Nhưng Tinh Vệ điểu lại nói: "Bên tầng hai mươi sáu đang đánh nhau to rồi! Trước đó có một nữ tử, cứ đứng lảng vảng ngoài kết giới của ngài hồi lâu, ánh mắt nàng ta thâm độc lắm, cảm giác nàng ta đem lại cho ta cũng không được tốt lành gì. Theo quy tắc trong Thiên Cơ tháp, ta không được can thiệp vào thí luyện giả, chỉ có thể phát nhiệm vụ chuẩn bị sẵn thôi, nên cũng chẳng thể trực tiếp tóm nữ tử đó lại được, đành nhìn nàng ta rời đi."
Lý Chấn Nghĩa hỏi: "Người đó trông thế nào?"
"Khá đẹp, dáng dấp cũng được."
"Nói thế thì bằng thừa à?" Lý Chấn Nghĩa cười khổ: "Nữ tử tu tiên đều có thể định hình đạo khu, ai lại đi cố tình làm mình xấu đi cơ chứ?"
"Hì hì." Tinh Vệ điểu nói: "Ngài đến xem là biết ngay thôi. Ta đang nghĩ, mấy người xông được lên top đầu chắc chắn là tinh hoa trong đám thí luyện giả, mất một người cũng là vấn đề lớn đấy."
Lý Chấn Nghĩa gật đầu, cũng khá tán đồng với cách nói này.
Hắn cũng không ngờ mình bế quan ròng rã hơn bốn mươi canh giờ, ba ngày rưỡi cứ thế trôi qua cái vèo.
Tinh Vệ điểu bảo, mấy người nhanh nhất đã ở tầng hai mươi bảy, ai nấy đều tìm được cơ duyên riêng. Đám đông phía sau cũng có không ít người tu vi đột phá mạnh mẽ, đang hăm hở muốn xông lên trên tầng hai mươi mốt.
Toàn bộ Thiên Cơ tháp lúc này đều tràn ngập khí thế bừng bừng.
Lý Chấn Nghĩa lập tức truyền tin cho Tố Lâm sư điệt, dặn nếu có chuyện thì lập tức liên lạc với hắn.
Mục tiêu chính khi vào Thiên Cơ tháp của hắn đã hoàn thành, mọi thu hoạch khác đều không bằng một cái đạo cơ hoàn mỹ, nên Lý Chấn Nghĩa cũng muốn giúp đỡ các đệ tử khác trong tông môn nhiều hơn.
"A Diệu, A Diệu?" Lý Chấn Nghĩa dùng tâm thanh gọi khẽ.
"Meo..."
A Diệu ngáp ngắn ngáp dài đáp lại: "Chủ nhân ngài xuất quan rồi à! Tiểu Hòa vẫn đang dung hợp linh căn, ta thấy nàng ấy sắp xong rồi meo!"
"Linh căn?" Lý Chấn Nghĩa mừng rỡ: "Tiểu Hòa cũng tìm được linh căn rồi sao?"
"Đúng vậy meo! Còn là đại cơ duyên do chính Tháp chủ nãi nãi ban cho đấy meo!"
A Diệu cũng rất biết nhìn trước ngó sau: "Tiểu Hòa tỷ sắp xông lên Kết đan cảnh rồi! Ta vừa nhắc nàng ấy phải nén lại, đánh chắc nền móng rồi mới được đột phá meo! Chủ nhân chủ nhân, đạo cơ hoàn mỹ của ngài thành công không?"
"Coi như là thành rồi."
Lý Chấn Nghĩa khẽ nheo mắt, khóe miệng nở một nụ cười nhẹ.
Hiến tế ruột thừa, thành tựu đạo cơ, quả là một chuyện tốt đẹp.
"Ngươi tiếp tục bảo vệ Tiểu Hòa đi, ta ra phía trước xem có chuyện gì xảy ra."
Lý Chấn Nghĩa dùng tâm thanh dặn dò: "Đừng để ai quấy rầy nàng ấy. Chờ nàng ấy ra ngoài thì bảo nàng ấy cứ tiếp tục lên tầng cao hơn mà tìm bảo vật, người phía trên chưa nhiều, vẫn còn khối đồ tốt chưa bị lấy đi đâu."
"Rõ rồi meo! Chủ nhân cũng phải chú ý an toàn đấy meo!" Tiếng nói của A Diệu dần biến mất.
Lý Chấn Nghĩa nhìn về phía trước, ngay chính giữa hòn tiên đảo trên thiên thang có một lão giả áo trắng đang ngồi xếp bằng.
Chỉ là điều khiến Lý Chấn Nghĩa ngạc nhiên là...
Lúc này y phục lão giả kia bê bết máu, tóc tai cháy sém, khóe miệng còn vương vết máu đen, trông chẳng khác nào vừa trải qua một trận ác chiến sinh tử.
Tinh Vệ điểu hỏi: "Nghĩa tử đại nhân, ta trốn vào ống tay áo ngài được không? Tuy ta đã được Tháp chủ nãi nãi cho phép đi lại giữa các tầng, nhưng gặp phải linh thể thủ quan thì giải thích cũng phiền phức lắm."
"Vào đi."
Lý Chấn Nghĩa mở ống tay áo, Tinh Vệ điểu hớn hở chui tọt vào, thò đầu nhìn ra phía trước.
Nó giải thích: "Chính là nữ tử Nhân tộc mà ta nhắc tới đó, nàng ta đã đánh bị thương linh thể thủ quan."
Đánh bị thương? Linh thể thủ quan?
Bảy chữ này Lý Chấn Nghĩa đều hiểu, nhưng ghép lại với nhau thì thấy có chút hoang đường.
Hắn đáp xuống hòn tiên đảo, lão giả áo trắng kia mở mắt nhìn sang, chậm rãi lộ ra dao động linh lực không hề thua kém tu sĩ Kết đan cảnh sơ kỳ.
Dù đây không phải là cao thủ Kết đan cảnh thực thụ, nhưng nếu nói bị đánh trọng thương... thật sự là quá đỗi kinh khủng.
"Đạo hữu cứ ngồi nghỉ đi." Lý Chấn Nghĩa ôn tồn nói: "Quy tắc nơi này là gì?"
Lão giả áo trắng cười khổ: "Cần phải nhận được sự công nhận của ta về thuật pháp chi đạo."