Ta Là Bình Hoa Của Tông Môn

Chương 3

10
Còn chưa kịp đi tìm Hứa chưởng môn thì nhị sư tỷ đã vội vàng chạy tới tìm ta.
“Tiểu sư muội, không ổn rồi! Người của Ngọc Hành Tông tới, nói muốn tỉ thí với đệ nhất Vạn Kiếm Tông.”
Ta ngẩn người, nhất thời chưa phản ứng kịp:
“Đệ nhất Vạn Kiếm Tông?”
Nhị sư tỷ sốt ruột đến giậm chân:
“Còn ai vào đây nữa, chẳng phải là muội sao! Muội thắng tam sư đệ ở đại hội thử kiếm, tin tức truyền ra ngoài từ lâu rồi. Giờ bên ngoài đồn muội thần kỳ lắm, còn nói muội là kỳ tài kiếm đạo ngàn năm có một.”
Tim ta đánh thót.
Thắng Cố Nhạn Hàn vốn là ăn may, hoàn toàn nhờ điệu kiếm vũ bất ngờ của Mỹ Lệ.
Nếu thật sự gặp tu sĩ chính thống của tông môn khác, đ/ấ/u kiếm bằng thực lực thật, tu vi Trúc Cơ tầng ba của ta e là một chiêu cũng không đỡ nổi.
Nhị sư tỷ tiếp tục nói:
“Người tới là đại đệ tử Trương Tử Sơn của Ngọc Hành Tông. Trong lời nói ngoài lời nói đều ám chỉ đệ nhất Vạn Kiếm Tông chúng ta chỉ là đồ trang trí, đẹp mã chứ vô dụng.”
“Cái tên Trương Tử Sơn đó ta gh/é/t nhất. Bình thường đã gi//an xảo â/m h/i/ể/m, lần này không biết lại đang ấp ủ trò xấu gì.”
Sắc mặt Cố Nhạn Hàn hơi trầm xuống:
“Ngọc Hành Tông tới không có ý tốt. Vừa mới có Ma Tông tập kích xong, bọn chúng đã lập tức tới gây sự. Chỉ sợ giữa hai bên có cấu kết.”
Nhị sư tỷ kinh ngạc:
“Ma Tông? Vừa rồi lại có người Ma Tông tập kích sao?”
Ta đem mọi chuyện kể hết cho nàng.
Nhị sư tỷ càng nghe mặt càng trắng bệch, đến cuối cùng men rượu cũng tỉnh hơn nửa, kinh hãi bịt miệng:
“Nguy hiểm thật… may mà hai người không sao.”
Nàng nhìn Mỹ Lệ đang lặng lẽ phát sáng trong tay ta, ánh mắt cũng trở nên nghiêm trọng.
“Nói vậy… Ngọc Hành Tông cố tình chọn lúc này tới khiêu khích, căn bản là có ý đồ xấu? Biết đâu… cũng là nhắm vào thanh kiếm này?”
Cố Nhạn Hàn lạnh giọng:
“Mười phần thì hết chín.”
Ta siết chặt chuôi kiếm, lòng nặng trĩu.
Ban đầu ta còn tưởng chỉ là một trận tỷ thí bình thường giữa các tông môn, giờ lại dính tới Ma Tông, mọi chuyện lập tức trở nên nguy hiểm vô cùng.
Nhị sư tỷ cuống đến xoay vòng vòng:
“Vậy phải làm sao đây? Rõ ràng bọn chúng đang giăng bẫy mà.”
Ta nhìn về phía mây mù cuồn cuộn dưới chân núi, cắn chặt răng.
Trốn là không trốn được.
Vạn Kiếm Tông không thể lùi, ta cũng không thể lùi.
“Bất kể hắn là tới khiêu khích hay vì Mỹ Lệ.”
“Trận tỷ thí này, ta nhất định phải đi.”
Rõ ràng Cố Nhạn Hàn không đồng ý:
“Muội không thể đi. Trương Tử Sơn thủ đoạn â/m h/i/ể/m, rõ ràng đã có chuẩn bị từ trước. Muội không phải đối thủ của hắn.”
Ta siết chặt Mỹ Lệ trong tay, giọng điệu kiên định:
“Ta là quán quân đại hội thử kiếm. Danh hiệu này là ta tự thắng được, đương nhiên phải do ta ra mặt. Nếu ta tránh không ra, Vạn Kiếm Tông mới thật sự bị người ta cười nhạo.”
Nhị sư tỷ bên cạnh lo đến mức muốn khóc:
“Nhưng tiểu sư muội, điệu kiếm vũ của muội… lỡ như không có tác dụng với người khác thì sao?”
Ta cúi đầu nhìn Mỹ Lệ đang khẽ rung rung, lòng cũng chẳng có chút tự tin nào.
Nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh:
“Mỹ Lệ sẽ không khiến ta thất vọng.”
Cố Nhạn Hàn nhìn ta, đôi mắt vốn lạnh nhạt kia dường như có cảm xúc cuộn trào.
Hình như bất đắc dĩ, lại như có thêm vài phần tán thưởng khó nhận ra.
Hắn im lặng một lát rồi nói:
“Được. Ta đi cùng muội.”
“Nếu thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn…”
Hắn dừng một chút, ánh mắt sắc bén như kiếm.
“Có ta ở đây, sẽ không ai làm muội bị thương.”

11
Khi tới đài thử kiếm, Hứa chưởng môn cùng các vị trưởng lão đã đứng chờ từ trước.
Người của Ngọc Hành Tông đứng phía đối diện, kẻ dẫn đầu chính là Trương Tử Sơn.
Ban đầu hắn còn lười biếng nghịch thanh kiếm trong tay, nhưng vừa ngẩng đầu nhìn thấy ta, cả người bỗng khựng lại.
Ánh mắt mang theo vẻ trêu ghẹo và háo sắc không hề che giấu, trắng tr/ợ/n đánh giá ta từ trên xuống dưới, vừa d/í/nh n/h/ớ/p vừa càn rỡ.
Khóe môi hắn cong lên thành nụ cười đầy ẩn ý:
“Nghe nói Vạn Kiếm Tông mới xuất hiện đệ nhất kiếm, không ngờ không chỉ kiếm pháp đặc biệt mà người cũng xinh đẹp đến vậy.”
“Nếu lát nữa thua rồi thì cũng đừng buồn. Hay là theo ta đi, kết thành đạo lữ với ta.”
Vừa nói hắn còn cố tình nghiêng người về phía trước, ánh mắt càng lúc càng b/ỉ ổ/i.
“Đến lúc đó ăn ngon mặc đẹp, tài nguyên linh khí tùy ý chọn lựa, còn hơn ở đây múa mấy điệu kiếm vô dụng mà cố giữ cái danh đệ nhất.”
Hàn khí quanh người Cố Nhạn Hàn lập tức tăng vọt, hắn bước lên một bước chắn bên cạnh ta.
Ánh mắt lạnh như băng:
“Trương Tử Sơn, ăn nói khinh bạc trên đài tỷ thí, đó là gia giáo của Ngọc Hành Tông sao?”
Trương Tử Sơn chẳng hề để tâm, cười khẩy:
“Căng thẳng gì chứ? Ta chỉ nói vài câu tri kỷ với tiểu sư muội thôi mà.”
Ta siết chặt Mỹ Lệ trong tay, trong lòng trào lên cảm giác g/h/ê t/ở/m:
“Muốn tỷ thí thì bắt đầu đi. Bớt nói nhảm.”
Trương Tử Sơn cười khinh miệt, đáy mắt đầy vẻ xem thường.
Hắn đạp nhẹ chân xuống đất, thân hình lập tức lao thẳng về phía ta.
Trường kiếm trong tay rời vỏ, hàn quang lóe lên, đ/â/m thẳng vào vai ta.
Chiêu thức vừa nhanh vừa độc.
Rõ ràng chẳng xem ta ra gì, cũng hoàn toàn không có ý định luận bàn.
Ta theo bản năng nghiêng người né tránh, đồng thời siết chặt chuôi Mỹ Lệ, đầu ngón tay truyền tới cảm giác lạnh mát.
Bình thường vào lúc này, Mỹ Lệ sẽ thuận theo tâm ý ta, thân kiếm phát ra ánh sáng trắng ngọc rồi múa lên điệu kiếm uyển chuyển.
Nhưng hôm nay, nàng lại yên tĩnh lạ thường.
Không có bất kỳ động tĩnh nào, ngay cả một tia sáng nhỏ cũng chẳng xuất hiện.
Lòng ta đột nhiên hoảng loạn.
Hôm nay Mỹ Lệ bị sao vậy?
Nhị sư tỷ sốt ruột giậm chân:
“Tiểu sư muội! Mau gọi Mỹ Lệ đi!”
Cố Nhạn Hàn đứng bên dưới đài, hàn khí quanh người càng lúc càng nặng.
Đầu ngón tay siết chặt vỏ kiếm của mình, ánh mắt đầy lo lắng.
Chỉ cần ta gặp nguy hiểm dù chỉ một chút, hắn chắc chắn sẽ lập tức xông lên đài.
Trương Tử Sơn thấy vậy, nụ cười càng thêm đắc ý, thế công cũng càng lúc càng dữ dội.
Trường kiếm quét ngang, é/p sát e/o ta, giọng điệu tràn đầy chế giễu:
“Sao nào? Thanh kiếm của ngươi mất tác dụng rồi à? Ta đã nói mà, cái danh đệ nhất của ngươi chẳng qua chỉ là trò hề mua vui thiên hạ, dựa vào mấy điệu kiếm múa màu mè đó thôi!”
Nhưng ngay khoảnh khắc trường kiếm sắp chạm vào vạt áo ta, trong lòng bàn tay bỗng truyền tới một luồng nóng rực.
Ngay sau đó.
Thân kiếm Mỹ Lệ bắt đầu rung dữ dội, phát ra tiếng kiếm ngân ong ong.
Không có điệu múa nhẹ nhàng.
Không có ánh kiếm dịu dàng.
Chỉ có một luồng sáng chói mắt bùng nổ từ người Mỹ Lệ, trong nháy mắt quét sạch cả đài thử kiếm.
Nguồn sức mạnh ấy cực kỳ khổng lồ, còn mang theo một lực hút vô hình.
Ta thậm chí còn cảm nhận được Mỹ Lệ trong tay đang nóng lên, giống như có sinh mệnh thật sự.
Giây tiếp theo, toàn trường náo loạn.
Tất cả mọi người đều theo bản năng nhìn về bội kiếm của mình —
Kiếm bên hông đệ tử Vạn Kiếm Tông.
Kiếm trong tay người Ngọc Hành Tông.
Thậm chí cả bội kiếm các trưởng lão mang theo bên người.
Tất cả đều đồng loạt thoát khỏi sự kìm hãm của chủ nhân.
“Keng” một tiếng đồng loạt rời vỏ.
Hóa thành từng đạo lưu quang bay thẳng về phía Mỹ Lệ.
Chỉ trong chớp mắt.
Mấy trăm thanh kiếm lơ lửng giữa không trung, xếp hàng chỉnh tề, toàn bộ m/ũ/i ki/ế/m đều ch/ĩ/a về phía Trương Tử Sơn.
Kiếm quần ong ong rung động, hàn quang lạnh lẽo, kiếm ý ngút trời.
Không chừa cho hắn dù chỉ một con đường số//ng.
Vẻ đắc ý trên mặt Trương Tử Sơn lập tức cứng đờ, thay vào đó là nỗi k/i/nh h/o/à/ng khó tin.
Mà trường kiếm trong tay hắn từ lâu đã mất khống chế, bay vút lên giữa không trung.
Đứng song song với những thanh trường kiếm khác, thẳng tắp ch/ĩ/a ngược vào chính hắn.
Mặt hắn trắng bệch, môi run rẩy, rất lâu cũng không thốt nổi một câu:
“chuyện gì thế này? Thanh kiếm đó… rốt cuộc là thứ gì?”
Lần này…
Ngay cả ta cũng hoàn toàn ngây người.
Ta nắm Mỹ Lệ đang nóng rực trong tay, đầu ngón tay truyền tới từng đợt rung nhẹ của nàng.
Ngẩng đầu nhìn Trương Tử Sơn mặt cắt không còn giọt m/á/o, giọng ta bình tĩnh đến lạ:
“Ngươi thua rồi.”
Một lát sau, tất cả bùng nổ.
“Trời ơi… thanh kiếm đó lại có thể hiệu lệnh vạn kiếm?”
“Đây đâu còn là múa kiếm nữa, rõ ràng là vạn kiếm thần phục!”
“Thì ra mấy trận trước muội ấy căn bản còn chưa dùng hết sức…”
Nhị sư tỷ kích động đến mức suýt nhảy dựng lên, kéo người bên cạnh liên tục la hét.
Cố Nhạn Hàn đứng bên đài, hàn khí quanh người dần tan đi, ánh mắt nhìn ta và Mỹ Lệ càng thêm sâu thẳm.
Hứa Chưởng môn chậm rãi đứng dậy, cao giọng tuyên bố:
“Trận này Vạn Kiếm Tông thắng!”
12
Đúng lúc ấy, trên đài đột nhiên bùng lên một luồng ma khí đen kịt quanh người Trương Tử Sơn.
Ma khí cuồn cuộn, nháy mắt bao trùm toàn thân hắn.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì đường nét cơ thể hắn đã bắt đầu méo mó, biến đổi
Gương mặt vốn bình thường dần tan biến, thay vào đó là một khuôn mặt âm trầm lạnh lẽo.
Nào còn chút chật vật lúc nãy, rõ ràng đã là một bộ dạng khác.
Hứa Chưởng môn lập tức nhận ra:
“Ma Tông tông chủ? Dạ Cận? Lại là ngươi!”
Không ai ngờ được, Trương Tử Sơn trước mắt lại là do Ma Tông tông chủ hóa trang thành.
“Ha ha ha…”
Dạ Cận bật cười ngông cuồng:
"Các ngươi thực sự tưởng rằng, ta đến đây là để tỉ thí kiếm pháp với các ngươi sao?"
Lời vừa dứt, hắn đột nhiên giơ tay, đầu ngón tay r/ạ/c/h mạnh một đường vào lòng bàn tay mình.
Hắn khẽ búng một cái, những giọt m/á/o đỏ tươi nương theo thế bay ra, trùng hợp rơi đúng lên thân kiếm của Mỹ Lệ đang ở trong tay ta.
Một cảnh tượng kỳ quái lập tức xảy ra:
Mỹ Lệ vốn đang yên tĩnh bỗng rung lên dữ dội.
Ánh kiếm trắng ngọc bị ma khí tr/ấ/n á/p, ánh sáng vốn dịu dàng cũng trở nên ảm đạm.
Thân kiếm mất khống chế, thoát khỏi tay ta rồi bay thẳng về phía hắn.
Ta kinh hãi kêu lên:
“Mỹ Lệ!”
Nhưng Dạ Cận đã thu Mỹ Lệ vào tay, đầu ngón tay v**t v* thân kiếm:
“Thanh kiếm này, bản tông chủ đã tìm suốt mấy trăm năm rồi!”
“Các ngươi thật sự cho rằng nó chỉ là linh kiếm bình thường sao? Buồn cười! Nó vốn chính là chí bảo của Ma Tông ta, mấy trăm năm trước thất lạc, hôm nay cuối cùng cũng trở về chủ cũ!”
Hắn nâng tay lau đi vết m/á/o trong lòng bàn tay:
“M/á/o này của ta là bản mệnh huyết của Ma Tông tông chủ, đương nhiên có thể dung hợp với nó. Chỉ có ta mới thật sự khống chế được nó!”
Hắn áp Mỹ Lệ lên lòng bàn tay, m/á/o bản mệnh theo thân kiếm lan ra.
Thân kiếm vốn trắng ngọc dưới sự ăn mòn của ma khí và m/á/o tươi lại dần hiện lên quầng sáng tím đen nhàn nhạt.
Hô ứng với ma khí quanh người hắn.
Ta theo bản năng định xông lên cướp lại, nhưng bị một tầng ma khí vô hình chặn đứng.
Cố Nhạn Hàn lập tức rút kiếm khỏi vỏ, hàn quang chĩa thẳng vào hắn:
“Để kiếm lại!”
Dạ Cận chỉ khẽ phất tay.
Cố Nhạn Hàn bị đánh bay xuống đất.
Chỉ để lại một câu:
“Thanh kiếm này vốn thuộc về Ma Tông. Hôm nay ta chỉ là vật về đúng chủ mà thôi. Các ngươi… không cản nổi ta đâu!”
Các trưởng lão dưới đài sắc mặt đại biến, đồng loạt đứng dậy muốn ngăn cản.
Nhưng ma khí quanh người hắn bỗng tăng vọt, lập tức hóa thành một bóng đen.
Mang theo Mỹ Lệ biến mất ngay trước mắt mọi người.
Chỉ để lại cả sân đầy kinh ngạc và hỗn loạn.