Trong cơ thể hắn hiện tại đã có hàng trăm vòng xoáy khí nhỏ li ti, xoay chuyển cùng tần số với vòng xoáy khổng lồ trong khí hải. Phần lớn linh lực ẩn chứa trong đóa sen kia đều được hắn dùng vào việc này.
Lúc này, đóa sen đã thu nhỏ lại hẳn hai vòng.
Đạo khu của Lý Chấn Nghĩa cũng xuất hiện những biến hóa rõ rệt.
Mỗi lỗ chân lông trên cơ thể hắn dường như đều đang hô hấp. Từng sợi lông tơ ánh lên kim quang nhàn nhạt, ngay cả dưới lớp da đầu cũng thỉnh thoảng lóe lên những tia sáng vàng mờ ảo.
Đạo cơ hoàn mỹ của hắn đã đến bước cuối cùng, chỉ còn thiếu một tầng giấy mỏng là có thể nước chảy thành sông, tự nhiên viên mãn. Nhưng chính tầng giấy mỏng ấy lại khiến Lý Chấn Nghĩa bị mắc kẹt mãi không thể bước qua, buộc hắn không ngừng suy diễn, tự vấn bản thân.
Dần dần, hắn cũng ngộ ra được vài phần.
Hắn quả thực đã chạm đến cực hạn của sự hoàn mỹ.
Nhưng thế gian này vốn không tồn tại thứ gì tuyệt đối viên mãn. Một khi cưỡng cầu mười phần không thiếu, tất sẽ dẫn tới thiên kiếp, không được Thiên đạo dung nạp.
Giữ lại một chút khiếm khuyết, thực tế mới chính là sự "hoàn mỹ" mà đại đạo định nghĩa.
Nhưng cái "điểm khuyết" này nên để ở đâu? Dù để ở đâu thì sau này nó cũng sẽ trở thành một "tử huyệt" của chính mình.
Điểm dưới chữ [Thái]?
Không được, chắc chắn không được.
Chỗ ấy vốn đã là vùng nhạy cảm yếu đuối nhất của nam nhân, cũng giống như huyệt Hội Âm vậy, rất dễ bị kẻ địch tóm lấy làm điểm yếu mà tấn công.
Hay là đặt điểm yếu của đạo khu vào ngón chân hoặc gót chân?
Ơ? Thế chẳng phải thành cái điển tích "chết vì một mũi tên trúng gót chân" trong thần thoại phương Tây sao?
Nếu đã nhất định phải chọn một nơi, thì hắn thà chọn cái trend cũ rích "cho đến khi đầu gối ta trúng một mũi tên" còn hơn.
Vùng điểm yếu… vùng điểm yếu...
Viêm xoang có tính là điểm yếu không nhỉ? Thôi dẹp đi, viêm xoang khó chịu lắm.
Hay là bị hói? Để tóc rụng sạch sành sanh, đổi lấy phần đạo khu còn lại hoàn mỹ không tì vết?
Chỉ sợ hắn đồng ý, Thiên đạo cũng chả thèm gật đầu đâu.
Dưới lòng bàn chân cũng không ổn, lúc đấu pháp thường xuyên phải lơ lửng trên không, lòng bàn chân cũng phải đối mặt với đủ loại công kích.
Lý Chấn Nghĩa vắt óc suy nghĩ, bước cuối cùng kia vẫn không cách nào hạ xuống được.
Lúc này, chỉ có từ bỏ sự hoàn mỹ trên phương diện vật lý, mới có thể chạm tới sự hoàn mỹ trong lĩnh vực tu tiên.
Thiên đạo còn không làm được mười mươi, người tu đạo tối đa cũng chỉ có thể đạt tới chín phần tám, để ứng với cái thiết luật "Đại đạo năm mươi, Thiên diễn bốn mươi chín" kia.
Dưới sự bao phủ của hỏa diễm, Lý Chấn Nghĩa đã không kìm được mà rên rỉ, đại não vận hành hết tốc lực, không ngừng nội thị bản thân, đột nhiên linh quang lóe lên!
Có rồi!
Chính là chỗ này!
Lý Chấn Nghĩa hít một hơi thật sâu, khống chế các vòng xoáy khí trong cơ thể khiến chúng đồng thời cộng hưởng, nhưng bỏ qua một khu vực ở phần bụng.
Bắt đầu!
Khí xoáy dung hợp, đạo khu quy chính!
Hai tay Lý Chấn Nghĩa chậm rãi chống trời, từng vòng xoáy khí hiện lên khắp nơi trong cơ thể, khí xoáy ở khí hải bắt đầu không ngừng bành trướng ra ngoài, thôn tính từng vòng xoáy nhỏ.
Quá trình này giống như các vòng xoáy nhỏ chủ động lao vào va chạm với vòng xoáy lớn trong khí hải! Mỗi lần va chạm đều tạo ra một tầng sóng xung kích, chấn động thân hồn, tẩy rửa đạo cơ của hắn.
Một lần, mười lần, trăm lần… hàng trăm lần!
Trán Lý Chấn Nghĩa phủ đầy mồ hôi lạnh, từng cơn đau nhức tê dại không ngừng dâng lên khiến hắn phải liên tục nghiến răng hừ lạnh. Loại thống khổ ấy, người thường căn bản không thể tưởng tượng nổi.
Đóa sen trước mặt hắn lúc này bị khí xoáy thu hút, chậm rãi nhích lại gần.
Pháp lực luyện hóa, hư thực giao hòa.
Lý Chấn Nghĩa đột nhiên duỗi thẳng hai tay, khẽ quát một tiếng, đóa sen và thân hình hắn tức khắc trùng điệp lên nhau. Linh khí trong kết giới điên cuồng ùa về phía hắn, mặt nước trong đầm nổ tung thành từng cột nước trắng xóa.
Đóa sen bị hắn nuốt chửng trực tiếp!
Trước ngực Lý Chấn Nghĩa xuất hiện một cầu sáng rực nóng, cầu sáng này đột ngột bung ra, hóa thành một quả cầu ánh sáng trắng đường kính hơn trượng.
Đạo cảnh của hắn đang từ từ leo thang.
Tiếng sấm nổ đùng đoàng không ngớt bên tai!
Cứ như vậy qua thêm nửa ngày, khóe miệng Lý Chấn Nghĩa cong lên, hắn đã cảm nhận được một thế giới hoàn toàn mới, đạo cơ hoàn mỹ đã đại công cáo thành!
Hướng suy nghĩ vừa rồi của hắn là chính xác!
Bỗng nhiên! Một tia sét màu tím đậm từ trên trời giáng xuống, xé toạc quả cầu sáng trắng, nện thẳng xuống đỉnh đầu Lý Chấn Nghĩa, đánh cho pháp lực toàn thân hắn suýt chút nữa thì tan rã hoàn toàn!