Ta Người Này Vốn Luôn Rất Độ Lượng

Chương 5

Hay cho một câu "lẽ trời đất".

Ta đ.á.n.h giá lại Tiêu Quảng một lượt.

Hắn tuổi trẻ tài cao, được phong làm Tam phẩm Trấn Bắc tướng quân, nhìn thì gấm vóc lụa la phong quang vô hạn, nhưng phủ Tướng quân ngoài vài khoảnh ruộng tổ tiên để lại thì chẳng còn nguồn thu nào khác.

Mấy năm qua, hắn chinh chiến bên ngoài, bổng lộc ta chưa từng thấy một đồng, chi tiêu trong phủ toàn dựa vào của hồi môn của ta bù đắp vào.

Còn Trường Lạc ư, sau khi Trưởng công chúa qua đời, phủ Công chúa sớm đã không còn khung cảnh rực rỡ như xưa, chỉ dựa vào chút tình cảm ít ỏi không đáng kể của Hoàng gia để duy trì.

Sau khi Trường Lạc đi hòa thân, Hoàng đế lại càng thu hồi phủ đệ, giờ đây nàng ta chỉ có thể tạm trú ở biệt viện Hoàng gia.

Tuy nói Hoàng đế nhớ ơn nàng ta có công mà thưởng cho không ít đồ ngự tứ, nhưng những thứ đó chỉ có thể cúng trên bàn thờ, vừa không thể bán, lại chẳng thể cầm cố.

Nói trắng ra, đôi uyên ương số khổ "tình sâu nghĩa nặng" này chẳng qua chỉ là hai con chim nghèo sắp rụng sạch lông mà thôi.

Cho nên vừa nghe tin ta đang dọn dẹp của hồi môn ở phủ Tướng quân, họ đã ngồi không yên rồi.

Một kẻ thì gấp giáp muốn dùng tiền của ta để phô trương thể diện, một kẻ thì không lỡ buông bỏ cây tiền béo bở là ta đây.

Đúng là một đôi bích nhân phu xướng phụ tùy.

……

Ta giơ tay chỉnh lại chiếc trâm ngọc trên đầu, không nể mặt họ dù chỉ nửa phần.

"Nợ nàng ta?"

"Ta đem cả phu quân của mình nhường cho nàng ta rồi, coi như hòa nhau nhé."

"Tất nhiên, nếu quận chúa vẫn thấy chưa đủ thì cứ vào cung mà hỏi Bệ hạ. Chỉ cần có một đạo chỉ dụ bảo ta để lại cái gì, ta tuyệt đối không nói nửa lời!"

Trường Lạc lộ vẻ không phục, trong mắt vẫn đong đầy sự tính toán.

"Tiêu ca ca vốn dĩ là của ta! Nếu không phải tại ngươi thừa cơ đục nước béo cò, dùng đủ mọi thủ đoạn thì làm sao chúng ta có thể xa nhau? Đều tại ngươi, đều là lỗi của ngươi!"

Ta biết không thể gọi thức một kẻ cố tình giả vờ ngủ, tự nhiên cũng lười tốn lời lảm nhảm với nàng ta.

Chỉ vẫy vẫy tay về phía sau:

"Đến đây hết đi, gặp mặt phụ thân các ngươi nào."

Đại di nương vốn đang đứng đàng hoàng quy củ lập tức dẫn chín vị muội muội còn lại cùng mười một đứa trẻ cao thấp không đều ùa tới vây quanh.

Đây đều là hạt giống do Tiêu Quảng gieo trước khi đi, bọn trẻ tự nhiên đều cùng một độ tuổi.

Có điều hai đứa trông thân hình nhỏ nhắn hơn, đó là do m.a.n.g t.h.a.i mười ba tháng mới sinh ra, lớn chậm một chút cũng là chuyện thường tình.

Cả người Tiêu Quảng sững đờ.

Hắn trợn tròn mắt, đảo qua đảo lại giữa các di nương vóc dáng thướt tha và lũ trẻ ngơ ngác đang nghiêng đầu nhìn.

Mặt Trường Lạc trong chớp mắt cắt không còn một giọt m.á.u, nàng ta đột ngột quay đầu, thét lên với Tiêu Quảng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Họ là ai! Chẳng phải ngươi nói mấy năm qua trong lòng chỉ có mình ta, chưa từng động phòng với Vân Hạ Nguyệt sao?"

Nhật Nguyệt

"Vậy lũ trẻ này từ đâu ra—"

Ta cúi đầu, dịu dàng nhìn lũ trẻ.

"Đây chính là phụ thân của các con, mau gọi phụ thân đi nào."

Tiểu Tứ ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn ta một cái, là đứa đầu tiên bước ra nửa bước, dùng chất giọng nồng mùi sữa gọi:

"Phụ thân!"

Những đứa trẻ khác thấy vậy bắt chước theo, tiếng gọi cất lên lộn xộn nối tiếp nhau.

Những tiếng "Phụ thân" giòn giã vang vọng khắp trong sân.

Trong chốc lát, tiếng gọi cha vang lên rộn rã một vùng.

Thân thể Tiêu Quảng lảo đảo, trong mắt toàn là sự kinh hãi cùng không thể tin nổi.

"Không thể nào, chuyện này sao có thể!"

"Chỉ... chỉ có đúng một lần đó thôi mà..."

Ta đứng một bên gật đầu, còn tốt bụng bổ sung thêm:

"Quận chúa đừng giận. Tiêu tướng quân không lừa ngài đâu, quả thực mỗi người chỉ có đúng một lần thôi."

Tiêu Quảng lườm ta một cái, nắm lấy Trường Lạc đang sắp sửa nổi điên, liều mạng giải thích.

"Là Vân Hạ Nguyệt, là nàng ta kích động chư vị tộc lão, nói ta xuất chinh chín c.h.ế.t một sống, nhất định phải để lại giọt m.á.u cho Tiêu gia."

"Ta là bị họ hạ t.h.u.ố.c, ta không phải tự nguyện..."

Nhưng Trường Lạc làm sao quản mấy thứ này.

Nàng ta vốn dĩ là tính tình hống hách, lại ở Bắc Địch tích tụ oán khí suốt năm năm không có chỗ trút xả, lúc này ân oán cũ mới cùng lúc bộc phát xông lên não.

Nàng ta giơ tay, tát mạnh vào mặt Tiêu Quảng một cái bốp.

"Ngươi lừa ta! Ngươi đáng c.h.ế.t!"

Tiêu Quảng ôm mặt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

Thế nhưng chưa đợi hắn cất lời, mấy vị di nương đã đồng loạt che mặt sụt sùi khóc lóc, đứa sau khóc thê lương hơn đứa trước, làm nổi bật lên vẻ dữ tợn độc ác của Trường Lạc.

"Tướng quân, ngài không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?"

"Quận chúa tôn quý, nhưng cũng không thể ra tay đ.á.n.h người như vậy được! Tướng quân là anh hùng đ.á.n.h đuổi Bắc Địch, lại là ân nhân đón quận chúa về, sao quận chúa có thể vong ân phụ nghĩa như thế!"

"Tướng quân có còn nhớ thiếp thân không? Mấy chị em chúng thiếp khổ sở chờ đợi ngài suốt năm năm, ngày đêm mong ngóng, khó khăn lắm mới ngóng được ngài trở về!"

"Tướng quân, tướng quân—"
Chương không tồn tại | Mê Truyện