Ta Người Này Vốn Luôn Rất Độ Lượng

Chương 11

Có người mắng c.h.ử.i Tiêu Quảng coi khinh tính mạng con người, có người tiếc thương cho các tướng sĩ t.ử trận, lại có người nói lâm trận thay tướng là điều đại kỵ của binh gia, chi bằng cứ để hắn lấy công chuộc tội.

Đang lúc tranh chấp không phân thắng bại, ngoài điện bỗng nhiên lại truyền vào tin cấp báo.

Tân vương Bắc Địch đã phái sứ thần vào kinh, hiện đã tới ngoài cổng cung.

Hoàng đế sa sầm mặt, truyền sứ thần vào điện.

Vị sứ thần đó mặc bộ bào lông thú của Bắc Địch, nói thứ tiếng Hán ngọng nghịu nhưng thái độ không kiêu ngạo cũng chẳng siểm nịnh, đi thẳng vào vấn đề:

"Vương của chúng ta đã nối ngôi huynh trưởng, theo tục cũ của Bắc Địch chúng ta, anh c.h.ế.t em nối, mọi thứ của tiên vương bao gồm cả vương phi đều do tân vương kế thừa."

"Trường Lạc quận chúa đã gả cho tiên vương thì chính là Vương hậu của Bắc Địch chúng ta. Nay nàng ấy tự ý trốn về, Vương của chúng ta phái thần đến đón, kính xin Bệ hạ trả lại Vương hậu để tác thành cho mối hòa hảo của hai nước."

Lời này thốt ra, cả đại điện đều kinh ngạc.

Trường Lạc quận chúa nhanh ch.óng được cung nhân dẫn vào điện.

Nàng ta đổi sang một bộ y phục thanh nhã, gương mặt trắng bệch, hệt như dáng vẻ lúc nàng ta mới trở về.

Hoàng đế hỏi nàng ta có nguyện ý trở về Bắc Địch hay không, nàng ta gào thét lắc đầu, nước mắt chảy đầm đìa trên mặt.

"Bệ hạ! Thần nữ không về! Thần nữ c.h.ế.t cũng không về! Thần nữ chịu khổ ở đó chưa đủ sao? Thần nữ thà c.h.ế.t ở đại điện này chứ quyết không bước chân lên mảnh đất đó thêm một bước nào nữa!"

Sứ thần từ trong n.g.ự.c lấy ra một chiếc vòng bạc nhỏ đã phai màu, kính cẩn dâng lên.

"Quận chúa, ngài đã sinh cho Vương của chúng ta hai đứa trẻ, giờ đây đã biết đi và biết gọi mẹ rồi. Đứa trẻ này, lẽ nào quận chúa cũng không cần nữa sao?"

Tiêu Quảng đột ngột ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Trường Lạc.

"Nàng lừa ta! Chẳng phải nàng nói ở Bắc Địch thà c.h.ế.t không chịu phục, nói nàng giữ thân như ngọc chỉ để chờ ta đến đón nàng về sao?"

Trường Lạc cũng không khóc nữa, trong cổ họng phát ra tiếng cười kỳ quái.

"Chờ ngươi sao? Nếu không phải tại ta tính kế thì cái tên già nua đó còn lâu mới biết khi nào mới c.h.ế.t!"

"Đều tại cái đồ vô dụng như ngươi khiến ta dỗi hờn đi hòa thân, bằng không ta có đến mức bị chà đạp suốt năm năm trời không?"

"Còn ngươi thì sao? Ngươi hay lắm, cưới vợ sinh con, ngay cả thiếp thất cũng nạp tới mười người! Ngươi đã từng nghĩ qua ta sống những ngày tháng thế nào chưa?"

Tiêu Quảng dĩ nhiên không chịu nhận:

"Ta vì nàng mà chinh chiến suốt năm năm trời! Sao nàng không hỏi xem ta có bị thương hay không?"

Chẳng ai ngờ tới, hai người họ lại tự cãi nhau trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Quận chúa và Tiêu tướng quân thật là... khiến người ta cảm động sâu sắc quá!"

Cố Nguyên Lương đột nhiên đứng bên cạnh cười khẩy một tiếng.

Nhật Nguyệt

"Nhưng sứ thần vừa mới nói hai đứa trẻ là của tân vương. Vậy chẳng phải nói là quận chúa đã sớm cấu kết với tân vương rồi sao..."

"Những ngày tháng của quận chúa ở Bắc Địch e rằng không đến mức gian khổ như chúng ta tưởng đâu nhỉ?"

…..

Hoàng đế không lập tức chấp thuận đưa Trường Lạc trở về, mà hạ lệnh cho Tiêu Quảng điểm binh đi về phía bắc.

Tiêu Quảng khấu đầu nhận chỉ, bước chân loạng choạng lui ra khỏi đại điện.

Từ quân doanh trở về phủ Tướng quân, trời đã ngả dâng hoàng hôn, Trường Lạc đang ngồi ở chính điện đợi hắn.

Tiêu Quảng nhìn gương mặt vẫn kiều diễm như cũ của nàng ta, trong l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng nhiên dâng lên một cảm giác buồn nôn khó tả.

Bụng hắn trống rỗng, cổ họng khô khốc như bốc cháy.

Hắn quét mắt nhìn ly trà trên bàn nhưng không đụng vào, mà gọi gia nhân đến, pha một ấm trà mới.

Uống liền ba chén, hắn vung tay ném mạnh chiếc chén về phía Trường Lạc.

"Đồ dâm phụ! Nàng lừa ta khổ quá rồi!"

Trường Lạc cũng chẳng chịu kém cạnh, vơ lấy ấm trà trên bàn quăng ngược trở lại.

"Ta lừa ngươi? Tiêu Quảng, ngươi dám nói tất cả chuyện này không phải là lỗi của ngươi sao?"

Nàng ta lấy chân đá đá mấy mảnh gốm vỡ dưới đất, rồi phủi phủi vệt nước trên vạt váy.

"Là do ngươi đứng núi này trông núi nọ, ăn trong bát lại dòm trong nồi."

"Ngươi tưởng ta không biết chắc? Ngươi sớm đã chê ta mẫu thân mất sớm, không có ai chống lưng, lại thấy Vân Hạ Nguyệt gia thế tốt, danh tiếng tốt, hợp làm Tướng quân phu nhân của ngươi hơn."

"Hội săn xuân ngày đó, ngươi cố ý kéo ta ra tay với Vân Hạ Nguyệt, chẳng phải là vì muốn anh hùng cứu mỹ nhân, cùng nàng ta có va chạm da thịt, sau đó ỷ ơn đòi báo, quang minh chính đại đi cầu hôn hay sao?"

Thân thể Tiêu Quảng lảo đảo, chột dạ né tránh tầm mắt nàng ta.

"Nàng đừng có nói hươu nói vượn, ta không có..."

Trường Lạc cười khẩy, cắt đứt lời hắn.

"Ngươi đương nhiên là có."

"Tính ta không tốt, cũng chẳng đủ thông minh nên mới mắc mưu của ngươi. Nhưng dựa vào cái gì mà ta phải đến nơi hoang dã hòa thân, chịu đủ mọi tủi hổ, còn ngươi lại có thể yên ổn ở kinh thành cưới vợ sinh con, phong quang vô hạn?"
Chương không tồn tại | Mê Truyện