Hạng Đại Long vừa định bay xuống kéo Lý Tiêu Dao lại, trên trời bỗng có một khối "tuế tinh" rơi xuống, vô số hỏa tiễn bắn về phía hắn.
Bọ ngựa bắt ve, hoàng tước phía sau. Lúc này, "ngư ông" đã lộ diện!
Chỉ có điều, ngư ông này chắc cũng không ngờ tới, sau lưng mình còn có một gã thợ săn đang lăm lăm họng súng.
Lý Chấn Nghĩa nấp dưới lòng đất khẽ bĩu môi, trong mắt thoáng qua vẻ hiểu rõ, lặng lẽ lôi ra thanh Trảm Kim Ô kiếm .
Lý Chấn Nghĩa cũng chẳng gấp gáp ra tay, hắn cứ thế bình chân như vại, vận thổ độn ẩn mình thật kỹ dưới lòng đất.
Lúc này, tên đệ tử Kiếm Tông Lý Tiêu Dao đã sớm đo đất, cắm đầu xuống ngay cạnh gốc dây hồ lô.
Tuy Lâm Thanh Thanh của Thần Tuyền Môn vẫn còn gượng được trên không trung, nhưng sau mấy vồ ăn hành liên tiếp, pháp lực đã hao tổn quá nửa, thân hình lảo đảo như sắp rớt tới nơi.
Thảm nhất phải kể đến Hạng Đại Long.
"Ngư ông" vừa lộ diện kia đang dồn toàn lực oanh kích Hạng Đại Long, ý đồ rõ ràng là muốn tiễn hắn về chầu ông bà ngay tại chỗ!
Nhưng Hạng Đại Long cũng chẳng phải dạng vừa. Tu vi Kết đan cảnh tầng thứ ba bùng nổ hoàn toàn, trên người bốc lên một luồng huyết khí, hắn nghiến răng chống chọi với cơn mưa hỏa tiễn, không ngừng vung nắm đấm phản kích.
Chỉ tiếc là, trận mưa hỏa tiễn kia chẳng qua chỉ là chiêu nghi binh.
Sát chiêu thực sự của kẻ đánh lén này chính là tảng đá khổng lồ đang từ trên trời giáng xuống, cùng với tiếng nhạc "đinh đông" len lỏi vào tai Hạng Đại Long.
Công kích thần hồn!
Phản ứng của Hạng Đại Long rõ ràng đã chậm lại. Mãi đến khi tảng đá khổng lồ kia sáp đến đỉnh đầu, hắn mới giật mình ngẩng lên, hai tay giơ cao chống đỡ nhưng đã quá muộn.
Bùm!
Một tiếng nổ chấn thiên động địa kèm theo luồng sóng xung kích lan tỏa ra xung quanh.
Thân hình Hạng Đại Long bị nện văng xuống dưới, tảng đá cũng vỡ vụn thành hàng chục mảnh.
Phía dưới, dây hồ lô tự động hiện lên kết giới che chắn, bị cú va chạm của Hạng Đại Long làm cho rung chuyển liên hồi. Cũng may là cái mai rùa này khá chắc, vẫn chưa bị phá vỡ.
Hiện tại, cả Hạng Đại Long lẫn Lý Tiêu Dao đều đã nằm đo sàn.
Lâm Thanh Thanh chủ động lùi về phía dây hồ lô, ngước mắt nhìn lên bóng dáng thướt tha vừa xuất hiện.
Bao phủ quanh "ngư ông" này là một luồng lửa cam rực cháy, khiến người ta không cách nào nhìn rõ diện mạo.
Vô số hỏa tiễn bắt đầu ngưng tụ trên không trung; xem chừng đây là đòn kết liễu dành cho ba người bên dưới.
Lý Tiêu Dao ôm lấy cổ, vẻ mặt đau đớn oán trách: "Đã bảo đừng đánh nữa mà, giờ thì hay rồi, để cho đứa thứ tư nó húp gọn! Đạo hữu trên kia ơi! Cái hồ lô này bọn ta không thèm nữa, nhường tất cho đạo hữu đấy!"
Hạng Đại Long cúi đầu phun ra một ngụm máu đen, vừa chửi bới vừa lồm cồm bò dậy.
Lúc này nhìn hắn chẳng khác gì cục than cháy dở, pháp lực trong người cũng gần như cạn kiệt, thế mà vẫn còn sức để nhảy tót lên được.
"Vừa rồi lão tử bị ám toán tâm thần! Đồ khốn trên kia! Có giỏi thì xưng tên ra! Lão tử thề không để yên cho ngươi!"
Lâm Thanh Thanh ở bên cạnh khẽ hừ một tiếng: "Lo mà giữ mạng đi, mục tiêu của người này rõ ràng không chỉ có Ngũ Hành Bảo Hồ đâu."
"Hừ."
Một tiếng cười lạnh từ trên cao vọng xuống. Nhân ảnh được hỏa quang bao bọc kia phất tay một cái, từng cụm lửa thi nhau bốc cháy khắp nơi.
Lửa lan rộng, một đại trận đường kính vài dặm lập tức thành hình.
"Lúc ba vị đạo hữu đang hăng máu, bần đạo cũng không có rảnh rỗi, đã đặc biệt dựng sẵn một cái lôi đài cho các vị rồi đây."
Một giọng nữ có phần lả lướt vang lên: "Giờ cho các người hai lựa chọn: Một là tiếp tục đánh nhau, kẻ cuối cùng còn sống mới được rời đi. Hai là tất cả cùng bỏ mạng tại đây.”
“Chọn đi."
Hạng Đại Long gầm lên một tiếng: "Lão tử chọn cái con khỉ nhà ngươi ấy!"
Hắn nhún chân nhảy vọt lên như sấm sét; Lâm Thanh Thanh ở bên cạnh cũng rung nhẹ tay ngọc, mặt hồ nổ tung, hai con thủy long hung hãn lao thẳng về phía nhân ảnh trên cao.
Lý Tiêu Dao chụm hai ngón tay thành kiếm chỉ, từng thanh phi kiếm mang theo sát khí ngút trời quần thảo trên không trung.
Nữ tử được bao phủ trong lửa cười lạnh, tay trái đè xuống, hỏa tiễn vây quanh bắn thẳng về phía Hạng Đại Long.
Nàng ta từ từ giơ cao tay phải, bầu trời đột nhiên chuyển sang màu cam đỏ, một luồng pháp lực dao động tương đương với Kết đan cảnh hậu kỳ lan tỏa ra, từng viên thiên thạch khổng lồ bắt đầu ngưng tụ.
Lý Chấn Nghĩa trốn ở dưới đất không nhịn được "ồ" lên một tiếng.
Thuật pháp hệ hỏa này bá đạo thật! Sao thực lực của Viêm Vân Thư lại tăng vọt như cắn thuốc thế này? Khó mà không nghi ngờ nàng ta đã giải khai cấm chế gì đó hoặc vừa nốc "Đại Lực Hoàn" loại cực phẩm.
Chiến cuộc lại bùng nổ.