còn mấy tên này, cậu lo liệu, ta đi nhà bếp lấy cơm nước, anh em ta phân công hợp tác, đến lúc đó cũng có thể kịp đi uống một chén.”
“Được, ca ca cứ đi đi.”
Đợi bên này tháo hết cùm xiềng thì tên lính canh đi lấy đồ ăn cũng đã quay về, xách theo hai thùng gỗ lớn.
Hắn đặt hai thùng gỗ lớn, trông đã thấy nặng, xuống đất rồi vỗ lên thùng mà nói.
“Nè, đây là cơm nước của các ngươi, tự tới lấy, bánh mạc mỗi người một cái, nước cũng ở trong thùng, đều ngoan ngoãn ở trong nhà cho gia gia ta, không được gây chuyện, không được trốn chạy, đều biết chưa?”
“Biết, biết…”, một nhóm người đứng gần mặt tên sai dịch, vội vàng dạ dạ vâng vâng đáp lời.
Tên sai dịch trầm tính nghe xong tỏ vẻ hài lòng, sắp xếp xong chùm chìa khóa, cũng chẳng thèm phát thức ăn cho họ nữa, vẫy tên sai dịch nóng nảy kia, hai người quay lưng bước đi, đóng cửa rồi rời khỏi.
Cứ thế mà rời đi rồi sao?
Nói thì hay đấy, nhưng vấn đề là, người ở bên cạnh thò đầu nhìn vào thùng, một thùng nước lã lạnh toát cũng đã đành, trong thùng kia những cái bánh mạc đen chỉ to bằng nắm tay trẻ con, mỗi người một cái làm sao no bụng được?
Những người họ đây đều là đã đi đường một ngày, người nào cũng đói đến mức bụng dính vào lưng, đều cảm thấy mình có thể ăn nguyên một con bò mà!
Như vậy, từng người trong bọn họ còn ai nhớ tới thân phận ngày trước của mình? Còn ai nhớ tới cái gọi là phong cốt ngày ngày không rời miệng? Còn đâu có gì là giá mặt, tôn nghiêm, danh tiếng nữa?
Có một người tính một người, đều hận không thể lập tức lao tới, có thể cướp được một cái bánh là một, lại còn đâu mà nhớ tới chuyện mình lấy nhiều chiếm nhiều, người khác có ăn được hay không?
Chỗ Tiêu Vũ Thê chọn, cách cửa ra vào có một khoảng cách.
Mắt thấy trước mặt đã loạn rồi, Ma Ma bên cạnh ánh mắt cứ dõi theo vết thương sưng đỏ trên cổ Ba Ba do cùm gỗ gây ra, căn bản không có thời gian quan tâm tới chuyện cướp cơm nước;
Mà hai Ca Ca bên cạnh bản thân nhìn lại giống như gà yếu;
Đối với sức chiến đấu của họ, Tiêu Vũ Thê thở dài, thật không dám mong.
Nhưng phải làm sao? Người là sắt, cơm là thép, một bữa không ăn đói quay cuồng.
Dù trong không gian cá nhân vẫn còn dự trữ, cũng không tiện công khai lấy ra đâu!
Hơn nữa, đi đường một ngày, bán bán túi nước Tống tới, cùng với túi nước do đại cữu sai người chuẩn bị, nước trong đó sớm đã bị cả nhà họ uống cạn sạch rồi.
Một lát trước bản thân còn đang nghĩ, pha một chút dịch cải tạo cơ nhân quá kỳ vào trong túi nước, để cho mọi người trong nhà đều được cải tạo cải tạo đây!
Không được, dù nói thế nào, cái ăn vẫn là trên hết, cướp được đã rồi hẵng tính, bản thân rốt cuộc cũng không phải là người keo kiệt tài nguyên sinh tồn đâu nhỉ? Ừm, xắn tay áo lên, làm xong đã rồi mới nghĩ tiếp.
Gần như cùng lúc bên kia người ta nhúc nhích, ào ào xô tới hai cái thùng gỗ, Tiêu Vũ Thê đã mở hết công suất tiểu mã đạt, như một viên đạn pháo nhỏ vậy, thẳng tiến lao về phía mấy cái thùng gỗ.
Tốc độ nhanh đến mức Tiêu Văn Nghiệp, kẻ từng lăn lộn trong hành ngũ và có chút danh tiếng, còn không kịp phản ứng, nói gì đến Lý Ngọc Dung cùng hai anh em Tiêu Vũ Lâu.
Hai nắm tay nhỏ nắm chặt, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật.
Người nào chắn đường phía trước, bất kể là nương của ai, ta đánh, ta đạp, ta đá đá đá.
Tiêu Vũ Thê lấy khí thế một người đương quan vạn phu mạc khai, thần dũng vô bỉ, dựa vào cánh tay chân ngắn ngủn của mình, thành công phá ra một con đường.
Khi cô bé xông tới trước hai cái thùng gỗ, xung quanh cô bé sớm đã trống trơn rồi.
Trời ơi, người đâu?
Tiêu Vũ Thê ngơ ngác nhìn quanh…
Người đâu?
Vừa nãy đám người còn điên cuồng vây quanh thùng gỗ, chuẩn bị tranh cướp thức ăn, giờ phút này từng người một đều đổ máu xui rồi!
Xung quanh thùng gỗ nằm la liệt một đống ‘xác chết’.
“Ái chà chà, bụng của ta, vừa nãy là tên khốn nào không có mắt đánh vào bụng ta…”, đây là một người đàn ông ôm bụng quỳ trên đất gào khóc.
“A! Đau! Chân của ta, chân của ta! Chân của ta chắc gãy rồi…”, đây là một kẻ xui xẻo ôm chân lăn lộn trên đất, hy vọng như vậy có thể giảm đau.
“Oa, đau quá, ta chảy máu mũi rồi, chảy máu mũi rồi…”, chà, thôi được, tên này còn đáng thương hơn, rõ ràng là một gã đàn ông cao lớn, sao lại vừa khéo bị thương ở mũi?
Tiêu Vũ Thê vô thức nhìn xuống đôi chân ngắn củ cải của mình, cô bé ngẩng cao đầu, nỗ lực nhớ lại chuyện vừa nãy.
Hình như, đại khái, cô bé cũng có nhảy cẫng lên hướng vào mặt người ta đánh hả?
Với thân cao hiện tại của cô bé, ừm, bản thân có thể khẳng định, cô bé đi đường tấn công phía dưới, nhiều nhất là đánh vào bụng, đá vào xương bánh chè gì đó, cái mặt của kẻ xui xẻo kia, tuyệt đối không phải là tác phẩm của bản thân.
Tiêu Vũ Thê khẳng định dứt khoát, lẹ làng thò tay, lấy năm cái bánh mạc đen trong thùng, tay nhỏ và túi áo đều không chứa nổi, khiến cô bé buồn bực vô cùng.
Còn nước bên cạnh, cô bé làm sao mà mang về nổi hết chứ.
Tiêu Vũ Thê đang do dự, nên mang bánh về trước, sau đó lại đại sát tứ phương đánh một trận quay lại lấy nước? Hay là ôm luôn cả thùng gỗ một thể?
Kết quả trong góc, giữa đám người đã sửng sốt, đại ca Tiêu Vũ Lâu nhà mình tỉnh táo trước nhất.
Trấn tĩnh khép lại cái miệng nhỏ đang há hốc, mím môi, nhướng mày, còn khá điềm tĩnh xách năm túi nước của mình lên, bước những bước chân kiên định, hướng về phía muội muội nhà mình.
Cậu phải đem túi nước cho muội muội chứ, thấy muội muội hiện tại đang khó xử kìa.
Còn cảnh tượng mãnh liệt vừa nãy?
Ừm, Tiêu Vũ Lâu cố gắng tự an ủi tìm cớ.
Thê nhi nhà mình ngoan lắm, ngoan lắm mà!
Mềm mại dễ thương thế kia, đám người nằm la liệt trước mặt, tuyệt đối không phải là tác phẩm của muội muội nhà mình, ừm, nhất định là bọn người này vì tranh cướp thức ăn mà giết hại lẫn nhau, muội muội nhà mình chỉ là thuận đường nhặt được tiện nghi mà thôi.
Đúng, nhất định là như vậy!
Tên huynh trưởng cuồng muội kia, cố chấp đoạt lý tìm cớ cho bảo bối muội muội của mình.
Kỳ thực đừng nói Tiêu Vũ Lâu nghĩ như vậy, chính là một đám người nằm la liệt r*n r* bên cạnh, nhìn hai đứa nhỏ thành công lấy đi thức ăn và nước, trong lòng cũng vãi cả cỏ.
Trong nhận thức của họ, hai tiểu yêu tinh trước mắt tuyệt đối là tình cờ nhặt được tiện nghi.
Chỉ đáng hận, họ bắt ve đằng trước, lại để hai đứa nhỏ thành chim vàng phía sau.
Mọi người bọn họ dẫu có chết cũng không tin rằng, vừa rồi chính là một tiểu a đầu đã hạ gục cả đám người họ.
Xét cho cùng, nó chỉ là một đứa nhỏ xíu thôi mà!
Cầu thuê bao, cầu nguyệt phiếu, cái gì cũng muốn cầu, chỉ là không biết mọi người có cho không, hu hu hu…