Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 34

Sau khi Lâm Sơ nói xong, Ân Trường Du trầm mặc, trong phòng chỉ còn nghe thấy tiếng thở hơi nặng nề của hai người.

Quần áo cả hai hiện đang xộc xệch, Lâm Sơ với vùng da lớn trước ngực lộ ra ngoài, cứ thế dụi vào lòng hắn mà thỏ thẻ những lời như vậy.

Gân xanh trên thái dương Ân Trường Du nổi lên, hơi thở dồn dập, hắn đang gắng sức kiềm chế bản thân.

Không muốn làm Lâm Sơ sợ hãi, hắn cố điều hòa nhịp thở rồi thấp giọng: "Em có biết mình đang nói gì không?"

Bàn tay đang đặt bên hông cậu vẫn không kiềm chế được mà siết chặt thêm vài phần.

Cảm nhận được bầu không khí trước mắt, Lâm Sơ mới ý thức được lời mình vừa nói, sợ hãi giãy giụa một chút.

Ân Trường Du nhắm mắt, lúc mở ra đã tỉnh táo hơn nhiều, hắn giơ tay chỉnh lại cổ áo cho Lâm Sơ.

Trong lòng Lâm Sơ dâng lên một nỗi trống trải khó hiểu, cậu ngồi yên để mặc hắn chỉnh đốn quần áo.

Trước đây tuy Ân Trường Du không đi đến bước cuối cùng, nhưng cũng thường trêu chọc cậu, còn lần này lại nhẫn nhịn tất cả.

Cộng thêm chuyện Hòe Ngọc vẫn còn mắc kẹt trong lòng, rồi chuyện ở địa lao và vết thương trên ngực Ân Trường Du, tâm trạng cậu trầm xuống, quay mặt đi rũ mắt im lặng.

Ân Trường Du không hiểu sao đột nhiên cậu lại không vui, thử thăm dò bế cậu đặt lên đùi mình.

Lâm Sơ không phản kháng, thuận theo dựa vào người hắn. Hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, vốn dĩ Ân Trường Du đang lo lắng cho cảm xúc của Lâm Sơ, chỉ cần cậu biểu lộ chút không tình nguyện, hắn sẽ không tiếp tục nữa.

Hắn nhẹ nhàng nâng cằm Lâm Sơ lên, ôn nhu nói: "Có chuyện gì em cứ nói với ta, đừng giữ trong lòng."

Lông mi Lâm Sơ rung động nhưng vẫn không nói gì.

Ân Trường Du ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: "Em đã trở về rồi, ta sẽ không giống như trước nữa."

Hắn đang ám chỉ vết thương trên ngực mình. Hắn không chắc Lâm Sơ có hiểu ý hay không, nhưng cũng không muốn giải thích thêm.

Vết thương này hắn vốn cố tình trì hoãn không cho khép miệng để lưu lại vết sẹo lâu hơn, nhưng dù sao theo thời gian nó cũng sẽ biến mất.

Chỉ cần Lâm Sơ luôn ở bên cạnh hắn, hắn chắc chắn sẽ ổn.

Sau một hồi day dưa, trời đã bắt đầu tối, Ân Trường Du bế Lâm Sơ trở lại giường, hôn lên vành tai cậu: "Muốn ngủ một lát không?"

Lâm Sơ cảm thấy trên đỉnh đầu hơi ngứa, đưa tay sờ thử, quả nhiên đôi tai hồ ly lại lộ ra.

Cậu lắc đầu: "Không ngủ."

Ngủ giờ này thì tối làm sao mà ngủ được nữa, Lâm Sơ bất mãn lườm Ân Trường Du một cái, đáng tiếc là chẳng có chút uy lực nào.

Thấy cậu không còn nặng nề như vừa nãy, Ân Trường Du yên tâm hơn, mỉm cười nắm lấy đầu ngón tay cậu.

Lâm Sơ ngẩn ngơ một lát rồi bất ngờ nắm lấy tay Ân Trường Du, cọ cọ vào người hắn, thấp giọng hỏi: "Bạch Vũ năm đó... tại sao lại làm như vậy?"

Thấy sắc mặt Ân Trường Du thay đổi, cậu vội nói: "Nếu ngươi không muốn nói thì thôi, ta chỉ là..."

Có lẽ chỉ là cảm thán sự vô thường của thế sự, việc Bạch Vũ gặp cậu ở Thanh Khâu cứ như ý trời đã định.

Ân Trường Du trầm mặc hồi lâu rồi nói: "Không sao."

Hắn đã không còn như trước, không thể nghe ai nhắc đến nửa câu hay bản thân không muốn hồi tưởng lại.

Nhưng giờ đây Lâm Sơ đang bình yên ngay trước mắt, hắn còn gì mà không buông bỏ được chứ?

Năm đó khi Ân Trường Du gặp Lâm Sơ, hắn vừa mới kế nhiệm Yêu Vương không lâu.

Một kẻ ngang trời xuất thế, không rõ lai lịch lại đoạt được truyền thừa khiến đa số Yêu tộc vô cùng bất mãn.

Sau khi đưa Lâm Sơ về điện Khuyết Âm, hắn chẳng có mấy thời gian bầu bạn với cậu, thường xuyên phải đi xử lý sự vụ bên ngoài.

Dần dần, có một số yêu tộc quy phục, nhưng cũng có những kẻ âm mưu ám sát hắn, mà tộc đàn của Đằng Cộng và Bạch Vũ chính là kẻ chủ mưu.

Chỉ trách đối phương quá kém cỏi, lại vì chúng mà Ân Trường Du chẳng mấy khi được ở bên Lâm Sơ yên ổn.

Để giết gà dọa khỉ, hắn đã ra tay trừ khử những tộc đàn đó. Đằng Cộng hẳn là có tham gia nhưng lúc đó không lộ diện, còn Bạch Vũ thì hắn không chắc chắn vì tộc Bạch Vũ vốn phân hóa, một bộ phận không muốn gây sự.

Hắn tưởng đối phương đã yên lặng, không ngờ chúng lại lẻn vào Phù Tang, nhắm mục tiêu vào Lâm Sơ.

Chuyện sau đó không cần nói thêm nữa, bầu trời đỏ rực máu và dáng vẻ Lâm Sơ gục xuống khiến hắn nghẹt thở, đó là điều hắn không bao giờ muốn nhớ lại.

Đầu ngón tay Ân Trường Du khẽ run, Lâm Sơ vươn tay ôm lấy hắn, xoa sau gáy hắn trấn an: "Không sao đâu, mọi chuyện qua rồi."

Bạch Vũ trốn bao lâu thì hắn tìm bấy lâu, cho đến khi nhận được tin báo từ điện Khuyết Âm, hắn mới quay về Phù Tang.

Nhớ lại dáng vẻ thảm hại của Bạch Vũ, Lâm Sơ vẫn không đành lòng: "Ta không phải vì hắn xin xỏ, nhưng mà... đừng tra tấn hắn nữa."

Trên đời này chẳng có hận thù nào vô cớ, Bạch Vũ đã không muốn sống, cũng không cần giữ hắn lại làm gì.

Ân Trường Du chạm nhẹ vào môi Lâm Sơ, khẽ "ừ" một tiếng.

Trong mắt Lâm Sơ sáng trong, không chút tạp niệm, Ân Trường Du khàn giọng hỏi: "A Sơ, em có trách ta không?"

Câu hỏi khiến Lâm Sơ ngơ ngác, cậu ngập ngừng một lát rồi giật giật đôi tai hồ ly, mím môi: "Có."

Ân Trường Du cứng đờ người, bàn tay ôm Lâm Sơ vô thức siết chặt, sắc mặt trở nên khó coi.

Lâm Sơ lên án: "Ngươi nhốt ta lại thì thôi, còn làm bản thân bị thương, ngươi tưởng ta không đau lòng sao? Nếu ngươi còn như vậy, ta tuyệt đối không tha thứ cho ngươi."

Cậu nói mà lòng đầy tự ti, vì Ân Trường Du bị thương hay bị cậu nhốt cũng đều là vì cậu cả.

Thấy Ân Trường Du vẫn đờ đẫn nhìn mình, Lâm Sơ thấy đầu óc rối bời, dứt khoát vùi mặt vào ngực hắn không nói nữa.

Đôi tai hồ ly trên đỉnh đầu được người ta nhẹ nhàng chạm vào, Lâm Sơ nghe tiếng Ân Trường Du thở dài: "Được, sau này đều nghe em."

-

Vài ngày sau, Ân Trường Du một mình đến địa lao. Lâm Sơ muốn đi cùng nhưng hắn nhất quyết không đồng ý.

"Xác Đằng Cộng vẫn còn ở đó, em không sợ sao?"

Lâm Sơ mới biết kẻ nằm dưới đất là Đằng Cộng, nhớ lại dáng vẻ chết chóc của hắn, cậu rụt cổ lại nhưng vẫn không chịu buông tay: "Không sợ, ta muốn đi cùng ngươi."

Ân Trường Du kiên quyết không đồng ý, nhốt cậu lại trong tẩm cung rồi rời đi một mình.

Lâm Sơ tức muốn chết, lần đầu tiên cậu thấy ghét bản thân vì pháp lực thấp kém, nếu lợi hại hơn một chút, có lẽ đã không bị Ân Trường Du nhốt lại mỗi lần như vậy.

May thay không bao lâu sau Ân Trường Du đã quay về, còn mang theo một chiếc lá ngô đồng màu vàng kim.

"Đây là..." Ân Trường Du nhíu mày đưa cho Lâm Sơ, vẻ mặt không mấy tình nguyện, "Bạch Vũ cho em."

Lâm Sơ nhận lấy xem, đó là chiếc lá từ cây ngô đồng ở Thanh Khâu.

Khi cậu rời Thanh Khâu, cây ngô đồng từng tặng cậu một chiếc, không ngờ cũng tặng cho Bạch Vũ.

Ân Trường Du lạnh lùng nhìn chằm chằm chiếc lá trong tay cậu, vẻ ghét bỏ hiện rõ, Lâm Sơ vội đưa trả lại cho hắn, ngoan ngoãn nói: "Ta không cần thứ của hắn."

Chiếc lá rơi vào tay Ân Trường Du, ngay lập tức hóa thành tro bụi, sắc mặt hắn mới dễ coi hơn chút ít.

Nếu không phải sợ chiếc lá này có tác dụng gì, hắn căn bản sẽ không đưa cho Lâm Sơ xem.

Lâm Sơ nhân cơ hội nói: "Ta vốn cũng có một chiếc, nhưng để trong vòng trữ vật, bị ngươi lấy mất rồi."

Ân Trường Du nhướng mày: "Muốn lấy lại?"

Ánh mắt hắn đen thẳm, Lâm Sơ cảm thấy chân hơi mềm, ngồi xuống sập: "Không muốn."

Lâm Sơ cố ý nhìn ra ngoài cửa sổ, một lát sau nghe thấy động tĩnh nhỏ, quay đầu lại thì thấy Ân Trường Du đang cầm chiếc vòng trữ vật của cậu.

Viên linh thạch nạm trên vòng tỏa sáng dưới ánh nắng, Lâm Sơ vui mừng định chộp lấy, nhưng Ân Trường Du giơ tay lên cao không cho cậu chạm vào.

Lâm Sơ ngẩn ra, thấy Ân Trường Du cười khẽ, rồi chậm rãi lùi lại: "Thôi, ta bỏ cuộc."

Chưa kịp dịch chuyển bao xa, một bàn tay đã vòng qua eo kéo mạnh cậu lại.

Lâm Sơ đẩy đẩy nhưng người trước mặt vẫn như núi không nhúc nhích, cậu bĩu môi lạnh nhạt: "Đã nói bỏ cuộc rồi, buông ta ra."

"Không buông," Ân Trường Du lục trong vòng trữ vật ra chiếc lá ngô đồng kia, kẹp vào giữa ngón tay giơ trước mắt Lâm Sơ, "Là cái này?"

Chiếc lá này rõ ràng không phải lá cây tầm thường, chắc là do ngô đồng yêu nào đó tặng. Ân Trường Du khẽ cử động ngón tay, như thể giây tiếp theo sẽ bóp nát nó.

Lâm Sơ giật lấy từ tay hắn, xoa xoa thân lá: "Đây là do cây ngô đồng ở Thanh Khâu tặng ta."

Quả nhiên là có được ở Thanh Khâu, Ân Trường Du quét mắt nhìn những vật phẩm khác trong vòng trữ vật: "Còn gì nữa không?"

Lần trước Lâm Sơ thoát được phần lớn là nhờ vào pháp khí trong vòng này, nếu tất cả đều là do cây ngô đồng kia tặng thì đúng là...

Lâm Sơ cẩn thận cất chiếc lá ngô đồng, liếc nhìn chiếc vòng tay trên tay hắn: "Đây đều là do cha mẹ hiện tại cho ta."

Động tác Ân Trường Du khựng lại, nhìn vào bên trong đống pháp khí linh dược, vẻ mặt lộ ra sự do dự.

Lâm Sơ hừ nhẹ: "Lần trước đã nói với ngươi rồi, vòng tay này là cha mẹ ta tặng, đồ trong đó đương nhiên cũng là của họ."

Cha mẹ kiếp trước của cậu vốn không thích Ân Trường Du, họ cho rằng hắn lai lịch bất minh lại là nam tử, cuối cùng vì muốn cơ thể Lâm Sơ chuyển biến tốt đẹp mới đồng ý để Ân Trường Du dẫn cậu đi.

Lâm Sơ tuy không nhập tiên môn, nhưng đi cùng Ân Trường Du coi như đã tạm biệt phàm trần, cha mẹ cậu đã phải đắn đo suy nghĩ mất nửa tháng.

Trong thời gian đó, họ chẳng cho Ân Trường Du sắc mặt tốt gì, hắn có làm gì lấy lòng cũng vô ích.

Kiếp trước cha mẹ đã qua đời, nay lại có thêm hai người mới, Ân Trường Du nghĩ mà thấy đau đầu, vẫn là lấy bớt đồ trong vòng tay ra, đặt vào trong chiếc vòng hồng ngọc của Lâm Sơ.

Hắn nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Lâm Sơ, ch*m r** v**t v*: "Em đến nơi này, cha mẹ ở Thanh Khâu phản ứng ra sao?"

Khi Lâm Sơ mới trở về, hắn quá kích động nên chưa từng hỏi han tử tế chuyện này.

"Ta coi như lén đi ra," Lâm Sơ thấy trong cả hai chiếc vòng đều đầy ắp đồ, tâm trạng bỗng tốt hẳn lên, thưởng cho hắn một nụ hôn lên khóe miệng, "Phụ thân không đồng ý, cuối cùng là mẫu thân lén đưa ta ra ngoài."

Sắc mặt Ân Trường Du trầm xuống: "Lén đi?"

Lâm Sơ chớp chớp mắt, cười nói: "Ta muốn đi tìm ngươi mà, cho nên..."

"Hồ nháo," nghe cậu nói vậy, sắc mặt Ân Trường Du dịu đi đôi chút, véo nhẹ má cậu, "Nếu sau này họ trách tội ta thì giải thích thế nào?"

Hắn vốn đơn độc từ khi sinh ra, việc chung sống với cha mẹ Lâm Sơ là một trải nghiệm hoàn toàn xa lạ, chỉ là quá trình không mấy suôn sẻ.

"Giải thích cái gì? Cứ nói thật thôi," Lâm Sơ ra vẻ ngây thơ nói: "Ta bị một tiểu yêu tinh ở Phù Tang mê hoặc, chết sống đòi đến tư bôn với hắn."

Ân Trường Du gằn từng chữ: "Tiểu, yêu, tinh?"

truyenfull,truyenfull vn