"Chủ nhân! Ngon quá meo!"
Lý Chấn Nghĩa nói: "A Diệu, đi cùng Tiểu Hòa tìm bảo vật đi. Ta phải vào kết giới này, nhanh chóng dung hợp đóa bảo liên trước mặt!"
"Tuân lệnh meo!"
"Để A Diệu canh chừng ở đây thì tốt hơn." Miêu Tiểu Hòa nói: "Ta lùi về mấy tầng dưới là được!"
"Vậy thì để A Diệu đi cùng ngươi, ở đây có kết giới bảo hộ rồi."
Lý Chấn Nghĩa ngoái đầu vẫy tay: "Đi mau đi, ta dung hợp xong đóa sen này sẽ ra dẫn ngươi xông lên tầng ba mươi ba!"
Miêu Tiểu Hòa định nói lại thôi. Thực ra nàng ấy không muốn để Lý Chấn Nghĩa biết nàng ấy từng cố tình bỏ qua cơ duyên của mình... nhưng chuyện đã đến nước này, nàng ấy cũng chỉ đành gật đầu đồng ý.
Lát sau, Lý Chấn Nghĩa nhảy vọt tới chỗ đóa sen, trường bào trên người tung bay lộ ra thân hình với những múi cơ bắp cuồn cuộn.
A Diệu vẫy vẫy móng meo, tiễn đưa tầng kết giới đang từ từ khép kín.
Miêu Tiểu Hòa khẽ tặc lưỡi: "Dáng người tiểu sư thúc càng ngày càng mlem nhỉ."
"Tiểu Hòa tỷ tỷ, chúng ta đi tìm bảo vật thôi meo!"
"Đi với ta xuống tầng hai mươi hai." Miêu Tiểu Hòa nói: "Ta từng có cảm ứng ở một khu vực dưới đó."
"Ok meo!"
A Diệu vẫn không yên tâm nhìn lại cái kết giới đã đóng chặt.
Bên cạnh chợt vang lên tiếng ho khan.
"Khụ khụ! Tinh Vệ điểu đây!"
Tinh Vệ điểu nhảy phắt ra, đứng trên một tảng đá gần đó, vẫy vẫy cánh với hai người: "Cứ yên tâm mà đi, ta sẽ ở đây bảo vệ Chân Ý đại nhân."
A Diệu nheo mắt, định nói gì đó thì Miêu Tiểu Hòa đã ngự kiếm lao về phía lối xuống.
A Diệu bĩu môi, lườm nguýt Tinh Vệ điểu mấy cái rồi mới quay đầu đuổi theo, hóa thành một con mèo đen nhảy lên vai Miêu Tiểu Hòa.
"Tiểu Hòa tỷ tỷ!"
"Sao vậy?"
"Ta cứ cảm thấy Tinh Vệ điểu giả mạo kia không có ý tốt meo!"
"Ơ? Chẳng phải lúc trước nó còn nịnh bợ tiểu sư thúc sao?" Miêu Tiểu Hòa kỳ quặc hỏi: "Có vấn đề gì à? Chúng ta có cần quay lại đuổi nó đi không? Uy áp của nó hình như là của cao thủ tầng thứ 7 đấy, trước đó nó còn đánh con cua lớn kia trọng thương cơ mà."
A Diệu vội xua tay: "Không phải ý đó đâu, ta chỉ thấy con chim này cứ muốn bám đuôi chủ nhân để ăn chực thôi meo."
"Thật sao?" Miêu Tiểu Hòa mỉm cười dịu dàng, xoa đầu A Diệu: "Nếu có cao thủ tầng 7 trợ giúp, chắc chắn việc giải quyết yêu ma sẽ dễ dàng hơn."
"Chắc là sinh linh trong Thiên Cơ tháp không ra ngoài được, có thể bị hạn chế gì đó meo! Đúng rồi, chắc chắn là vậy, A Diệu mới là linh sủng duy nhất của chủ nhân meo!"
A Diệu lầm bầm một câu, đặt móng vuốt lên cổ Miêu Tiểu Hòa: "Tăng tốc đây!"
Một luồng hắc quang bao bọc lấy Miêu Tiểu Hòa và phi kiếm, tốc độ độn không lập tức tăng vọt.
Họ một mực tiến thẳng lên tầng hai mươi hai.
Lúc này Miêu Tiểu Hòa đã bắt đầu cảm thấy gấp gáp. Dọc đường, vô số bảo quang lóe sáng hiện ra trước mắt, nhưng nàng ấy chẳng buồn liếc lấy một lần. Bởi nàng ấy biết rất rõ, phàm là nơi có bảo vật, tất nhiên sẽ có yêu ma, chiến hồn hoặc tàn linh cực mạnh trấn giữ; dù không thì cũng là những thử thách cực kỳ hao phí thời gian.
Mà gốc tiên thảo kia…
Dù chẳng rõ vì sao, nhưng Miêu Tiểu Hòa luôn có cảm giác, chỉ cần có được gốc tiên thảo đó, nàng ấy sẽ có được cơ duyên cực lớn.
Nhờ có A Diệu hộ tống, Miêu Tiểu Hòa liên tục đi đường vòng. Họ đi rất thuận lợi, bình an tới tầng hai mươi hai.
Cảm giác kỳ diệu kia lại xuất hiện, Miêu Tiểu Hòa ngẩng đầu nhìn về một góc nhỏ trong mảnh thiên địa này, lập tức thấy được món bảo vật trông như một nhành lan thảo.
Tinh quang lấp lánh quanh thân nó, hà quang lưu chuyển như dòng nước, đẹp đến mức chẳng giống vật thuộc nhân gian.
Điều thần kỳ nhất là xung quanh gốc tiên thảo này lại chẳng có bất kỳ linh thể thủ hộ mạnh mẽ nào. Khi Miêu Tiểu Hòa dẫn theo A Diệu tiến lại gần, thậm chí A Diệu còn chẳng cảm nhận được gì, vẫn đang lải nhải: "Chỗ này trông hoang vu quá, chẳng giống có bảo vật gì cả meo!"
A Diệu vừa dứt lời, mặt đất đột nhiên gợn sóng lăn tăn, môi trường xung quanh nhanh chóng thay đổi.
Trên đầu họ hiện ra một bầu trời sao bát ngát, dưới chân là thảo nguyên mênh mông vô tận, từng con côn trùng nhỏ trong suốt bay lướt qua quanh họ.
"Oa!" A Diệu khẽ trầm trồ. Sau đó nó ngạc nhiên: "Ơ kìa, sao ta cũng vào được đây?"
"Chỗ này hình như hơi khác với kết giới của các bảo vật khác.." Miêu Tiểu Hòa khẽ lẩm bẩm, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào gốc tiên thảo kia, không thể dời đi.
Tiên thảo không có linh tính, nhưng lại tỏa ra linh vận huyền diệu. Cứ như thể vạn vì tinh tú đang hô ứng với nó vậy.