Ta Lên Chức Thái Tử Phi Nhờ Sức Mạnh Vô Song

Chương 1

Sau
Ngày ta được sắc phong làm phi, hắn ở ngoài cung quỳ suốt một đêm.

“Nương nương, bệ hạ đã quỳ suốt một đêm, có cho ngài ấy đứng dậy không?”

“Hắn biết sai chưa?”

“Bệ hạ suy nghĩ cả đêm, nói phong hiệu Phúc Quý phi này đúng là không lọt tai lắm, nhưng cũng chẳng phải do ngài ấy đặt, người tha thứ cho ngài ấy đi.”

Ta cười nhạo một tiếng: “Nói sai, bảo hắn tiếp tục quỳ.”

“Đến giờ thượng triều rồi...”

“Vậy thì quỳ mà thượng triều, triều thần quỳ được, hắn lại không quỳ được sao?”

“Vâng, Nương nương.” Thái giám cung kính lui xuống.

Đợi ta rửa mặt chải đầu xong xuôi, thong thả bước ra tiền điện, lại thấy hắn ngồi chễm chệ trên long ỷ, không hề nghe lời.

Thế là đêm nay hắn lại chỉ có thể quỳ thêm một đêm.

1

Ta và Hoàng đế là thanh mai trúc mã, kiểu “hai đứa trẻ nhìn nhau đầy nghi kỵ”.

Hắn sợ nhà ta tạo phản, ta sợ hắn tịch thu gia sản.

Cha ta là Đại Tướng quân, ca ca ta là Tiểu Tướng quân, tỷ tỷ ta là Nữ Tướng quân.

Vốn dĩ ta cũng có cơ hội làm Nữ Tướng quân, đáng tiếc luics nhỏ oẳn tù tì thua, đành phải ở nhà, đợi ngày tiến cung.

Cha nói, ta là một quân cờ quan trọng, sau này có thể truyền tin từ trong cung ra ngoài, đợi đến ngày Hoàng đế ra tay tịch thu gia sản thì kịp thời thông báo cho họ thu dọn hành lý bỏ trốn.

Ta hỏi vậy còn con, con vẫn ở trong cung, mọi người chạy rồi con biết làm sao.

Cha ấp úng bảo: “Con phải tranh sủng, phải khiến Hoàng đế yêu thương con, như vậy hắn mới không nỡ g.i.ế.c con.”

Ta hiểu rồi, ý là mặc kệ ta.

Ôi, thua một đ.ấ.m mà thua cả đời, từ năm ta ra cái kéo đó, về sau thân như lục bình, cô độc không nơi nương tựa, vận mệnh chỉ buộc vào một người.

Năm bảy tuổi, ta gặp người đó.

Khi ấy ta đang đi dạo trên phố, giữa đường đột nhiên có một cỗ xe ngựa hoành hành ngang ngược lao tới, làm kinh động người đi đường, gạt đổ hàng hóa của các tiểu thương, không hề có ý dừng lại.

Ta thầm nghĩ chắc chắn là ngựa phát điên, ta phải bảo vệ mọi người trên con phố này! Thế là ta cạy một viên gạch xanh dưới đất ném thẳng vào nó, lập tức nổ đầu, thùng xe lật nghiêng trên mặt đất.

Từ bốn phía xông ra mấy tên thị vệ đến bắt ta, ta dù có thần lực trời sinh, nhưng hai nắm đ.ấ.m khó địch bốn tay, bị áp giải bên lề đường.

Đao kề trên cổ, bỗng một giọng trẻ con từ trong xe truyền ra ngăn lại: “Nếu chỉ là một đứa trẻ thì nên cho nàng cơ hội sửa sai, dẫn về thẩm vấn.”

“Điện hạ khoan dung, nhưng thích khách giang hồ ngày nay thủ đoạn khôn lường, phần lớn là dùng bí thuật ngụy trang thành trẻ con.” Thị vệ đáp lời hắn.

Ta uất ức khóc lớn: “Oa oa oa, ta là trẻ con thật mà, các người đừng g.i.ế.c ta, đi tìm cha ta, cha ta tên An Cường, ở căn nhà thứ hai trên đường Ngô Đồng, từ đây rẽ trái...”

Không khí im lặng trong chốc lát, người bên trong cố giữ bình tĩnh nói: “Cho nàng vào.”

Ta bị áp giải vào trong xe để gặp hắn.

Đó là một cậu bé ăn mặc hoa lệ, tuổi tác tương đương ta, gương mặt như ngọc cô làm ra vẻ nghiêm nghị, đôi mắt to đen lánh chớp liên tục, vẫn lộ ra vẻ bất an.

Dù xe bị lật nghiêng, người này vẫn thản nhiên lấy một chiếc ghế nhỏ ngồi, ô cửa sổ bên hông ban nãy mở ra ngay trên đỉnh đầu hắn, rọi xuống một luồng sáng, hoa văn rồng thêu chìm trên vạt áo trắng viền vàng ẩn hiện, có chút thần thánh.

Hắn mở miệng, giọng nói ngây thơ lại mang vẻ chín chắn lão luyện, chừng mực xa cách và ôn hòa được nắm bắt rất chuẩn, hắn hỏi: “Ngươi chính là An Ninh?”

“Đó là tỷ tỷ của ta.” Ta đáp như vậy.

“Vậy ngươi là An Phù.” Hắn xác định thân phận của ta, thở phào một tiếng, ra lệnh cho người xung quanh: “Mau cởi trói, các ngươi làm An tiểu thư hoảng sợ rồi. Đại Tướng quân trung quân ái quốc, con của ngài ấy làm sao có thể hành thích, chắc chắn là lỡ tay...”

Ta kêu oan: “Ta chưa bao giờ lỡ tay, ta ném chuẩn lắm.”

Mặt hắn giật một cái, gượng cười: “Vậy thì chắc chắn là có hiểu lầm gì đó...”

Ta kỳ lạ hỏi: “Chẳng có hiểu lầm gì, thứ ta nhắm đ.á.n.h chính là con ngựa của ngươi.”

Toàn thân hắn cứng đờ, ta vỗ vỗ đầu gối hắn an ủi: “Ngươi bị dọa sợ rồi phải không, ngựa của ngươi điên cuồng chạy loạn, may mà có ta ngăn lại, bây giờ không cần sợ nữa.”

Sắc mặt hắn lúc này mới dịu xuống, lại dâng lên chút oán giận: “Bổn cung có việc gấp... Thôi bỏ đi, việc này chắc chắn là lỗi của bổn cung, đa tạ An tiểu thư ra tay cứu giúp.”

“Không cần cảm ơn.” Ta hào phóng nhận lấy: “Nghe ngươi tự xưng bổn cung, ngươi ở cung nào?”

Hắn ngồi thẳng dậy, trong vẻ rụt rè lộ ra một tia kiêu ngạo: “Đông cung.”

“Ồ!” Ta không kìm được há to miệng, nhìn lên nhìn xuống trên người hắn mấy lần: “Hóa ra ngươi chính là Thái t.ử, phu quân tương lai của ta.”

Thái t.ử ngẩn ra, không thể tin nổi nhìn ta: “Ta... bổn cung phải lấy ngươi?”

“Cha ta nói rồi, đợi ta lớn lên sẽ đưa ta vào cung làm phi t.ử của ngươi.” Ta lại sờ sờ y phục của hắn, chất vải sờ vào vừa mềm mịn vừa thoải mái, con rồng thêu bên trên sống động như thật, ta còn cạy cạy mắt rồng.

Sắc mặt hắn tái nhợt, nghiêm trọng: “Tướng quân thật sự có ý này...”

Ta gật gật đầu: “Đợi ta trưởng thành là có thể tiến cung tuyển tú, phấn đấu nửa năm thăng lên Mỹ nhân, ba năm thăng lên Tần, năm năm thăng lên Phi, còn làm Hoàng hậu thì phải xem vận may nên không cưỡng cầu.”    
Sau
Chương không tồn tại | Mê Truyện