Ta Là Trường Ca - Áp Tinh Hà

Chương 3

7.

Ta lập tức thu hồi giận dữ, ngước mắt nhìn ra ngoài cửa, khóe môi khẽ nhếch lên.

 

Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía cửa.

Tiêu Diễn đứng đó từ lúc nào, dáng người như cây tùng, diện mạo tuấn mỹ, đôi mắt phượng hẹp dài chứa đựng nụ cười nhàn nhạt, đang nhìn về phía ta.

Chàng vẫn còn mặc triều phục, mãng bào màu đen huyền càng tôn lên vẻ uy nghiêm và quý khí, hiển nhiên là từ trong cung vội vã chạy tới.

Chàng gọi tên ta, giọng nói trầm thấp ôn nhu, khác hẳn với vẻ lạnh lùng xa cách thường ngày trước mặt người ngoài.

"Trường Ca."

Sau đó chàng sải bước tiến vào, ánh mắt quét qua những người nhà họ Tô, ánh nhìn lập tức lạnh lẽo.

"Bản vương vừa rồi ở ngoài cửa nghe thấy một số lời."

Giọng chàng bình thản như thể đang nói thời tiết hôm nay rất tốt.

"Có người nói Vương phi của bản vương là thôn phụ vô tri."

Tạ Liễm "bịch" một tiếng quỳ xuống, chiếc quạt trong tay rơi xuống đất, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

"Vương... Vương gia tha tội, thần không biết... không biết đó là Vương phi..."

Giang Thượng thư thì đôi chân mềm nhũn, trực tiếp ngã ngồi xuống đất, run rẩy như cầy sấy.

"Vương... Vương gia tha mạng, thần có mắt không tròng, thần đáng chếc..."

Tiêu Diễn chẳng buồn liếc nhìn họ một cái, chàng tiến thẳng tới trước mặt ta, chẳng màng đến ánh nhìn của mọi người mà nắm lấy tay ta, giọng điệu dịu dàng đến mức khó tin.

"Sao nàng không đợi ta xuất cung rồi hãy ra ngoài? Làm ta tìm nàng mãi."

"Nếu không phải bản vương tra tìm nhanh, e rằng nàng đã bị những kẻ này bắt nạt tới chếc rồi."

Ta cố ý bĩu môi, lộ vẻ ủy khuất.

"Ta chỉ là muốn ra ngoài dạo chơi một chút."

"Ai ngờ đâu lại bị lôi tới Tô phủ để nhận thân."

"Còn suýt chút nữa bị giữ lại đây không được rời đi."

Vẻ dịu dàng trên mặt Tiêu Diễn lập tức biến mất, chàng quét ánh mắt lạnh lẽo sang đám người nhà họ Tô.

"Muốn giữ lại Vương phi của bản vương, các ngươi quả là to gan lớn mật!"

Đám người nhà họ Tô đã hoàn toàn không thể thốt nên lời.

Sắc mặt Tô Nghiên Đình lúc xanh lúc trắng, đôi môi mấp máy vài lần, cuối cùng cũng khó nhọc lên tiếng.

"Vương gia, nàng... Lẫm Nguyệt nàng, quả thực là Vương phi của ngài sao?"

Tiêu Diễn ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt nhạt nhòa.

"Chứ không lẽ không phải? Chẳng lẽ bản vương lại tùy tiện nắm tay một nữ tử sao?"

"Hơn nữa, nàng không tên là Lẫm Nguyệt, nàng là đích nữ của Tĩnh An Hầu phủ, Tần Trường Ca."

"Đừng có gọi bừa."

8.

Tô Nghiên Đình nghẹn lời không nói được gì, yết hầu chuyển động, toàn thân như thể bị rút cạn sức lực.

Tô Nghiên Nhu đứng một bên, sắc mặt trắng bệch gần như trong suốt, ánh mắt dao động qua lại giữa ta và Tiêu Diễn, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay.

Nàng ta hẳn đang nhớ lại những lời mình vừa nói.

Trả lại mối hôn sự cho nàng ta, ta ở bên ngoài cô khổ, nàng ta nguyện ý thành toàn...

Những lời hay ý đẹp lấy lui làm tiến đó, giờ khắc này nghe lại đều trở thành trò cười.

Cảnh Vương phi.

Nàng ta chắc chắn nằm mơ cũng không ngờ tới, người tỷ tỷ lưu lạc bên ngoài mười hai năm như ta, lại đã là Cảnh Vương phi.

Mà mối hôn sự với Trung Nghĩa Hầu phủ mà nàng ta tốn bao tâm kế mới có được, so với danh vị Cảnh Vương phi thì quả thực không đáng nhắc tới.

Tô mẫu là người phản ứng lại nhanh nhất, hốc mắt lại đỏ lên, nhưng lần đỏ này rõ ràng mang theo vài phần nhiệt tình.

"Nguyệt nhi... không, Vương phi, người lại là Vương phi sao, sao không nói sớm chứ?"

"Những năm qua con ở bên ngoài chịu bao nhiêu khổ cực, mẫu thân nghĩ thôi đã thấy đau lòng..."

Vừa nói bà ta vừa định tiến tới nắm tay ta, nhưng bị một ánh mắt của Tiêu Diễn chặn đứng tại chỗ.

"Tô phu nhân."

Giọng điệu của Tiêu Diễn vô cùng xa cách và lạnh lùng.

"Chuyện Trường Ca mười hai năm trước rốt cuộc lạc mất thế nào, bản vương tự sẽ cho người điều tra rõ."

"Hy vọng không phải do người nhà họ Tô các ngươi giở trò."

Chàng dừng lại một chút, rồi bồi thêm một câu.

"Trường Ca đã gả vào hoàng gia, từ nay không còn là người nhà họ Tô nữa, chuyện hôn nhân giá thú, tự có vương phủ quyết định, không phiền các ngươi bận tâm."

Lời này tuy nghe có vẻ khách khí, nhưng từng chữ từng câu đều như dao cứa.

Đặc biệt là câu cuối cùng, trực tiếp đóng đinh những sắp xếp hôn nhân hay việc nạp làm th.i.ế.p mà nhà họ Tô vừa đề cập lên cột nhục nhã.

Sắc mặt Tô phụ lúc đỏ lúc trắng, đôi môi run rẩy một hồi lâu, cuối cùng cũng nặn ra được một câu.

"Vương gia nói đúng, là chúng ta... là chúng ta suy xét không chu toàn."

Tô Nghiên Nhu bỗng lên tiếng, mắt lén lút liếc nhìn Tiêu Diễn vài cái, giọng nói khe khẽ, mang theo một chút run rẩy.

"Tỷ tỷ, tỷ cũng thật là, ban đầu sao không nói thẳng tỷ là Cảnh Vương phi chứ?"

"Nếu đã sớm nói, thì cũng không xảy ra những hiểu lầm này rồi..."

Ta suýt chút nữa thì tức đến bật cười.

"Ta đã nói rồi."

"Ta nói ta đã định hôn, tới kinh thành chính là để thành thân."

"Là các ngươi không nghe, tự ý sắp đặt cho ta làm th.i.ế.p của nhà Thượng thư, còn nói cái gì mà 'đã chịu khổ rồi, thì dù là mối hôn sự nào cũng đều tốt cả'."

Ánh mắt ta quét qua mặt Tô Nghiên Đình, hắn lập tức cúi đầu, vành tai đỏ ửng.

Tô Nghiên Nhu bị nghẹn tới mức không nói được gì, nhìn Tiêu Diễn với hốc mắt lại rưng rưng lệ, trông thật đáng thương.

Tiêu Diễn lạnh lùng liếc nàng ta một cái.

"Là các ngươi tự mù mắt tối lòng, thì liên quan gì tới Trường Ca?"

"Xem ra cái tài đảo lộn trắng đen cũng đã đạt tới trình độ thượng thừa rồi nhỉ."

9.

Tô mẫu vội vàng giảng hòa.

"Đều là người một nhà cả, người nhà thì không nói hai lời."

"Con gái về rồi thì tốt, về được là tốt rồi."

"Vương gia cũng đang ở đây, không bằng ở lại dùng bữa cơm đạm bạc?"

Tiêu Diễn nhìn về phía ta, dùng ánh mắt để hỏi ý tứ.

Ta thẳng thừng từ chối.

"Không muốn."

"Với họ chẳng có gì thân thuộc cả."

Tiêu Diễn quét mắt nhìn Tạ Liễm và Giang Thượng thư đang trốn trong góc.

Trán cả hai vã mồ hôi hột, lập tức chắp tay cáo từ.

"Vương gia, thần còn có việc, xin cáo lui trước."

"Thần cũng có việc, xin cáo lui trước."

Họ vừa nói xong đã định bỏ chạy, liền bị Tiêu Diễn gọi giật lại!

"Thế tử Trung Nghĩa Hầu phủ phải không?"

"Về nhắn với Trung Nghĩa Hầu rằng, tước vị của phủ các ngươi xem như tận cùng rồi."

"Còn cả ngươi nữa, Giang Thượng thư, một vị đích nữ Tĩnh An Hầu phủ, lại còn là Vương phi, hai cái danh xưng này không phải là thứ ngươi có thể tùy tiện nhục mạ, về chuẩn bị tư trang rời khỏi kinh thành đi."

"Bản vương từ trước tới nay đều là kẻ thù dai, các ngươi vừa rồi dám buông lời vô lễ với Vương phi của bản vương, cũng nên biết hậu quả!"