Ta Lặn Lội Đến Biện Kinh Để Tìm Vị Hôn Phu Chưa Từng Gặp Mặt

Chương 1

Sau

01
Liễu ở Biện Kinh bay táp đầy mặt ta.
Ta đứng trước cổng phủ họ Cố, trong lòng đã mắng vị hôn phu chưa từng gặp mặt kia Cố Yến Chi tám trăm lượt.
Ba tháng trước cha mẹ lần lượt qua đời, ta ôm hôn ước từ thuở bé, vượt ngàn dặm xa xôi tìm đến đây.
Kết quả đến trước cửa phủ họ Cố, ngay cả cổng lớn người ta cũng chẳng cho bước vào.
Một tên sai vặt mũi hếch từ cửa hông đi ra, liếc ta từ trên xuống dưới. Ánh mắt đó cứ như đang nhìn một món hàng bị đưa nhầm chỗ.
“Công tử nhà ta gần đây bận việc, thực sự không thể phân thân.”
Hắn kéo dài giọng, móc từ trong tay áo ra một miếng ngọc bội cùng một phong thư.
“Công tử đã gửi gắm cô nương cho thiếu gia nhà họ Chu chăm sóc. Đây là tín vật, cô nương cứ tự mình tìm đến là được.”
Gửi gắm.
Từ này dùng hay thật.
Nghe chẳng khác nào gửi nuôi mèo chó hay một giỏ trứng gà.
Ta Điền Đường sống mười sáu năm, lần đầu tiên biết hóa ra mình cũng có thể bị người ta “gửi gắm”.
Nhưng dưới mái hiên người khác thì không thể không cúi đầu.
Ta nhét ngọc bội vào ngực áo, hỏi thăm cả buổi trời mới tìm được vị thiếu gia họ Chu kia bên bờ sông Liễu phía đông thành.
Chu Hoán Triều.
Tên nghe thì oai phong lẫm liệt, còn người thì…
Ta đứng từ xa nhìn bóng dáng bên bờ sông, bước chân bất giác khựng lại.
Một công tử trẻ tuổi mặc trường sam màu trăng non đang tựa dưới gốc liễu già, trong tay cầm cần câu.
Đầu tháng ba gió còn lạnh, vậy mà hắn chỉ khoác hờ một chiếc áo choàng mỏng.
Gió vừa thổi, tà áo liền bay lất phất, cả người nom như sắp bị cuốn theo gió mất.
Cần câu trong tay hắn run run rẩy rẩy, cứ như giây sau sẽ tuột tay rơi tõm xuống nước.
Tên tiểu đồng bên cạnh sốt ruột xoay vòng:
“Công tử, chúng ta về thôi được không? Cái th//ân th//ể này của ngài…”
“Không sao.”
Hắn ho khẽ một tiếng, giọng nhẹ như cánh liễu lướt mặt nước.
“Câu cá dưỡng tính mà… khụ khụ…”
Lời còn chưa dứt, dây câu bỗng chìm mạnh xuống.
Cổ tay Chu Hoán Triều mềm nhũn, cần câu lập tức tuột khỏi tay, trượt về phía mặt sông.
Ta chẳng kịp nghĩ nhiều, ba bước nhập một lao tới, chộp lấy đuôi cần giúp hắn, buột miệng hét lên:
“Cẩn thận cần!”

02
Không khí lập tức yên lặng.
Liễu không bay nữa.
Chim cũng không kêu nữa.
Ngay cả gợn sóng trên mặt sông cũng như đông cứng lại.
Chu Hoán Triều chậm rãi quay đầu, lúc này ta mới nhìn rõ mặt hắn.
Mày mắt thanh tú như tuyết đầu non, đuôi mắt hơi nhếch, sống mũi cao thẳng, môi mỏng vì bệnh mà mang màu hồng nhàn nhạt.
Rõ ràng là dáng vẻ mỹ nhân ốm yếu, vậy mà đôi mắt lại sâu thẳm đen đặc, giống dòng nước ngầm dưới đáy sông Liễu, chẳng nhìn thấy điểm cuối.
Hắn nhìn ta một lát rồi bỗng bật cười.
“Nàng… là người đầu tiên dám gọi ta như vậy.”
Ta: “?”
“Tiểu tâm can.”
Hắn nhắc lại một lần, khóe môi cong lên đầy ẩn ý.
“Nàng gọi ta là tiểu tâm can.”
“……”
Ta Điền Đường xin thề với trời.
Ta nói là “cẩn thận cần”.
Là cái cần câu ấy.
Không phải “t/i/m gan bảo bối” gì hết!

03
Chu Hoán Triều đọc xong thư, lại nhìn miếng ngọc bội, cuối cùng mới dời mắt về phía ta.
“Cố Yến Chi gửi gắm nàng cho ta.”
Lúc nói câu này, giọng hắn nhàn nhạt như đang bảo hôm nay thời tiết đẹp.
Nhưng ta để ý thấy ngón tay cầm thư của hắn hơi siết lại một chút, sau đó rất nhanh buông ra.
“Nàng cứ ở tạm phủ họ Chu trước đi.”
Hắn đứng dậy, tà áo màu trăng non bị gió thổi tung, cả người mỏng manh như một tờ giấy.
Thanh Trúc vội bước lên đỡ hắn, nhỏ giọng lầm bầm:
“Hôm nay công tử ở ngoài lâu quá rồi, nên về uống thuốc thôi.”
Chu Hoán Triều chẳng để ý hắn, chỉ quay đầu nhìn ta.
“Đi thôi, tiểu tâm can.”
“Là cẩn thận cần!”
“Biết rồi, tiểu tâm can.”
“……”
Thế là ta cứ vậy mà dọn vào phủ họ Chu.
Chu phủ nằm sâu trong ngõ Liễu phía đông thành, diện tích không quá lớn nhưng đâu đâu cũng tinh xảo tao nhã.
Hành lang quanh co, cây cối sum suê, phía sau hòn giả sơn còn có một hồ nước nhỏ nuôi mấy con cá chép.
Ta được sắp xếp ở một căn phòng hướng nam, mở cửa sổ là nhìn thấy giàn tường vi nở kín, ánh mặt trời chiếu từ sáng đến tận chiều.
Chỉ cách sân của Chu Hoán Triều một cánh cổng vòm tròn.
Đêm đầu tiên, ta trằn trọc mãi trên giường không ngủ được.
Không phải vì lạ giường.
Cái giường này còn thoải mái hơn chiếc giường ta nằm suốt mười sáu năm ở quê.
Chăn đệm đều mới tinh, thoang thoảng mùi bồ kết dịu nhẹ.
Gối mềm vừa phải, màn thêu hoa sen dây leo tinh xảo đến mức ta chẳng dám chạm mạnh.
Ta không ngủ được vì trong lòng bất an.
Rốt cuộc Cố Yến Chi khi nào mới đến đón ta?
Hắn có thật sự đến đón ta không?
Tờ hôn thư do cha mẹ định từ nhỏ được ta cất sát người, giấy đã mềm đi vì mồ hôi thấm nhiều ngày, vậy mà ta vẫn không dám lấy ra.
Sợ làm mất hôn thư.
Càng sợ đánh mất một mái nhà.
Ta đưa tay sờ lên ngực, cảm nhận v*t c*ng kia vẫn còn đó mới hơi yên lòng.
Đang miên man suy nghĩ, từ sân bên cạnh đột nhiên truyền tới tiếng ho khe khẽ.
Ta nghiêng tai nghe thử.
Là Chu Hoán Triều.
Tiếng ho không lớn, như cố tình kìm nén, nghẹn lại trong lồng ngực không chịu thoát ra.
Từng tiếng một nối tiếp nhau, mãi chẳng dừng lại.
04
Ta do dự một chút, rồi vẫn khoác áo đứng dậy, lần theo tiếng động mà đi.
Cửa phòng của Chu Hoán Triều khép hờ, ánh đèn vàng nhàn nhạt hắt ra ngoài.
Ta gõ nhẹ lên khung cửa:
“Chu công tử?”
Tiếng ho lập tức dừng lại.
Một lát sau, trong phòng mới truyền ra giọng hắn, hơi khàn khàn:
“Vào đi.”
Ta đẩy cửa bước vào.
Hắn nửa tựa vào đầu giường, trên người đắp một tấm chăn mỏng, tay vẫn cầm một quyển sách.
Ánh nến hắt lên gò má hắn, đường nét lạnh lẽo như sương sớm.
Trên chiếc bàn nhỏ đầu giường đặt một bát thuốc, đã nguội từ lâu, mặt thuốc còn đọng một lớp màng mỏng.
“Thuốc còn chưa uống.” Ta cầm bát lên, chạm vào thành bát lạnh ngắt, “Ta đi hâm lại cho huynh.”
“Không cần.” Hắn đặt sách xuống, “Uống hay không… cũng như nhau thôi.”
“Như nhau cái gì mà như nhau?”
Ta không để ý đến hắn, cầm bát thuốc đi thẳng ra ngoài.
Trong bếp vẫn còn lửa than, ta đổ thuốc vào ấm nhỏ hâm lại, nghĩ nghĩ rồi tiện tay lấy thêm một đĩa mứt mơ.
Lúc quay lại phòng, Chu Hoán Triều vẫn giữ nguyên tư thế cũ, chỉ là quyển sách đã đặt trên đùi, ánh mắt rơi vào khoảng không, không biết đang nghĩ gì.
“Này, thuốc hâm xong rồi.” Ta đưa bát cho hắn, “Uống một hơi, rồi ăn miếng mơ cho đỡ đắng.”
Hắn nhìn bát thuốc, lại nhìn đĩa mơ.
“Nàng thật tỉ mỉ.”
“Cha ta là đại phu.” Ta ngồi xuống ghế bên giường, “Từ nhỏ đã phụ cha sắc thuốc, thành thói quen rồi.”
Chu Hoán Triều cầm bát lên, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
Yết hầu hắn khẽ chuyển động, mày hơi nhíu lại rõ ràng là đắng đến khó chịu.
Ta vội nhét mứt mơ vào miệng hắn, giống hệt những lần trước khi mẹ còn s/ố/ng vẫn làm.
Vừa làm xong ta liền thấy hơi hối hận. Ta và hắn còn chẳng tính là quen thân, hành động này quá mức thân mật rồi.
Ta vội cười gượng:
“Xin lỗi, ta quen tay… trước kia hay đút mơ cho mẹ nên thành thói quen.”
Mày hắn dần giãn ra.
“Không sao… rất ngọt.”
“Ừ, thuốc đắng thì phải ăn ngọt mới chịu được, nhà ta có quy tắc vậy.”
Hắn lại cười. Ánh nến phản chiếu trong mắt hắn, như một vì sao rơi xuống đáy hồ sâu.
“Tiểu Điền.”
“Hả?”
“Nàng… khá thú vị.”
Ánh nến khẽ lay động, bóng hai người chúng ta hắt lên tường.
Hai cái bóng đen ấy, dường như dựa sát vào nhau, thân mật đến kỳ lạ.

05
Dù nói Cố Yến Chi đem ta “gửi gắm” cho Chu Hoán Triều, với nhà họ Chu mà nói cũng chỉ thêm một đôi đũa.
Nhưng ta cũng có lòng tự trọng, không muốn ăn không ở không.
Ngày thứ hai ở Chu phủ, ta liền không ngồi yên được nữa.
Thư phòng của Chu Hoán Triều có rất nhiều sách, chỉ là tầng cao nhất của giá sách đã phủ một lớp bụi mỏng, dưới ánh sáng nhìn vào càng rõ.
Ta hỏi Thanh Trúc xin khăn lau, hắn lại lộ vẻ khó xử:
“Tiểu thư, mấy việc này đã có hạ nhân làm rồi…”
“Không sao, ta chỉ phụ một tay thôi.”
Ta xắn tay áo, bắt đầu lau dọn.
Hành lang, lan can, cả mặt giá sách đều có bụi mỏng.
Ta kê ghế lên, đứng kiễng chân với lên tầng cao nhất.
Ngón tay vừa chạm được vào gáy sách, ghế dưới chân bỗng rung mạnh một cái.
Ta mất thăng bằng, cả người ngã về phía sau.
Xong rồi.
Còn chưa kịp kêu lên, lưng đã đụng vào một lồng ngực.
Một bàn tay giữ chặt eo ta, một tay khác đỡ lấy vai.
Lực không mạnh, nhưng đủ khiến ta không thể nhúc nhích.
Mùi thuốc nhàn nhạt xen lẫn mùi giấy mực tràn vào mũi.
Ta quay đầu lại, đúng lúc đối diện với khuôn mặt lạnh nhạt kia.
Chu Hoán Triều không biết đã đứng sau ta từ lúc nào, hơi ngẩng đầu nhìn.
Cằm hắn dưới ánh nắng hiện lên đường nét gọn gàng rõ ràng.
Tay hắn vẫn giữ eo ta, hơi ấm xuyên qua lớp áo mỏng truyền tới.
Ấm hơn ta tưởng rất nhiều, hoàn toàn không giống dáng vẻ lạnh lẽo thường ngày.
“Với không tới thì gọi người.”
Giọng hắn từ trên đỉnh đầu rơi xuống, bình tĩnh nhưng lại có chút căng thẳng khó nhận ra.
Lúc này ta mới phát hiện cả người mình đang nằm gọn trong lòng hắn.
Lưng áp vào ngực hắn, có thể cảm nhận được hơi thở lên xuống rất nhẹ.
Tim hắn đập nhanh hơn ta nghĩ, từng nhịp truyền qua lớp áo, rõ ràng từng cái một.
“Ta… ta với được mà.”

06
Ta vùng vẫy muốn đứng dậy, nhưng cổ chân lại bất ngờ mềm nhũn.
Hắn lập tức siết tay, kéo ta trở lại.
Kết quả là cả hai cùng ngã xuống đất.
“Đừng động.”
Giọng Chu Hoán Triều trầm xuống hơn hẳn lúc nãy.
Ta ng//ồ/i ngay ngắn… tr//ê/n người hắn.
Tai nóng bừng lên.
Ánh nắng lọt qua cửa sổ, chiếu lên hai người chúng ta. Bóng giá sách đổ xuống, như nhốt cả hai vào cùng một khoảng không.
“Khụ…” ngoài cửa truyền đến một tiếng ho nhẹ.
Thanh Trúc đứng ở cửa, tay cầm khay trà, mắt đảo qua đảo lại, liếc thấy bàn tay đang đặt trên eo ta của Chu Hoán Triều, rồi lại ngẩng lên nhìn trần nhà.
“Công tử, tiểu nhân… cái gì cũng không thấy.”
“Chỉ là thuốc nguội rồi, hay là để tiểu nhân đi hâm lại? Hâm lâu một chút cũng được.”
Chu Hoán Triều buông tay ra.
Động tác chậm rãi, bình tĩnh như thể người đang hoảng hốt là Thanh Trúc chứ không phải hắn.
“Lắm miệng.”
Thanh Trúc cười hì hì:
“Dạ, công tử nói phải.”
“Vậy tiểu nhân đi hâm thuốc đây.”
Nhưng đi được nửa đường lại quay đầu thò đầu vào, hét vọng vào:
“Tiểu thư ơi! Lưng công tử nhà ta yếu lắm, đừng ngồi lâu trên người ngài ấy nha”
“Cút.”
Thanh Trúc ôm khay chạy biến.
Trong phòng im lặng một thoáng.
Chu Hoán Triều đứng dậy, dựng lại chiếc ghế bị đổ, tai hơi đỏ lên, lẫn trong mái tóc đen.
“Lần sau trèo ghế thì nhớ nhìn xem có ai đứng cạnh đỡ không.”
Hắn siết nhẹ tay bên hông áo.
“Chu công tử.”
“Ừ.”
“Vừa rồi… sao huynh tới nhanh vậy?”
“Đi ngang qua thôi.”
Ngoài hành lang vang lên giọng Thanh Trúc xa xa:
“Công tử đứng ngoài cửa lâu lắm rồi, nhưng không dám vào…”
“Thanh Trúc !”
Hiếm khi thấy Chu Hoán Triều dùng giọng lớn như vậy để gọi người. 

Sau