Ta Là Bình Hoa Của Tông Môn
Chương 1
01
Trước khi vào Vạn Kiếm Tông, ta từng bái một vị tán tu làm sư phụ.
Chỉ tiếc tư chất ta quá kém, ngoài gương mặt coi như xinh đẹp ra thì tiến độ tu luyện chậm chẳng khác nào rùa bò.
Sư phụ đối xử với ta rất tốt, nhưng cũng chưa từng kỳ vọng ta sẽ có tiền đồ gì lớn lao, chỉ xem như nuôi thêm một món đồ trang trí đẹp mắt.
Nhưng người tuổi đã cao, cuối cùng cũng đến lúc phải chia ly với ta.
Ngày lâm chung.
Người trịnh trọng giao cho ta một thanh kiếm cũ nát cùng một phong thư.
“Thanh Âm à, từ nhỏ con đã theo ta, sư phụ không thể tiếp tục ở bên con nữa. Hôm nay ta truyền lại cho con thanh tiên kiếm này.”
“Thanh kiếm này vô cùng đặc biệt, đã khai mở linh trí, tính tình lại cao ngạo. Nó không nhìn tu vi cao thấp, cũng chẳng quan tâm căn cốt mạnh yếu. Chỉ cần được nó công nhận, đạt đến cảnh giới người kiếm hợp nhất, vậy thì thiên hạ kiếm tu sẽ không ai là đối thủ của con.”
Ta ngơ ngác nhìn thanh kiếm, cực kỳ nghi ngờ sư phụ đang lừa mình.
Thanh kiếm rách nát này rõ ràng gỉ sét loang lổ, phủ đầy bụi xám, tua kiếm thì xơ xác rối tung.
Đừng nói tiên kiếm tuyệt thế, ngay cả kiếm sắt bị người phàm đào thải còn sáng sủa hơn nó.
Ta nhịn không được nhỏ giọng lầm bầm:
“Sư phụ… thanh kiếm này thật sự lợi hại vậy sao? Người không phải lại bị mấy bà dưới núi l/ừ/a rồi chứ…”
Sư phụ tức đến mức râu cũng dựng lên:
“Con nhóc ch/ế/t t/i/ệ/t này! Không được xem thường nó!”
“Năm xưa tổ sư gia của ta chính là dựa vào nó mà uy chấn thiên hạ, hiếm gặp đối thủ. Chỉ tiếc về sau lúc truyền thừa, không ai hiểu được tâm ý của nó, linh vận dần dần khép lại, mới thành ra bộ dạng bây giờ.”
Ta vẫn không tin:
“Ngay cả sư phụ cũng không thể hợp với nó, chẳng lẽ con lại làm được?”
Sư phụ cúi đầu, giọng nói cũng dịu đi:
“Cả đời ta phiêu bạt, quen sống thô ráp, chỉ biết vung kiếm ch/é/m g/i/ế/t, nào hiểu cách chăm sóc kiếm. Nhưng con khác.”
“Con tinh tế, chịu bỏ tâm tư vào một thứ gì đó. Sư phụ của ta từng nói, thứ nó cần chưa bao giờ là cường giả, mà là chân tâm.”
“Nha đầu ngốc, tư chất con kém, lại có gương mặt quá đẹp. Sư phụ chỉ sợ sau này con bị người khác bắt nạt, nên mới tặng thanh kiếm này cho con. Chỉ mong con có thể lĩnh ngộ huyền cơ trong kiếm, để nó bảo vệ con cả đời bình an.”
Dặn dò xong, sư phụ liền cưỡi hạc về trời.
Bức thư người để lại là gửi gắm ta cho bạn cũ của người Hứa chưởng môn của Vạn Kiếm Tông.
Ba ngày sau, ta ôm thanh kiếm gỉ sét ấy, lảo đảo tìm đến Vạn Kiếm Tông.
Sơn môn nguy nga, kiếm khí ngút trời, đệ tử qua lại ai nấy đều áo trắng tung bay, linh khí bức người.
Đúng là đệ nhất tông môn thiên hạ.
Nhìn thôi đã thấy cực kỳ lợi hại.
Ta cúi đầu nhìn lại mình áo vải cũ kỹ dính đầy bụi đất.
Ôm một thanh kiếm còn chẳng bằng sắt vụn, trông y hệt ăn mày lạc vào tiên môn.
Thế nhưng dù có chật vật thế nào, gương mặt tuyệt sắc ấy vẫn không thể che giấu.
Đệ tử giữ cổng chẳng những không đuổi ta đi, ngược lại còn nhìn đến ngẩn người, rất lâu sau mới cười ngốc nghếch hỏi:
“Xin hỏi cô nương đến Vạn Kiếm Tông có việc gì?”
Ta cười ngọt ngào:
“Vị sư huynh này, ta đến tìm Hứa chưởng môn, phiền huynh đưa giúp phong thư này cho người.”
Không lâu sau, một vị trưởng lão mặc đạo bào, gương mặt hiền hòa chậm rãi bước tới, chính là Hứa chưởng môn.
Ông vuốt râu cười ha hả:
“Con chính là tiểu đồ đệ bảo bối của hắn sao? Quả nhiên rất đáng yêu. Sau này cứ theo lão phu đi.”
02
Từ ngày đó, ta trở thành đệ tử nội môn của Vạn Kiếm Tông.
Linh căn ta tạp nham, tư chất bình thường, tu vi chỉ mới Trúc Cơ tầng ba, kiếm pháp lại luyện chẳng ra sao.
Nhưng sư huynh sư tỷ trong tông ai nấy đều cực kỳ cưng chiều ta.
Chỉ vì ta thật sự quá đẹp.
Mỗi lần thấy ta luyện kiếm sai, đại sư huynh chưa từng trách mắng, chỉ dịu dàng bước tới, cầm tay chỉ ta cách cầm kiếm.
“Thanh Âm sư muội đừng nóng vội, từ từ luyện là được. Có sư huynh ở đây cùng muội.”
Nhị sư tỷ càng chiều ta hơn.
Nàng thường xuyên mang điểm tâm tự tay làm đến thăm, còn đem châu ngọc cùng tua kiếm đẹp mình tích cóp được tặng ta.
“Sư muội xinh đẹp thế này còn luyện kiếm làm gì. Yên tâm, sư tỷ bảo kê muội.”
Ngay cả tam sư huynh lạnh lùng nhất ngày thường, lúc nhìn thấy ta cũng sẽ hơi dịu nét mặt.
Chỉ là sự dịu dàng ấy nhạt đến mức gần như không nhìn ra, thoáng qua nhanh như ảo giác, giống như nhìn thêm ta một cái cũng thấy dư thừa.
Ban đầu ta cứ nghĩ tam sư huynh không thích mình.
Nhị sư tỷ vỗ vai ta:
“Tiểu Thanh Âm, đừng để ý hắn. Cố Nhạn Hàn y như thanh kiếm của hắn vậy, lạnh muốn ch/ế/t. Ngoài luyện kiếm ra chỉ biết luyện kiếm, muội cứ xem hắn như không tồn tại là được.”
Là kiếm tu mạnh nhất được công nhận của Vạn Kiếm Tông, từ nhỏ hắn đã một lòng hướng kiếm đạo.
Trong mắt ngoại trừ kiếm đạo thì chẳng còn gì khác.
Đừng nói đệ tử bình thường, ngay cả trưởng lão tới tìm, hắn cũng thường đáp qua loa vài câu rồi quay người bỏ đi.
Cho đến một ngày nọ, ta lên núi tìm đồ ăn.
Là một trong số ít tu sĩ cấp thấp của Vạn Kiếm Tông, ta thật sự chưa thể dựa vào linh khí để nhịn đói.
Thèm ăn đến chịu không nổi.
Khó khăn lắm mới bắt được một con thỏ béo múp, liền ngồi tại chỗ nướng đến thơm ngào ngạt.
Trùng hợp lại gặp Cố Nhạn Hàn.
Hắn mặc bạch y đứng giữa rừng, một thanh tiên kiếm lặng lẽ lơ lửng bên cạnh.
Thấy bộ dạng lem luốc của ta, hắn rõ ràng khựng lại một chút.
Trong đôi mắt vốn luôn lạnh nhạt vô cảm kia thoáng hiện một tia kinh ngạc cực nhẹ.
Ta bị hắn nhìn đến cứng đờ.
Luống cuống giấu con thỏ nướng ra phía sau.
Mặt lập tức đỏ bừng.
Dù sao giữa một đám kiếm tu thanh tâm quả d/ụ/c…
Ta ngồi xổm giữa rừng gặm thỏ nướng thế này, đúng là có hơi mất hình tượng.
“Tam sư huynh… trùng hợp quá ha…”
Ta lí nhí chào hỏi, chỉ hận không thể đào cái hố chui xuống luôn.
Cố Nhạn Hàn lại không giống bình thường lập tức quay người rời đi.
Ta còn tưởng hắn sẽ lạnh mặt trách ta không giữ quy củ, hoặc trực tiếp bỏ đi luôn.
Ai ngờ hắn chỉ trầm mặc một lát rồi khẽ nói:
“Phía sau núi có nhiều cấm chế, sâu bên trong còn có yêu thú. Đừng chạy lung tung.”
Ta gật đầu:
“Ồ… được.”
Thấy hắn chuẩn bị đi, ta vội gọi lại:
“Tam sư huynh, con thỏ này to lắm, một mình ta ăn không hết. Huynh có muốn chia một nửa không?”
Nói xong ta lập tức hối hận.
Cố Nhạn Hàn là tu sĩ Nguyên Anh đại viên mãn, đứng đầu lớp trẻ, bỏ xa tất cả.
Căn bản không cần ăn mấy thứ phàm tục này.
Huống hồ một kiếm tu thanh lãnh cao ngạo như hắn, sao có thể dính chút khói lửa nhân gian chứ.
Ai ngờ Cố Nhạn Hàn lại cúi mắt.
Ánh nhìn rơi trên con thỏ nướng còn bốc khói trong tay ta, im lặng hồi lâu.
Giây tiếp theo, hắn thế mà nhẹ nhàng gật đầu.
“Được.”
Ta sững sờ, nửa ngày không phản ứng nổi.
Hắn… nhận thật à?
Ta luống cuống chia nửa con thỏ còn bóng mỡ, cẩn thận đưa cho hắn.
Lúc vô tình chạm phải đầu ngón tay lạnh mát của hắn.
Cả người hắn dường như khựng mạnh.
Một lúc lâu sau mới khẽ nói:
“… Đa tạ.”
Lời vừa dứt, tay áo hắn khẽ phất, ngự kiếm bay đi.
Bạch y lướt qua ngọn cây, chớp mắt đã biến mất nơi sâu trong rừng, chỉ để lại chút kiếm khí lạnh lẽo.
Ta đứng nguyên tại chỗ, ôm con thỏ nướng, mãi vẫn chưa hoàn hồn.
Cũng không biết có phải do ta nhìn nhầm không.
Trong khoảnh khắc vừa rồi.
Ta dường như thấy vành tai hắn hơi đỏ lên.
03
Dù sư huynh sư tỷ ai nấy đều cực kỳ chăm sóc ta, xem ta như bình hoa mềm mại cần nâng niu.
Nhưng ta không cam lòng chỉ làm một cái bình hoa.
Ta nhớ lời dặn trước lúc lâm chung của sư phụ thanh kiếm kia sẽ là chỗ dựa của ta.
Vì thế ta bắt đầu liều mạng hầu kiếm.
Ta tin mình nhất định là thiên tuyển chi nữ.
Sau hơn hai mươi lần thất bại liên tiếp.
Ta tê người luôn rồi.
Rốt cuộc đây là cái loại kiếm quái quỷ gì vậy.
Mặc cho ta dập đầu khấn vái, thắp hương cầu nguyện, thiếu điều gọi nó một tiếng cha mẹ luôn rồi.
Thanh kiếm ấy vẫn xám xịt như cũ, chẳng có lấy nửa tia linh quang.
Giờ ta hoàn toàn tin chắc, sư phụ đúng là bị mấy bà dưới núi lừa thật.
Đúng là mê sắc hại người mà.
Vật lộn cả buổi, mồ hôi đầy người, ta dứt khoát đứng dậy đi tắm.
Trong lúc cuống cuồng, thanh kiếm trong tay trượt mất, “tõm” một tiếng rơi vào thùng nước nóng.
Hộp phấn son nhị sư tỷ mới tặng cũng vô tình đổ xuống cạnh thùng.
Lớp phấn hồng hòa vào nước ấm, loang ra thành một màu đỏ nhàn nhạt.
Ta đang định vớt kiếm lên thì bỗng thấy trong thùng tắm lóe lên những tia sáng vàng li ti.
Thanh kiếm vốn gỉ sét kia lại bắt đầu rung nhẹ trong nước.
Ta đứng hình luôn.
Tình huống gì đây?
Lớp gỉ nhanh chóng bị nước nóng rửa trôi, từng chút từng chút bong ra, để lộ lưỡi kiếm trắng ngọc như ngọc ấm, ánh sáng lưu chuyển tuyệt đẹp.
Điều thần kỳ nhất là…
Sau khi dính phải lớp son phấn màu hồng kia, nó càng hưng phấn quay vòng vòng trong nước.
Ta kinh ngạc đến trợn tròn mắt
Thanh kiếm này…
Thế mà lại thích son phấn?
04
Đúng lúc ấy, một giọng nữ mềm mại nhưng đầy kiêu ngạo vang lên:
“Hừ, cuối cùng cũng có người biết điều! Không chỉ tắm cho bổn kiếm mà còn dâng son phấn thơm nữa. Bộ dạng xám xịt khô khan trước đây làm bổn kiếm ngột ngạt muốn ch/ế/t!”
Ta ngơ ngác:
“Ngươi… ngươi là nữ kiếm linh sao?”
“Không thì sao?”
Kiếm linh khinh khỉnh đáp:
“Bổn kiếm chính là tiên kiếm mà sư phụ ngươi nhắc tới. Chỉ là trước giờ chẳng ai hiểu tâm ý của ta, lại toàn mấy tên đàn ông hôi hám bẩn thỉu, ngửi thôi đã thấy khó chịu, nên ta lười tỉnh lại.”
“À đúng rồi, son phấn lúc nãy thơm phết đấy. Sau này nhớ hiếu kính cho bổn kiếm nhiều vào.”
Ta lập tức gật đầu:
“Ngươi thích là được.”
Kiếm linh tiếp tục nói:
“Dung mạo của bổn kiếm tuyệt thế như vậy, đương nhiên là nữ kiếm linh đẹp nhất thế gian! Từ nay về sau, ngươi phải hầu hạ ta cẩn thận!”
“Mỗi ngày ta đều phải tắm rửa xông hương. Trong thùng phải thả đầy cánh hoa hồng, tắm xong còn phải thoa son thơm thượng hạng. Tua kiếm phải chải cho mềm mượt, còn phải cài thêm châu ngọc đẹp mắt. Đây đều là yêu cầu cơ bản!”
“Ngươi hiểu chưa?”
Ta lại gật đầu như gà mổ thóc.
Chẳng qua chỉ là thích làm đẹp thôi mà. Chỉ cần khiến ngươi hài lòng, cực khổ một chút có là gì.
Ta đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy lưỡi kiếm, đầu ngón tay truyền tới cảm giác ấm áp mềm mại.
Thân kiếm khẽ cọ cọ vào tay ta như đang làm nũng.
Ta nhỏ giọng hỏi:
“Cũng không biết ngươi tên là gì?”
Kiếm linh bất mãn đáp:
“Mấy tên đàn ông thối kia đặt cho ta cái tên Trảm Trần, ta ghét muốn ch/ế/t. Hay ngươi đổi cho ta cái khác đi?”
Ta nghĩ ngợi một lát:
“Hay gọi là Mỹ Lệ nhé. Ngươi thanh lệ thoát tục như vậy, đúng là thanh kiếm đẹp nhất thế gian.”
Thân kiếm chợt run mạnh, ánh sáng càng thêm rực rỡ.
“Mỹ Lệ? Không tệ không tệ! Quá hợp với bổn kiếm luôn! Nha đầu ngươi cũng xinh đẹp phết đấy. Sau này chúng ta chính là tổ hợp Mỹ Lệ hai người nha! Không tệ không tệ! Ta thích!”
Ta cẩn thận vớt Mỹ Lệ ra khỏi thùng nước, dùng khăn sạch nhẹ nhàng lau khô.
Lại lấy hộp son thơm nhị sư tỷ tặng, tỉ mỉ thoa lên vỏ kiếm.
Sau đó tháo tua kiếm cũ xuống, chải mượt những chỗ rối, thay bằng tua mới đính trân châu.
Cuối cùng đặt nó bên cửa sổ, để ánh trăng bạc phủ lên thân kiếm.
Đúng lúc ấy.
Thân kiếm bỗng rung lên, ánh sáng trắng ngọc bùng nổ dữ dội, chiếu sáng cả căn phòng.
Ánh sáng tan đi, một bóng dáng mảnh mai xuất hiện trước mắt ta.
Thiếu nữ trông chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, mái tóc bạc như dòng ngân quang buông dài, trên tóc còn điểm xuyết mấy chuỗi châu ngọc nhỏ xinh chính là kiểu ta vừa cài cho nó.
Mày mắt cực kỳ diễm lệ, môi còn phảng phất sắc son nhàn nhạt, quanh người thoang thoảng hương phấn thơm ngọt.
Ta nhất thời nhìn đến ngây người.
Nàng hơi nâng cằm, đuôi mắt nhếch lên, bày ra dáng vẻ “bổn kiếm đẹp nhất thiên hạ”.
Nàng lười biếng nói:
“Lâu lắm rồi mới được ra ngoài, nghẹn ch/ế/t ta mất! Quả nhiên ra ngoài vẫn thoải mái hơn!”
“Tiểu Thanh Âm, bổn kiếm rất hài lòng về ngươi. Yên tâm đi, từ nay về sau có ta bảo kê, ngươi sẽ không còn là ph/ế v/ậ/t kiếm tu nữa!”
05
Từ sau hôm đó, ta bắt đầu tận tâm hầu hạ vị tổ tông kiếm linh này.
Ngày nào trời còn chưa sáng, ta đã phải lồm cồm bò dậy bận bịu.
Trước tiên là chạy ra sau núi hái cánh hoa hồng còn đọng sương sớm.
Nhất định phải chọn loại hồng hào nhất, căng mọng nhất.
Thiếu một cánh thôi là Mỹ Lệ sẽ giận dỗi ta ngay.
Sau đó đun một thùng nước ấm, rải đầy cánh hoa vào.
Rồi nhỏ thêm vài giọt tinh dầu an thần mà nhị sư tỷ tặng, lúc ấy mới dám mời Mỹ Lệ vào thùng tắm.
Mà lúc tắm nàng còn chẳng chịu yên.
Thân kiếm lăn qua lộn lại trong nước, bắn tung tóe lên người ta.
Ấy thế mà miệng vẫn không ngừng chỉ huy:
“Ây da, ngươi biết kỳ cọ không vậy? Bên trái chà thêm chút nữa đi, khe vỏ kiếm còn bụi kìa.”
“Ngươi keo kiệt quá rồi đấy! Có tí tinh dầu thế này thì bổn kiếm làm sao còn thơm thơm được nữa.”
Đúng là y hệt tiểu thư nhà giàu dưới nhân gian, còn là kiểu siêu khó chiều nữa chứ.
Nhưng chưa hết đâu.
Tắm xong, ta còn phải dùng khăn gấm mây mềm nhất, thuận theo lư//ỡ/i kiếm nhẹ nhàng lau khô cho nàng.
Không được mạnh tay dù chỉ một chút, sợ làm xước thân kiếm trắng ngọc óng ánh ấy.
Tiếp đó lại lấy son thơm thượng hạng, tỉ mỉ thoa lên vỏ kiếm.
Từ chuôi đến mũi kiếm, không được sót chỗ nào.
Bôi xong còn phải đưa nàng soi gương đồng cẩn thận, đến khi nàng hừ hừ hài lòng mới cho qua bước tiếp theo.
Chải tua kiếm mới thật sự là việc cần kiên nhẫn.
Mỹ Lệ cực thích loại tua đính trân châu và mã não đỏ.
Ngày nào ta cũng phải chải cho mượt không rối, rồi cẩn thận cài thêm châu ngọc mới.
Mà màu châu còn phải hợp với lớp trang điểm hôm đó của nàng nữa.
Nếu phối màu lệch tông, nàng sẽ dỗi ta nguyên ngày, dỗ kiểu gì cũng không chịu nói chuyện.
Nhưng nhớ tới lời sư phụ từng nói về việc nàng lợi hại ra sao…
Ta cũng chỉ đành nhịn vậy thôi.
Hai tháng trôi qua, quan hệ giữa ta và Mỹ Lệ đã thân thiết vô cùng.
Hôm ấy, ta mắt sáng lấp lánh nhìn nàng.
Đầy mong đợi hỏi:
“Mỹ Lệ tốt của ta, hay là ngươi biểu diễn tuyệt kỹ cho ta xem đi? Ta tò mò lắm luôn ấy!”
Ta đã lau nàng đến sáng bóng lưu quang, chải tua kiếm mềm như tơ.
Châu ngọc cũng chọn màu đỏ thẫm hợp nàng nhất, son thơm còn là hương hoa hồng đậm nhất.
Chờ lâu như vậy, chính là để được xem đại chiêu.
Ai trong Vạn Kiếm Tông mà chẳng biết.
Bội kiếm của chưởng môn tên Lăng Vân, hùng hồn bá đạo, một kiếm có thể khuấy động phong vân.
Hàn Phong Kiếm của tam sư huynh thì lạnh lẽo vô song, vừa xuất vỏ đã có kiếm ý rét thấu xương ch/é/m tan linh lực.
Hai thanh kiếm ấy đều được công nhận là thần kiếm mạnh nhất Vạn Kiếm Tông, danh tiếng vang khắp giới tu tiên.
Cho nên ta vô cùng chắc chắn.
Mỹ Lệ là tuyệt thế tiên kiếm trong miệng sư phụ, đại chiêu của nàng nhất định phải kinh thiên động địa, một kiếm phá nát trời xanh.
Thân kiếm kiêu ngạo nâng lên:
“Nếu ngươi đã thành khẩn cầu xin như vậy, bổn kiếm sẽ phá lệ biểu diễn một lần cho ngươi mở rộng tầm mắt.”
Chỉ thấy thân kiếm Mỹ Lệ khẽ rung lên, ánh sáng trắng ngọc chậm rãi lan ra.
Ta nín thở chăm chú nhìn.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo.
Nàng không hề gọi mưa gọi gió, cũng chẳng tung ra kiếm khí sắc bén ch/é/m nát vạn vật.
Chỉ thấy ánh kiếm trắng lưu chuyển như sóng nước, tua kiếm rủ xuống mềm mại như tơ, châu ngọc leng keng theo từng động tác uyển chuyển.
Nghiêng người, xoay kiếm, cúi nhẹ, ngẩng cao.
Từng động tác đều phiêu dật thoát tục, như đom đóm dưới trăng, như cánh mai rơi trong gió.
Ánh kiếm trải thành dải lụa, hương thơm quấn thành màn sa mỏng, cả thanh kiếm linh động uyển chuyển, đẹp đến mức như tiên nhân hạ phàm dưới ánh trăng.
Trong khoảnh khắc ấy.
Ta hoàn toàn nhìn đến ngây người.
Khoan đã.
Ta chợt hoàn hồn.
Đại chiêu của nàng
Là… nhảy múa á?
Đây là thần thông tiên kiếm uy chấn thiên hạ mà sư phụ nói đó hả?
Đây là đại chiêu có thể quét ngang toàn bộ kiếm tu trong thiên hạ thật luôn á?
Ta triệt để cạn lời.
Một điệu múa kết thúc, nàng thu kiếm lại.
Đắc ý nâng vỏ kiếm nhìn ta, ánh mắt đầy vẻ chờ được khen ngợi.
“Thế nào? Điệu kiếm vũ độc nhất vô nhị của bổn kiếm có phải thiên hạ đệ nhất không? Đám kiếm chỉ biết c/h/é/m g/i/ế/t kia làm sao bằng được!”
Ta há miệng, rất lâu sau mới nặn ra được mấy câu khô khan.
“… Đẹp.”
“Đẹp quá trời luôn.”
“Ngươi đúng là thiên hạ đệ nhất kiếm.”